iệng đồng ý làm phó cho mình tại đại hội anh hùng thì đương nhiên có ấn tượng tốt về gã. Hàn huyên mấy câu xong xuôi, Hàn Sơn Đồng mời bọn Thất Sách thưởng lãm thư pháp lão mới viết xong.
“Hổ bí tam thiên, trực để U Yến chi địa; long phi cửu ngũ, trọng khai Đại Tống chi thiên.” Chữ tròn trịa đầy đặn, nét mực lâm li, đích xác là bức thư pháp đẹp. Theo thư pháp, U Yến chi địa chỉ kinh đô nhà Nguyên, long phi cửu ngũ là mượn quẻ càn 5-9 trong Chu Dịch “long phi tại thiên, đại nhân tạo dã”, quẻ này đại cát, hàm ý có đại thánh nhân xuất hiện. Thư pháp thể hiện rõ tính tự tôn điên cuồng của Hàn Sơn Đồng.
Triệu Đại Minh không biết chữ, Thất Sách giải thích hàm ý thư pháp cho y nghe. Triệu Đại Minh cười cợt, định lên tiếng trào phúng thì Hàn Lâm Nhi gọi người hầu đưa thức ăn lên.
Chúng lãnh tụ giang hồ ăn cơm thưởng sen trong lương đình, bát đĩa đều là tinh phẩm, màu sắc thiên biến vạn hóa, vừa đẹp vừa ngon. Thất Sách cùng Hồng Trung chưa bao giờ thấy thức ăn tinh tế như thế, cười hì hì vừa ăn vừa hỏi Hàn Sơn Đồng tên món ăn, liên tục khen ngợi, đũa khua như chớp, hoàn toàn không coi bữa ăn là dịp tụ hội hạng nhất của anh hùng thiên hạ.
Chúng nhân thấy hai người ngây thơ lãng mạn, chỉ mỉm cười, đều có hảo cảm.
Chủ đề trò chuyện lúc ăn cơm là thiên hạ thương sinh.
Hàn Sơn Đồng tỏ vẻ lo lắng, biểu thị trách nhiệm nặng nề giải cứu nỗi khổ cho lê dân bách tính, khiến lão ăn không ngon, hận không thể lập tức xua quân lên kinh đô, lên ngôi cửu ngũ, lúc lại cười cười, phân chia quan tước triều đình tương lai cho các hào kiệt có mặt, khiến Triệu Đại Minh được bọn Trọng Bát hầu hạ cười suýt nghẹn xương cá.
“Giờ triều đình bạc nhược, chỉ con cha con Sát Hãn Thiếp Mộc Nhi là tướng tài, còn lại đều là hạng vô năng.” Chưởng môn phái Tung Sơn Bạch My đạo nhân chuyển đề tài.
“Đúng vậy, ỷ trượng của triều đình không nhiều, trọng binh đều ở Tây Vực, hai cha con đón thống lĩnh hai mươi vạn đại quân bảo vệ kinh thành, đích xác là đại hoạn.” Trang chủ Bái Kiếm sơn trang Hùng Bá gật đầu.
“Sát Hãn Thiếp Dược Cao gì đó có phải biết bắn tên không?” Thất Sách gặm đùi gà nướng hỏi.
“Thái Cực huynh cũng biết? Nghĩa tử của Sát Hãn Thiếp Mộc Nhi tên Quách Thiếp Mộc Nhi, cũng là Vương Bảo Bảo, thì lợi hại lắm, bách bộ xuyên dương, nội công bất phàm. Không dám giấu, vai tại hạ vì đánh giá thấp tiễn kình của hắn mà bị phế.” Kì Liên sơn Hỏa bang chủ Bành Đại nói, sờ lên tay trái rủ xuống, không hề oán hận Vương Bảo Bảo bởi y đã thua tâm phục khẩu phục.
“Nghe nói Vương Bảo Bảo tập luyện công phu Dã hô hảm của Miêu Cương, mười phần bất phàm.” Nam Miêu Ngũ Độc phái nữ chưởng môn Thẩm Anh Anh lên tiếng.
“Đúng thế, lúc đó hắn bắn liền mười mấy mũi tên khiến thiết thuẫn của tại hạ rung rinh, tay tê cứng. Nếu không vì đỡ tên của hắn thì mấy trăm mũi tên mềm xèo kia có là gì, sớm dã lấy được đầu cẩu hoàng đế rồi. Đúng là dục tốc bất đạt.” Thất Sách nhớ lại, gắp cho Hồng Trung một miếng cá tầm ướp chanh. Chủ đề này thú vị, chúng anh hùng đua nhau hỏi về việc gã ám sát hoàng đế Thát tử.
Thất Sách đương nhiên tỉnh lược chuyện Trọng Bát đề nghị, chỉ nói hôm đó tỉnh dậy, không có việc gì làm nên cầm đại thiết thuẫn đến trường săn thú định ám sát hoàng đế, cách giấu sát khí ẩn tàng sau lưng con hổ, rồi quá trình đón đỡ hai mũi tên của Vương Bảo Bảo, từng bước áp sát hoàng đế giữa làn mưa tên, tiếng gấm chấn nhiếp mấy trăm thiết kị. Gã đã quen thêm mắm dặm muối, kể lại linh hoạt, chưởng môn các phái há hốc miệng lắng nghe.
Sắc mặt Hàn Sơn Đồng càng lúc càng cứng lại, y quen được xu nịnh, không thích người khác khi nói chuyện không ca công tụng đức mình, mà tập trung vào một xú tiểu tử ăn uống thô lỗ.
“Huynh ấy vẫn nói nhăng như thế đấy, mặc kệ đi.” Hồng Trung phát giác sắc mặt Hàn Sơn Đồng, vội nhét một miếng bánh lớn vào miệng Thất Sách, gã cười hì hì ăn luôn.
Đột nhiên, Thất Sách nhíu mày, nhìn Triệu Đại Minh, y cũng tỏ vẻ khác lạ.
“Sao thế?” Thẩm Anh Anh hỏi.
“Vừa có một làn sát khí lướt qua, cả giọng nói lạ.” Thất Sách bất an.
Triệu Đại Minh nhắm mắt lại, toàn lực nắm bắt sát khí. Nhưng người mang sát khí cũng là cao thủ, hơi thở ẩn vào không trung, không thể nắm bắt được.
“Không thể nào, có hai nghìn quân ngoài trang viên, lại cả Thể Hồ dùng Địa Thính đại pháp cảnh giới, đừng hòng có ai trà trộn vào được, các vị xin cứ yên tâm.” Hàn Lâm Nhi đứng sau lưng phụ thân cung kính lên tiếng, Thể Hồ vẫn không có động tĩnh gì. Quần hùng đều thuận theo ánh mắt Thất Sách rồi nhìn sang vẻ mặt nặng nề của Triệu Đại Minh. Đũa đều ngừng trên không.
Triệu Đại Minh ngưng thần, đem chân khí toàn thân hóa thành vô số sợi tơ xạ khắp tứ phía như tấm lưới nhện vô hình. Dù khinh công cao nhất thiên hạ hoặc nhẫn giả đứng đầu Đông Doanh cũng không tránh được. Công phu này cao gấp Địa Thính đại pháp của Thể Hồ cả chục lần, kích cỡ của tấm lưới do công lực của người thi triển quyết định. Với công lực của Triệu Đại Minh có thể nắm rõ mọi động tĩnh trong vòng mười trượng.
“Thất Sách.” Triệu Đại Minh mở bừng mắt.
“Vâng.” Thất Sách vén tay áo, gai ốc nổi đầy.
Cảm g