Ring ring
Thiên sứ sẽ thay anh bên em

Thiên sứ sẽ thay anh bên em

Tác giả: Đông Phương Nhược Phi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329113

Bình chọn: 7.5.00/10/911 lượt.

nh của hai người bọn họ.

Trúc nghe Duy nói vậy thì đỏ hết cả mặt.Cô vùng vẫy để thoát khỏi người Nguyên nhưng bị Nguyên giữ lại và càng ôm chặt hơn.Anh nhìn Duy thách thức rồi mỉa mai.

– Tao biết mày không có người yêu nên ghen tỵ với tau chứ gì.Ở đay ai cũng là một couple,chỉ có mình mày cô đơn thôi Duy ạ.- Nguyên Nguyên cười đểu nhìn Duy.

– Mày,…Tao có lòng tốt đến thăm mày vậy mà..Hừ.- Duy hừ lạnh nhìn Nguyên đầy căm phẫn.

– Hai thằng bây thôi đi.Suốt ngày đấu võ miệng không chán sao???- Khôi lắc đầu nhìn Duy và Nguyên.Hai thằng này mà cứ ở gần nhau là thể nào cũng xảy ra tranh chấp.

Duy và Nguyên nghe vậy thì không thèm đoái hoài gì đến nhau nữa.Một thằng một nơi,không thèm nhìn mặt nhau.

Sau khit hăm bệnh Nguyên Nguyên xong,cả bọn kéo nhau về biệt thự White Rose vì hắn gọi điện nói có chuyện cần tìm hiểu.Vừa vào đến đại sảnh thì bọn hắn đã thấy hắn và Thiên,Hưng,Minh đã ngồi đợi sẳn.

– Có chuyện gì vậy???- Long,Khôi và Duy ngồi xuống.Thay mặt cả bọn,Khôi hỏi.

– Chuyện về người bí ẩn đã giúp chúng ta.- Hắn ngửa người ra ghế sô pha,ảm đạm nói.

– Tao nghĩ người đó là do mày phái đến nên tao không để ý cho lắm.- Khôi nhìn hắn nói.

– Không phải tao.Tao không biết người đó là ai cả.Nghe giọng rất quen,hình như là tao gặp ở đâu rồi thì phải.- Hắn trầm ngâm suy nghĩ như để nhớ ra điều gì đó.

– Mấy đứa đang nói đến người nào vậy???- Hưng mơ hồ hỏi.Vì lúc đó anh bị lão Vương bắt nên không biết về người bí ẩn đó.

– Chuyện là lúc bọn em đánh nhau với người của Vương Thiên Lâm thì có một bóng đen nào đó chạy đến giúp.- Thiên Minh giải thích.

– Thì ra là vậy.- Hưng gật gật gù gù.

– Nhắc mới nhớ.Lúc tôi đang mai phục thì có một cái phi tiêu bay đến báo rằng mọi người đang đánh nhau với người Vương Thiên Lâm.Lúc tôi đến thì đã thấy Vương Thiên Lâm đưa súng bắn Phi rồi.Lẽ nào cái phi tiêu đó là của bóng đen ấy.- Thiên Thiên lên tiếng.

– Rốt cuộc người đó là ai???Tại sao lại giúp chúng ta???- Gia Long hoang mang hỏi.

– Chuyện đó có lẽ phải nhờ Thiên Thiên tìm hiêu rồi.- Hắn quay sang Thiên Thiên,mở lời nhờ cậy giúp đỡ.

– Được rồi.Tôi sẽ cho người điều tra thân thế về bóng đen đó.- Thiên Thiên gật đầu,nhìn hắn đầy tự tin.Những phi vụ như vậy thì anh không thể nào bỏ qua được.Hấp dẫn quá mà.

– Cảm ơn anh lần này đã giúp R.I.P.- Hắn cảm kích nhìn Thiên Thiên.

– Không có gì.- Thiên cười nhẹ.

– Tốt rồi.Mọi người về nghỉ ngơi đi.Khôi,Minh và Long.Ba người hãy về nhà tịnh dưỡng cho thật tốt.Ba người bị thương không nhẹ đâu.-Hắn nhẹ nhàng quan tâm.

Nói xong,hắn đi thẳng ra ngoài.Hắn nhanh chân bước lên con xe và phóng vụt trên đường lớn.Khoảng 5′ sau,con xe của hắn dừng lại trước biệt thự Moon.Thấy chiếc xe quen thuộc,bác bảo vệ vội vàng mở cổng cho hắn vào.

Bước nhẹ nhàng đến đại sảnh,hắn ngạo nghễ đi vào như một ông hoàng.Mọi người đang xem ti vi,thấy hắn liền vui mừng chạy đến dò hỏi.

– Phi,con về đây có chuyện gì sao???- Nội hắn vừa nắm lấy tay hắn vừa ngước nhìn hắn đầy yêu thương.

– Con về thăm ba và nội.- Hắn cười cười nắm lấy tay bà rồi vỗ vỗ nhẹ.Vừa nói,hắn vừa đưa mắt nhìn xung quanh như để tìm kiếm ai đó.

– Được rồi,mau đến đây.- Nội nói xong liền đưa hắn đến ngồi xuống bên cạnh bà.

– Phi,chuyện về nhóc Key và mẹ con sao rồi??? – Ông Kiệt lo lắng hỏi khi thấy hắn đã yên vị.

– Không sao đâu ba.Vài ngày nữa con sẽ đón mẹ và em về.- Hắn nhẹ nhàng nói.

– Vậy thì tốt rồi.Mà tay con sao vậy???Sao lại băng bó thế này???- Ông Kiệt lo lắng nhìn miếng vải trắng trên khủy tay hắn rồi hỏi.

– Dạ,không có gì đâu.Con chỉ bị thương nhẹ thôi.- Hắn cười trấn an nội và ba.- Mà Uyên đâu rồi ba???- Hắn vừa hỏi vừa đưa mắt liếc nhìn xung quanh.

– À,con bé ở trong phòng ấy.Gì Trương,mau gọi Sun đến đây.- Ông Kiệt nói với hắn xong liền quay sang bà Trương ra lệnh.

– Vâng thưa chủ tịch.- Bà Trương cung kính gật đầu rồi đi nhanh vào phòng gọi nó.

Khoảng 5′ sau,nó bước ra trong tình trạng đang ngáy ngủ.Thấy hắn,nó bừng tỉnh,lấy hai tay dui dụi mắt như để chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm.Khi đã xác định được,nó vội vàng đi đến rồi cúi đầu chào:

– Con chào bà chủ,chủ tịch.Chào thiếu gia.

Hắn hơi nhíu mày khi nghe cách gọi đầy xa lạ của nó.Hôm bữa mới đuổi nó về đây ở mà bây giờ đã lạnh nhạt như vậy sao???Cái gì mà thiếu gia chứ???Thật khó nghe.

Hắn không nói gì,chỉ lẳng lặng đứng dậy rồi cúi chào nội,ba và kéo nó đi trước con mắt ngạc nhiên của mọi người.Có ai làm ơn cho mọi người biết,thần thánh phương nào nhập vào hắn không???Từ lúc Lâm Khắc Thiên My chết,hắn chưa hề động đến một đứa con gái nào vậy mà bây giờ còn nắm tay nữa chứ.Thật là khó tin!!!

–END CHAPTER 62–

Chương 63: Chơi Biển.

Sau khi kéo nó đi trước mặt mọi người,hắn đưa nó đến một nơi nào đó rất xa.Sau 3 tiếng chạy đua với tử thần,cuối cùng con xe cũng dừng lại trước một bãi biển lớn.Nó ngơ ngác nhìn khung cảnh của bãi biển về đêm.Thật là đẹp!!!

Nó mơ hồ bước ra khỏi xe.Đưa ánh mắt của mình nhìn chằm chằm về phía hắn đầy ngạc nhiên.Hắn thế nào lại biết đến một chỗ đẹp như vậy.Nó vui vẻ mở giày ra rồi đi chân không trên cát mịn.Từng hạt