t, đôi mắt long lên sòng sọc nhìn người con gái vừa xa vừa gần trước mặt mình, nỗi lo sợ càng khiến đầu óc mất đi tỉnh táo mà buông ra những lời nói cay nghiệt:” Thật ra cô là ai hả? Tại sao tôi phải chịu những chuyện kinh khủng như thế này chứ? Rốt cuộc cô nơ người ta bao nhiêu tiền, ngoại trừ 100 triệu ra, ngoại trừ mối quan hệ với những người đó … cô còn quen biết những ai nữa. Mai Phương Nhã, rốt cuộc cô là loại người gì vậy???”Những lời nói của Nhã Trúc càng lúc xát muối vào tim cô, khiến vết thương càng thêm lở loét. Cô cắn môi nín nhịn, hai tay bấu chặt vào da thịt để ngăn chặn những dòng nước mắt. Trong khoảnh khắc, những đau đớn của quá khứ lần lượt hiện về, tuôn chảy ào ạt không cách nào ngăn lại được.” Tôi không ngờ một Jessica ngây thơ mà giám đốc tôi yêu lại có quá khứ phức tạp như vậy. Đáng lý ra tôi không nên về nước mà tìm kiếm cô, càng không nên vì tò mò mà đi theo cô đến tận đây. Vì cô mà tôi xém bị làm nhục rồi, có biết không hả????”” Xin lỗi!”Ngoại trừ xin lỗi, cô còn biết phải làm gì. Vì cô đã khiến Nhã Trúc xém bị làm nhục, còn vô tình kéo luôn cả Kevin vào chuyện này. Trong mắt Phương Nhã lúc này chỉ còn là một màu đen u uất, ngay cả nước mắt cũng khô cạn, không thể chảy ra được nữa. CHươNG 17: QUá KHứ (3)Tự làm thì tự mình cô chịu, cớ sao phải gây liên lụy đến người khác. Sao phải để cô gánh chịu những mất mát này, để cô cắn rứt lương tâm mà áy náy cả cuộc đời hay sao?” Tôi biết rồi, là cô cố tình để tôi đi theo cô, cố tình để bọn chúng biết mối quan hệ giữa cô và giám đốc. Để anh ấy làm lá chắn, trả nợ thay cho cô chứ gì? Rời khỏi Hàn Quốc và về đây, vốn dĩ chỉ là một màn kịch cô dựng nên. Có đúng không hả???”Lỗ tai Phương Nhã ù đi, cả người như chết trân nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần cuồng loạn của Nhã Trúc. Thì ra, một người dù sáng suốt thông minh đến cỡ nào … khi đứng ngay ngã rẽ của địa ngục và thiên đàng cũng trở nên mất lý trí như vậy. Bất giác, cô không tránh khỏi việc tự thầm rủa mình!Nụ cười nhàn nhạt hiện lên nơi khóe môi Phương Nhã, mắt không nhìn, cả người cứng đờ như hóa đá, lại không hề nói năng gì. Nhìn cảnh tượng trước mắt, Nhã Trúc chợt nhận ra được có điều gì đó không ổn, vài giây sau mới giật mình mà đưa tay lên che miệng, cố ngăn những cơn nấc như sóng cuộn trào trong lòng.Ôi, không! Cô thật sự mất trí rồi!Sao có thể nói những lời cay nghiệt như thế với Phương Nhã chứ? Rõ ràng trong lúc bị tra hỏi, người con gái đó dù đang run rẩy vẫn cố gắng vạch rõ ranh giới, không muốn giám đốc phải bị liên lụy nên mới nói dối rằng cả hai không hề quen biết nhau. Vì bọn chúng lấy cô ra uy hiếp, làm nhục cô nên Phương Nhã mới bất đắc dĩ gọi điện cho Kevin. Dù không hiểu rõ thực hư như thế nào, càng không thể biết được người con gái mà giám đốc cô yêu là loại người như thế nào. Nhưng … tình cảm của Phương Nhã dành cho Kevin, cô có thể nhìn ra được. Tuyệt đối không phải là giả dối!Tuy nhiên, con người khi gặp phải ranh giới giữa sự sống vài cái chết, sao có thể bình tĩnh được!Lời nói đã thốt ra có chút hối hận, Nhã Trúc muốn nói ra câu gì đó nhưng rồi lại thôi. Vì trong thân tâm, cô thật sự rất sợ chuyện như thế này lại một lần nữa xảy ra.Phương Nhã có mối hận thù với xã hội đen, một người có quá khứ đầy phức tạp như thế… cô thật không muốn bản thân phải chịu liên lụy lần nữa.Hai người cứ ngồi yên lặng như thế, không nhìn mặt nhau, cũng không ai nói với ai câu nào… mặc cho thời gian trôi đi.Rất lâu sau đó, cánh cửa bật mở. Một người mặc đồ đen thận trọng bước vào, nói to nhỏ điều gì đó với Phi Vũ. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nụ cười đểu cáng trên môi hắn ta lại một lần nữa xuất hiện trên khóe môi, bật ra thành tiếng:” Đưa tụi nó ra ngoài!”Cô và Nhã Trúc vẫn chăm chú nhìn bọn chúng, chưa kịp phản ứng gì thì đã bị bọn chúng bắt đứng dậy, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.” Gì vậy?”Phương Nhã cau mày, đứng phắt dậy nhìn Phi Vũ, trong lòng cảm thấy bất an. Chẳng lẽ anh đã đến???Phi Vũ cười gằng, hất hàm ra lệnh cho đàn em sau lưng. Trong tích tắc, bọn chúng đã đẩy cô ra khỏi căn phòng hôi hám đó, đi qua hai căn phòng, cuối cùng cô cũng thấy được bóng dáng quen thuộc, tấm lưng gầy gộc ngồi ở giữa đại sảnh, anh đang đối diện với Một Mắt, không hề thấy được sự tồn tại của cô và Nhã Trúc. CHươNG 17: QUá KHứ (4)Nhìn thấy tấm lưng gầy quá đỗi của anh, nước mắt cô lặng lẽ rơi. Kevin, chỉ mấy ngày không gặp, tại sao anh lại ốm như vậy?” Giám đốc!”Nhã Trúc gọi anh, rất nhanh anh liền xoay người lại. Trong khoảnh khắc đó, cô ngỡ như cả đất trời rung chuyển phút chốc dừng lại, tất cả mọi thứ đều biến mất, chỉ có anh là tồn tại – trước mặt cô.Mắt cả hai người chạm vào nhau, rất lâu, rất lâu sau đó vẫn không hề rời. Cô bấu chặt vạt áo, cắn môi ngăn bản thân mình làm hành động điên rồ, bất chấp tất cả để sà vào vòng tay của anh. Để rồi phải tự giễu mình, đã khiến anh bị liên lụy như thế này, còn có tư cách để được yêu thương nữa hay sao?” Jessica!”Đôi mắt anh vằn lên những tia máu đỏ, tức thì liền lao đến bên cô, nhưng lại bị Phi Vũ ngăn lại. Hắn nhếch môi khinh bỉ, lời nói thốt ra tựa như ngàn mũ