Old school Easter eggs.
Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Tác giả: Cửu Bả Đao

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327320

Bình chọn: 9.00/10/732 lượt.

ại gần.

“Thế gian sao lại có kiếm pháp kiểu này?” Doãn Kỵ thầm kinh hãi, tiền bối Hoa Sơn không thiếu cao thủ dĩ khí ngự kiếm nhưng không đào đâu ra cái lý lấy chậm đấu với nhanh.

Nếu dùng khoái kiếm cưỡng bức xông vào, nhất định sẽ bị kình khí hất bay hoặc gạt đi, trừ phi nội lực của người xông vào cao hơn, bằng không đừng hòng.

Thất Sách nhìn chiêu thức mạn kiếm do Tam Phongg sáng tạo, cũng muốn vẽ vòng tròn theo nhưng đang lúc tránh né nên gã không thể lĩnh ngộ, nghiến răng xông vào côn trận, hít sâu một hơi.

Môn đồ Hổ Giảo môn hớn hở, côn gỗ giáng xuống liên tục, nhắm toàn vào đại huyệt của địch nhân. Thất Sách chủ động chịu đòn, trường kiếm cắm xuống đất, hai tay giơ lên.

Nên biết Đệ bát đồng nhân Thiếu Lâm tự là cao thủ chịu đòn, côn gỗ đánh trúng Thất Sách, không rút về được nữa.

Thất Sách đau đớn, vận nội kình Mạn quyền, dính chặt mọi ngọn côn đánh trúng mình, môn đồ Hổ Giảo môn bị kình lực của gã cuốn theo, trừ phi buông côn ra, bằng không không tài nào thoát thân được. Tay trái gã dẫn theo ba ngọn côn gỗ, tay phải năm ngọn, khinh linh mà trầm mãnh, các côn thủ quay cuồng choáng váng, muốn buông tay nhưng không thành.

“Lợi hại, công phu niêm kình này kỳ diệu thật.” Triệu Đại Minh vỗ tay khen hay.

Song Câu sứ giả phái Thiên Sơn định lao lên, Thất Sách quay phắt lại, chúng côn thủ bắn văng đi, đập vào khiến Song Câu sứ giả tóe hoa cà hoa cải. Gã lại rướn người,quyền chưởng phát ra liên tục, đối thủ không ngớt ngất xỉu vì trúng đòn.

“Ta thấy đừng đánh nữa thì hơn?” Gã co chân hất Huyền Từ kiếm vào tay, chúng kiếm khách hãi hùng lùi lại. Gã chậm rãi rảo bước, nhặt kiếm gãy và côn gỗ làm “ám khí” rồi ngồi phệt xuống nghỉ, quan sát Tam Phong ứng chiến, chúng kiếm khách hơi động đậy là gã lại ném ra một thanh kiếm gãy chấn nhiếp.

Cạnh đó, kiếm gãy và chân tay gãy rớt ngày càng nhiều quanh Tam Phong, tiếng kêu thảm không ngớt. Vòng tròn của y càng lớn thì trán càng bốc hơi nghi ngút, lần đầu tiên y sử dụng kiếm pháp này đối địch, còn chưa biết cách thu thế tích lực, cứ thế nào kình khí trên kiếm tất sẽ suy kiệt.

Doãn Kỵ cũng nhận ra, ám thị chúng nhân không đón đỡ.

“Tam Phong, cần trợ thủ không?” Thất Sách cười ha hả, không ngờ mình lại kết thúc chiến cục trước.

“Trợ cái đầu đệ, ban nãy nếu ta không đá mấy thanh kiếm đến thì giờ đệ biến thành con nhím rồi.” Tam Phong hậm hực, bình thường gã ăn nói có phần uy nghiêm, gặp Thất Sách rồi thì nhẹ nhàng hẳn.

“Đúng đúng, đệ hiện còn giữ mấy đoạn kiếm gãy, chi bằng trả huynh cả vốn lẫn lời?” Thất Sách giả bộ ném ra, động tác giả này quả nhiên khiến bọn Doãn Kỵ lạnh người, kiếm kình của hai gã đều kinh nhân, không thể coi thường.

Tam Phong tâm niệm chuyển động, giả trang khí lực không đủ, bước chân hơi loạng choạng, bọn Doãn Kỵ lập tức công kích. Gã quyết định chấn nhiếp kẻ cầm đầu phe địch, búng gãy kiếm của Doãn Kỵ khiến cổ tay hắn tê dại, đoạn vung kiếm gạt hết vũ khí quanh mình, lật tay chộp vào sống lưng Doãn Kỵ, hắn lập tức quỳ xuống, mắt trợn trừng nhìn lên trời, không tài nào đứng dậy được nữa.

Doãn Kỵ thất bại, dư đảng Hoa Sơn nhìn nhau, không dám ham đánh, nhưng tiến thoái lưỡng nan vì trước mặt quần hùng.

“Bỏ kiếm xuống rồi cút, các ngươi không xứng đấu với bọn ta.” Tam Phong cùng Thất Sách đang vui vì gặp nhau, không muốn đả thương loại người xu quyền phụ thế.

Dư đảng Doãn Kỵ đỏ bừng mặt mũi, nhưng vẫn biết tính mạng quan trọng, thi nhau vứt kiếm rồi bỏ chạy, quần hùng vỗ tay hò hét, đều khâm phục nhị hiệp.

“Không ngờ hai tên này luyện được công phu kinh nhân, lần này chắc cha mắng ta đến nơi đến chốn, thôi vậy.” Hàn Lâm Nhi thở dài, Hồng cân quân muốn lôi kéo hai vị thiếu hiệp, e rằng cần người khác ra mặt.

Còn các tốt nghiệp sinh Thiếu Lâm như Tiền La Hán ngồi quan chiến ở vị trí quý khách càng kinh hãi, run rẩy tránh khỏi ánh mắt Thất Sách và Tam Phong, nhưng hai vị thiếu hiệp lâu ngày mới gặp nhau để ý đến bọn chúng làm gì?

“Đúng là anh hùng xuất chúng.” Từ Đạt thán phục.

“Không sai, nam nhân phải như thế.” Thường Ngộ Xuân gật đầu, lòng ngập khao khát.

“Cố gắng đi theo bang chủ ta đây, học được hai chiêu Kiến Long Tại Điền và Thần Long Bãi Vĩ thì ba cái kiếm trận rác rưởi này chỉ cần vài đòn là tan tành ngay.” Triệu Đại Minh không hề khách khí, có khi y phải ước hẹn tử đấu với một bang phái ngu xuẩn nào đó, tự thân thị phạm cách phá trận nhanh nhất, cho thiên biết thế nào mới là võ công chính phái thiên hạ đệ nhất. Từ Đạt và Thường Ngộ Xuân hớn hở, biết rằng học được một chiêu là đủ dùng cả đời.

Phía dưới, Tam Phong và Thất Sách tra kiếm vào vỏ, hai vị nữ hiệp phái Nga My cũng nắm tay nhau đi tới. Mắt Hồng Trung ửng đỏ, Linh Tuyết cao ngạo đưa tay, ra vẻ bộ tịch.

“Thất Sách, muội nhớ huynh quá.” Hồng Trung khóc nức nở, ôm chặt gã.

“Hồng Trung, có muội thì đời ta mới trọn vẹn” Thất Sách thật lòng, ôm chặt cô.

Nhi nữ tình trường khiến quần hùng ngượng ngập, giả bộ ngớ ngẩn, các hào khách định bước lên kết giao với hai vị thiếu hiệp, nhưng bị Hồng Trung đẩy vào cảnh không biết mở mồm kiểu gì.

Triệu Đại Minh vốn ở trên cây, v