ta giải quyết chuyện này.”- Rusia hơi ngạc nhiên khi nghe thấy lệnh của Kiba. Ả ngậm ngùi lui vào trong bóng đêm. Bây giờ, chỉ còn Kaori và anh dưới ánh trăng sáng.
Kaori nhìn anh, hằn học. Cô xông tới, Kiba dễ dàng đỡ được đường kiếm của cô bằng tay không. Kaori thu kiếm, cô tiếp tục tấn công. Kiba rút kiếm, đỡ. Âm thanh va chạm kim loại vang lên chói tai.
Cầm cự một lúc, cảm thấy mình đang bị yếu thế, Kaori thu kiếm, nhém thêm một đường vào thanh kiếm của Kiba khiến nó bị văng ra.
Hiện tại, kiếm của Kaori đang ở rất gần cổ của Kiba. Cô vẫn giữ nguyên, không động đậy dù một chút.
“Đâm đi.”- Kiba lên tiếng khiến cô giật mình.
“Anh đã tháo bỏ màng bảo vệ. Bây giờ, chỉ cần em đâm một nhát, thì anh sẽ tan biến ngay lập tức.”- Giọng của Kiba đầy lạnh lùng và kiên quyết.
Tay Kaori run run, môi cô mấp máy. Cô muốn nói, nhưng có gì đó cứ nghẹn ở cổ họng. Đôi mắt đỏ của anh như xoáy sâu vào tim cô khiến nó đau nhói.
“Đâm. Nếu không, anh sẽ tự làm đấy!”
Tay Kaori run lên, cô đang đứng giữa hai quyết định rất khó khăn.
“Đừng bắt em phải lựa chọn…”- Cố gắng lắm Kaori mới có thể lên tiếng.
“Em đâu cần lựa chọn. Không phải em chỉ có một quyết định là giết anh thôi sao? Đâm đi.”
Giọng nói kiên quyết của Kiba khiến Kaori sợ hãi. Cô run lên, thanh kiếm cũng vì thế mà run theo. Kaori… sẽ quyết định như thế nào?
CHƯƠNG 13. TIẾNG ĐÀN HẠC.
“Sợ hãi…”
“Đó là hai từ có thể diễn tả được tâm trạng hiện tại của em…”
“Em hận anh, nhưng lại không muốn giết anh…”
“Em không muốn…”
“Vì em yêu anh…”
Mắt Kaori nhòe đi, từng giọt nước mắt của cô rơi xuống hai bên má. Cô thu kiếm, lấy hai tay ôm mặt, nấc lên từng tiếng.
“Tại sao vậy?”- Cô gào lên, giọng đau đớn- “Tại sao anh… lại là kẻ mà tôi căm thù nhất? Anh muốn tôi giết anh? Tại sao lại có một mong ước quái gở như thế hả? Anh có biết kẻ thù đang đứng trước mặt mình không? Anh có biết.… ”
Kiba bay gần lại, nắm lấy tay cô. “ Kaori…”
Kaori nhanh chóng gạt tay anh ra, bay lùi lại, giữ khoảng cách. “Đừng tới gần tôi. Tôi đã muốn quên anh. Tôi rất muốn giết anh!! Nhưng tại sao, khi tôi thấy khuôn mặt của anh thì tôi lại nghĩ lệch đi? Tại sao… tôi…?”- Giọng Kaori đầy căm phẫn nhưng cũng đầy đau đớn. Câu nói của cô bị chặn ngang khi tiếng nấc ngày càng dồn dập. Kiba bay tới gần, ôm chầm lấy cô.
“Đừng khóc nữa!”- Giọng anh lạnh lùng nhưng đầy quan tâm.
Hơi lạnh từ người anh khiến nước mắt Kaori càng chảy nhiều hơn. Thân thể anh quá lạnh lẽo. Nó lạnh từ trái tim đến cả đôi mắt. Cùng là một thân thể, nhưng sao lại cho cô hai thứ cảm xúc khác nhau?
“Có thể, chỉ có thể thôi, đây là lần cuối cùng anh nói ra câu này…”- Giọng Kiba trầm hẳn, tay anh siết chặt hơn, như thể sợ Kaori sẽ đi mất trong khi nghe anh nói.
Nước mắt Kaori vẫn lăn dài, tay cô buông thõng, mái tóc dài đã được Kiba giữ chặt lại.
Giọng Kiba nhỏ, nhẹ tênh thì thầm vào tai Kaori như một cơn gió, nhưng đủ làm cho cô nghe thấy. Và… lời nói ấy của anh khiến cô càng không muốn rời xa anh…
Dù cho em là ai đi chăng nữa…
Dù em có hận anh hay muốn giết anh…
Dù cho em có là kẻ thù lớn nhất của anh…
Bây giờ anh cũng không cần quan tâm những thứ ấy.
Bởi vì…
“Anh yêu em…”
Nước mắt Kaori rơi nhiều hơn, thấm ướt cả vạt áo của Kiba. Cô ôm lấy anh, ghì chặt. Chỉ lần này thôi! Hãy cho Kaori được ở bên Kiba lần này thôi! Để cô có thể khóc, có thể đau vì anh. Cô tự hứa rằng từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ để lộ cảm xúc trước mặt Kiba lần nào nữa…
“Em cũng yêu anh…”
Hai chúng ta quá khác nhau…
Nếu như bây giờ, em buông anh ra…
Thì anh sẽ trở lại thành kẻ thù của em…
Những ngày sau đó là một chuỗi buồn thảm và u ám. Cả hai đến lớp, không nhìn mặt nhau, không nói chuyện. Họ lướt qua nhau, tựa như hai người xa lạ chưa bao giờ gặp mặt.
Họ có cảm thấy đau khi làm như vậy không?
Cả hai đều thế. Cảm xúc của họ ngang nhau. Tim đau, cố gắng né tránh. Mỗi lần nhìn thấy Kiba, Kaori lại quay mặt đi và… lặng lẽ khóc. Cô vẫn không đủ can đảm để có thể quên đi anh. Thật sự, nó quá khó khăn.
Mỗi lần buồn, Kaori lại ra gốc cây hoa anh đào để ngồi. Hoa đã tàn hết. Những chiếc lá xanh tươi đã mọc ra, một mùa hè sắp đến.
Cô ngồi xuống dưới bóng mát của cây, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm. Mây trôi, chậm rãi. Nắng nhẹ nhàng chiếu xuống, xuyên qua kẽ lá, nhảy múa trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Gió thổi, mát rượi.
CHƯƠNG 13. TIẾNG ĐÀN HẠC. (2)
Kaori phất nhẹ tay, một cây đàn Hạc màu trắng hiện ra. Thân đàn được chạm trổ khá cầu kỳ và tinh xảo. Cô ngồi xuống chiếc ghế bằng vàng và bắt đầu đàn.
Tiếng đàn ngân nga, một bài hát nhẹ nhàng nhưng chất chứa nỗi buồn và sự cô đơn khó tả. Giai điệu thoang thoảng như gió, nhẹ nhàng như nắng và cô đơn… như người đang đàn nó.
Kiba nấp sau bức tường, lắng nghe. Anh nhớ cô mặc dù gặp cô mỗi ngày. Hiện tại, giữa họ là một khoảng cách quá xa xôi. Anh cứ im lặng, lắng tai nghe tiếng đàn của cô cho đến khi nó chấm dứt.
Đêm…
Ánh trăng non lơ lửng trên bầu trời đen kịt. Gió thổi một cách lạnh lẽo. Đêm nay, Kaori đi săn cùng với quản gia Fushi.
“Hãy cẩn thận đấy Fushi.”- Kaori thầm nhắc nhở.