ng có kĩ xảo, không có khẩu quyết tâm pháp, cả hai cứ tự mày mò tập luyện, thi thoảng lại cười vang với nhau.
Đương nhiên, mỗi tối Thất Sách đều giảng cho Quân Bảo nghe cách đánh loại quyền pháp mới khiến y gật đầu lia lịa. Thất Sách giảng xong, cả hai liền nhảy lên nóc tỷ thí, tới khi mí mắt nặng trĩu mới dừng tay.
Chỉ mất hơn một tháng, Thất Sách liền phát hiện mô thức công thủ của cả hai.
Lần nào Quân Bảo cũng xuất loại quyền pháp lúc đầu học được với tốc độ chậm hơn mấy lần, lấy bản thân làm trục tạo thành một vòng tròn bán kính chừng nửa sải tay, toàn lực phòng ngự, nhưng kết giới đó bất khả xâm phạm. Nếu Thất Sách cố áp sát, Quân Bảo cũng không ngạnh tiếp mà từ từ lui lại là hóa giải được.
Ban đầu, Quân Bảo dùng chiêu thức phòng thủ mới mẻ này đã phải lãnh không ít quyền đầu của Thất Sách nhưng sau nửa khắc, chiêu thức của y trở nên phản phác quy chân, toàn là biến hóa từ việc chẻ củi gánh nước nhưng lại hàm ẩn động tác được đơn giản hóa cực độ của quyền pháp mới học. Khi đó Thất Sách hoàn toàn không chạm được đến nửa sợi lông chân của y.
Dần dần, Thất Sách cũng bị ảnh hưởng, càng đánh càng chậm.
Cũng không phải việc gì kỳ lạ, tu luyện võ học đến cảnh giới nào đó sẽ không còn bị câu thúc vào chiêu thức, tùy cơ ứng biến, thậm chí dựa vào vô chiêu thắng hữu chiêu, có điều sử dụng mỗi chiêu thức theo cảnh giới loạn xạ như thế mà lòng không hề tình nguyện thì trong lịch sử chưa có ai như hai gã.
Một tháng đầu tiền, cả hai vốn vừa trò chuyện vừa tỷ thí, lâu dần hiểu cả tập quán xuất chiêu của nhau, đấu được một canh giờ liền không ai bị quyền cước của người kia đánh trúng nữa, như thể nói rõ ràng trước khi xuất chiêu. Sau một tháng, động tác cả hai đều chậm như nhau, có điều không nói nửa lời.
Không hiểu sao, Thất Sách phát giác xuất quyền càng chậm càng cật lực, càng khó phát kình, quả thật rất cổ quái. Thường thường không đầy nửa canh giờ, cả hai đều mệt mỏi, toàn thân đầm đìa mồ hôi. Tuy nhiên Quân Bảo tập loại Mạn quyền này từ mấy năm trước khi Thất Sách lên Thiếu Lâm, không đến nỗi mệt mỏi quá mức, sức tập trung hơn hẳn đối thủ.
“Quân Bảo, quyền pháp huynh phát minh ra quỷ dị lắm.” Toàn thân Thất Sách ướt sũng, nằm tắm ánh trăng trên nóc nhà.
“Nghĩ kĩ xem nào, chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Quyền chỉ cần một chữ khoái tất sẽ dễ dàng đoán trước, nhưng quyền của chúng ta chậm, từ góc độ nào cũng có thể biến hóa giữa chừng, cần phải tập trung sức chú ý quan sát hướng xuất quyền của nhau rồi thay đổi đường lối quyền pháp của mình, đương nhiên phải mệt mỏi. Rồi ta đổi thì đệ cũng đổi, mệt càng thêm mệt.” Quân Bảo giải thích, không hề giấu giếm.
Y thấy rằng hô hấp càng lúc càng sâu và dài ra, nếu lúc đối luyện có thể giữ cho cơ bắp ở trạng tháng thoải mái như lúc tự múa quyền, nhất định sẽ đột phá tiếp.
“Bất quá Quân Bảo, mắt chúng ta quen với loại quyền chậm, sau này gặp phải khoái quyền lợi hại thì phải làm sao? Đệ thấy không ai xuất quyền chậm như chúng ta.” Thất Sách nhìn chai lì ở rìa bàn tay dày lên, giờ có thể chẻ củi như kiểu của Quân Bảo rồi.
“Vòng tròn, phát sau mà đến trước, xuất kình.” Quân Bảo suy tư.
“Huynh đúng là đáng ghét, chuyên nói về ‘chậm’ để so với ‘nhanh’ thì những lời này chỉ mình huynh hiểu.”
Ý của ‘vòng tròn’ rất rõ ràng. Trong vòng tròn phòng ngự nhỏ, không khó để ‘hậu phát tiên chí’ nhưng muốn đánh ngã địch nhân không dễ chút nào, dù đánh trúng thì địch nhân chưa chắc đã gục ngã, nên mới cần kình lực. Suy cho cùng, võ công không có thiên môn, không có kình lực tất không thể đánh ngã địch nhân.
Mấy tháng nay, Quân Bảo dần ngộ ra, nếu lúc đả đấu mà cố gắng giữ được hô hấp bình ổn, tất giữ hơi thở lại khiếu môn khi thổ nạp, tựa hồ có một cỗ khí lực sinh ra từ cốt tủy, có điều y không biết cách lợi dụng.
“Thất Sách, khi đệ luyện thành võ nghệ sẽ xông qua Đồng nhân trận hạ sơn ư?” Quân Bảo hỏi.
“Không thì sao? Lẽ nào học theo Tử An, phục dịch cả đời ở Thiếu Lâm? Võ công không sử dụng coi như không luyện.” Thất Sách đáp, nhớ đến việc Tử An dặn mình nếu có ngày hạ sơn, đừng quên mang theo những tấm gỗ y khắc truyện để quảng bá.
“Đệ không tính đến việc khảo thí vào Đạt Ma viện sao? Tuy tuyệt đại đa số võ công điển tịch đều bị quân Nguyên đốt nhưng vẫn còn những pho võ công hay, hoặc có khi nơi đó tàng chứa tinh túy chân chính của võ công Thiếu Lâm.” Quân Bảo nói.
“Mặc xác việc vào Đạt Ma viện, dù võ công của đệ luyện đến mức đứng đầu chùa, nếu phương pháp khảo thí không đổi thì không hiểu mất bao nhiêu ngân lượng mới vào được, đệ không cần.” Thất Sách một lòng muốn hạ sơn để dương danh bốn biển, còn khảo thí rắm chó vào Đạt Ma viện mà gã nhắc đến kỳ thực chỉ có đại sư huynh là người chấm duy nhất, ai muốn vào đều phải giao thủ ba mươi chiêu với hắn, qua được là có thể ưỡn ngực tiến vào.
Theo Tử An nói, bỏ qua lối hành xử hoang dâm kiêu ngạo của đại sư huynh, hắn đúng là võ tăng đứng đầu trên núi, trừ phương trượng ra, trụ được mười chiêu dưới tay hắn đã khó lắm rồi, còn muốn ba mươi chiêu mà không gục ngã, tất phải đút tiền. Giá quen biết là năm trăm lạng, nhưng ít
