sớm thăm ngài, có được không?”Cô bật cười, lắc đầu nói:“Cần gì phải nhọc công như vậy, chị sẽ ở lại đây với anh ấy. Em về trước đi!”“Không được, em sao có thể để chị ở lại một mình. Chị ở lại, em sẽ ở lại với chị!”Cô cười rạng rỡ, tay nắm lấy tay cô bé, lòng cảm thấy ấm áp lạ:“Ừm!”Cả hai cùng quay trở lại bệnh viện, nhưng vừa đứng ở cửa thang máy, cô liền giật mình nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi Thảo Nhi đầy lo lắng: CHươNG 10: ĐốI MặT (5)“Phải rồi, còn bác trai, bác trai có biết chuyện Kevin gặp tai nạn không?”“Em cũng không biết nữa, là em đi chung với chị mà, đâu hay biết gì đâu!” – Cô bé lắc đầu nói.Ngẫm nghỉ một hồi, cuối cùng đành lôi điện thoại từ trong túi ra, bấm số gọi điện cho Nhã Trúc, nhưng chưa kịp mở miệng nói gì thì đầu dây bên kia đã oang oang:“Jessica, cô gọi đúng lúc lắm. Chủ tịch vừa bảo tôi đặt book sang Hàn Quốc vào rạng sáng mai. Cô nhất định phải chuẩn bị tâm lý sẵn đấy!”Phương Nhã nghe thấy thế liền giật thót mình, đôi môi mấp máy run rẩy:“Cái… cái gì? Sao nhanh thế?”“Còn nhanh cái gì nữa? Ông ấy biết chuyện của giám đốc rồi. Ban nãy giám đốc còn gọi cho tôi, cũng vừa mới hay tin mới đây thôi!”“Sao? Kevin vừa gọi cho cô sao?”“Phải đó, không phải cô đang bên cạnh giám đốc sao?” – Đầu dây bên kia đột nhiên vang lên những âm thanh hỗn tạp, dường như là ai đó đang giục Nhã Trúc điều gì, chỉ kịp nghe thấy cô nói – “Jessica, tôi phải tranh thủ làm nốt công việc cho sáng mai, không nói với cô nữa. Nhớ cẩn thận nhé!”Nói rồi cô thư ký cúp máy luôn, không kịp để Phương Nhã kịp thốt nên lời nào, bèn há hốc mồm kinh ngạc. Thảo Nhi đứng bên cạnh nhìn thấy sắc mặt cô u ám như thế cũng đoán chắc có chuyện gì đó không hay, nên e dè hỏi:“Chị Jessica, có phải chủ tịch sắp đến đây không?”Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu. Thảo Nhi thấy thế đôi mắt liền sáng lên, nhưng chưa kịp nói gì thì thang máy lúc này chợt mở ra, hai người đàn ông từ trong thang máy bước ra, nói chuyện huyên thuyên điều gì đó rất rôm rả.“Quốc Thịnh! Thuốc tôi đưa cho anh, nhất định phải uống đấy. Nếu không bệnh tình của anh sẽ nghiêm trọng hơn nữa thì đừng có trách!”Người đàn ông với chân mày rậm, mặc áo blouse trắng, hai tay đút vào trong túi áo, căn dặn với người đàn ông mặc bộ thường phục đứng kế bên bằng tiếng Việt. Điều này khiến Thảo Nhi lẫn Phương Nhã đều đứng sựng lại. Cô bé cảm thấy ngạc nhiên, liền thì thầm vào tai cô khi thấy hai người đàn ông kia đang đi tới gần:“Hình như hai người đó là người Việt! Hay thật, không ngờ lại gặp đồng hương ở đây!”Thảo Nhi hồ hởi nói, nhưng mãi một lúc sau cũng không thấy cô trả lời, bèn huých vài vai cô một cái:“Chị Jessica, chị làm sao thế?”Ánh mắt cô run rẩy, chớp liên tục khi nghe cái tên quen thuộc ấy, tim bất giác nhói lên, chưa kịp định thần lại thì lại nghe người đàn ông tên “Quốc Thịnh“ kia trả lời:“Biết rồi cái thằng này, hai năm qua không gặp, anh trở nên nói nhiều thế từ khi nào vậy???”“Này, này! May cho anh là tôi làm ở đây nhé, nếu như anh không sang đây và gặp được tôi, thì quả thật tôi không biết căn bệnh của anh sẽ như thế nào nữa. Rõ ràng bệnh tình của anh là kỵ không được uống rượu, tại sao vẫn cứ uống?”Quốc Thịnh cười giả lả, sâu trong đôi mắt là một nỗi buồn xót xa nào đó không nói thành lời, tay nhất thời lôi từ trong túi cái ví màu nâu sậm ra, rồi chẳng may tuột tay, chiếc ví rơi xuống đất, ngay chỗ Phương Nhã và Thảo Nhi đang đứng.Cô bàng hoàng, đứng lặng người nhìn xuống cái ví yên tọa ngay dưới chân mình, lực rơi xuống khiến cái ví vô tình được mở ra, bên trong là tấm hình của một cô gái xinh đẹp, môi nở một nụ cười hiền dễ mến. Nhưng sao, người con gái đó nhìn có vẻ quen quá! CHươNG 10: ĐốI MặT (6)Vừa nghĩ, tay cô vô thức cúi người nhặt lấy cái ví, đôi mắt mơ hồ nhìn sâu vào tấm hình cô gái đó, đầu óc mụ mị không phân biệt rõ cảm giác lúc này có nghĩa là gì. Cho đến khi giọng nói của người đàn ông kia lên tiếng, bàn tay rắn chắc của anh ta cũng nhất thời đón lấy chiếc ví của mình:“Cám ơn!”Cám ơn!Tim cô chợt nhói lên đến kỳ lạ, giọng nói của người này, trong nhận thức rõ ràng cô đã từng nghe ở đâu đó, quen lắm! Thế nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh, mở một nụ cười gượng gạo:“Không gì!”Quốc Thịnh tắt ngấm đi nụ cười thân thiện, khóe môi co giật vì ngỡ ngàng, anh nhìn cô bằng đôi mắt rực lửa, ngụ ý cô hãy nói thêm câu gì đó, để chứng minh giọng nói vừa mới thốt ra đó không làm cho anh có ảo giác…Thần thái Phương Nhã đang mơ màng, đột nhiên lại bị người con trai lạ mặt kia nhìn chằm chằm, bất giác hai má đỏ ửng không biết tại sao, chỉ cảm nhận được con tim đang bồi hồi rung động. Dường như khi đối mặt với người này cô lại có cảm giác rất thân thiết!Đối với cô là bồi hồi ngỡ ngàng, nhưng đối với anh lại là sự kích động bao lâu bị dồn nén. Giọng nói của người con gái anh yêu, nhất định không thể nào nhầm được. Mai Phương Nhã!Nhưng không thể nào, người con gái xinh đẹp đang đứng trước mặt anh kia và người con gái anh yêu hoàn toàn là hai người khác nhau. Vậy cớ gì lại mang một giọng nói khiến tim anh bị đóng băng bao năm qua, phút chốc lại bị tan chảy mềm yếu như thế?Bất gi