g Kim Bài là bạn cũ của y.
“… Vậy thì sao, một con cá không thể ăn hai lần, người chết rồi đâu thể sống lại, chết cũng chết rồi…” Thất Sách lúng túng, Quân Bảo không dễ dàng sát nhân, y lấy mạng đối phương vậy thì Giang Kim Bài đáng chết.
“Hay cho câu một con cá không thể ăn hai lần! Trên giang hồ ai không biết không được phép tranh giết kẻ Triệu Đại Minh ta muốn giết. Hại ta công cốc một lần.” Triệu Đại Minh giận run người, xương sườn đỏ lên, “còn nữa, tháng trước ta đến Thương Châu giết Liệt Bi Thủ Trịnh Viễn, kết quả đến nơi mới biết bị ngươi giết rồi. Ngươi thích thể hiện sao không đi ám sát cẩu hoàng đế? Nói về ám sát, hừ, một mình ngươi hành thích Nhữ Dương vương thì thế nào? Năm lần vẫn không đắc thủ, hiện giờ cạnh hắn có đến mấy chục tên lạt ma thối tha, rắm đánh cũng không lọt vào được thì ta ám sát kiểu gì? Ám cái đầu ngươi.”
Thất Sách tỉnh ngộ, hóa ra Triệu Đại Minh giận không phải vì gã giết hảo hữu của y mà vì gã giết con mồi của y trước khiến y đi phí công mấy chuyến.
“Ngươi bảo ta phải làm sao?” Triệu Đại Minh giẫm lên đầu tượng Lã Đồng Tân, toàn thân tụ lực, như mãnh hổ sẵn sàng vồ người, tượng thần cơ hồ sụp xuống bất cứ lúc nào.
Chúng khất cái vui mừng hớn hở. Bất ngờ thật, trước trận “phái Hoa Sơn đối kháng Trương Tam Phong” lại có một trận tỷ thý không kém cạnh, tiền thưởng bắt bang chủ và ngôi sao mới cộng lại đạt tới hai vạn ba nghìn lạng, nếu Thái Cực và Đệ bát đồng nhân là một thì tiền thưởng còn phá mọi kỷ lục trước đó.
Trọng Bát đưa Thất Sách đến ngôi bát tiên miếu đổ nát này chợt khẩn trương, dù sao y đưa Thất Sách, kẻ khiến bang chủ đi công cốc mấy chuyến, đều lập được công lớn, nhưng y muốn kết giao với gã, hai bên mà giao đấu thì y tổn thất thảm trọng.
Đang khi thần kinh y căng ra hết cỡ thì Thất Sách lên tiếng: “Xin lỗi, tin tức của tại hạ không linh thông, lần tới sẽ không thế nữa.” Gã thở phào, chỉ cần không giết hảo hữu của đối phương là được rồi, Triệu Đại Minh ngẩn người, chúng khất cái há hốc miệng.
“Tiểu tử nói gì hả?” Lực đạo toàn thân Triệu Đại Minh như thể tan hết, hai mắt dại hẳn.
“Tại hạ cam đoan lần tới sẽ không như vậy nữa.” Thất Sách trịnh trọng vỗ ngực.
Khi hành tẩu giang hồ, tối trọng yếu là danh dự. Muốn một hiệp khách có chút danh khí xin lỗi đã khó rồi, hà huống là đại nhân vật “Thái Cực” kiêm “Thiếu Lâm tự Đệ bát đồng nhân”. Thất Sách ngây thơ lại không coi mặt mũi là thứ gì đáng giá, mở miệng là xin lỗi nhận sai ngay, khiến Triệu Đại Minh đang ôm một bụng bực tức cũng trừng mắt, không biết nên cư xử thế nào.
“Ha ha, không ngờ là ngươi cũng mồm miệng vậy, không lừa được ta đâu, xuất chiêu đi.” Triệu Đại Minh nghiến răng, búng viên bùn khiến Thất Sách lợm giọng ra, nhún mình bật lên.
Viên bùn bắn vào mặt, chưởng phong ràn rạt, Thất Sách đại hãi, bật lùi lại thật nhanh.
Triệu Đại Minh một lòng muốn đánh, toàn thân y lão trừ bùn đất chỉ còn tuyệt đỉnh công phu kinh thiên động địa Hàng Long thập bát chưởng!
“Kiến Long Tại Điền!” Triệu Đại Minh xuất chưởng đầy bá khí, hoàn toàn không hề hàm chứ hậu chiêu biến hóa, nhưng chiêu thức càng đơn giản càng chứng tỏ công phu, chưởng lực cương mãnh lập tức bao trùm Thất Sách, trong miếu dấy lên cuồng phong.
Thất Sách biết rằng không nên tránh sớm, chưởng kình cuốn tới sẽ dần cạn lực, lúc đó gã ra tay sẽ kéo lệch cũng không muộn, nhưng chiêu thức cuồng bá vang danh trăm năm này của Cái Bang là hàng thật giá thật, khi gã nhảy lùi ra tận cửa miếu mà kình lực vẫn chưa suy kiệt, không thẹn là võ công bá đạo đệ nhất võ lâm.
“Gặp quỷ rồi!” Thất Sách đổ mồ hôi lạnh, nghĩ lại lời phương trượng giáo huấn, không ngờ câu dặn đó lại linh nghiệm nhanh như vậy.
Hết cách, đành ngạnh tiếp vậy. Thất Sách rùn ngực, chân khí bố khắp khổng khiếu, thân hình hơi nghiêng, hai tay vẽ một vòng tròn định hóa giải ngọn chưởng.
Triệu Đại Minh thoáng hiện vẻ nghi ngờ, Thất Sách bị quái lực hất bắn sang bên.
“Lợi hại!” Triệu Đại Minh bội phục. Y tâm địa thiện lương, hay nói quá đà, một chưởng vừa rồi chỉ dùng tám thành công lực, nếu Thất Sách tái mặt lên tiếng cầu xin thì còn nước thu lại, không thật sự thương tổn đến gã. Nhưng Thất Sách dùng phương pháp kì quái đưa bản thân bình an vô sự thoát khỏi, thật sự khó tin.
Thất Sách đáp xuống với tư thế cực kỳ khó coi, lăn mấy vòng mới dừng lại được. Ban nãy gã định kéo lệch Kiến Long Tại Điền nhưng chưởng lực quá mạnh, không những không dẫn được mà bản thân bị văng xa. Bất quá văng đi cũng là cách giữ mạng, tránh được một chưởng hùng hồn. “Mẹ nó chứ, ta nhận thua, mười bảy chưởng còn lại của ngươi, ta không chống nổi.” Gã văng miệng mắng, đứng dậy đứng mã bộ. Lần này Triệu Đại Minh càng lấy làm lạ, đám khất cái cũng há miệng. Bình thường trên giang hồ khi song phương động thủ, dù một bên kém thế hẳn cũng tìm cớ là mình không khỏe, thậm chí vu cho đối phương hạ độc hãm hại, hà huống Thất Sách vừa tránh đòn hết sức xảo diệu, tiềm lực vô cùng, giao đấu thật sự chưa chắc đã thua.
Thất Sách liên miệng chửi khan, triệt để nhận thua.
“Thật hay giả?” Triệu Đại Minh vẫn nghi ngờ.
“Giả thế nà
