Thiên Hậu Pk Nữ Hoàng
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215611
Bình chọn: 9.5.00/10/1561 lượt.
ụ Hoàng quan trọng đến mức nào. Không có hai thứ này chống lưng cho, cái gì hắn cũng không có, sớm muộn gì cũng bị đám huynh đệ mưu mô xảo trá kéo xuống ngựa mà thôi.
Thái Tử đã nhận ra, nhưng lại nhận ra quá muộn, chờ đến khi hắn muốn quay đầu lấy lòng Thái Tử Phi, thì đã không có cửa để bước vào nữa rồi.
Lòng tự trọng của Thái Tử rất lớn, nhìn thấy Âu Dương Tuệ Như mặt lạnh mấy ngày cũng dẹp luôn tâm tư, chỉ chuyên tâm xử lý mớ phiền toái lớn nhỏ không ngừng kéo đến mà thôi.
Mọi người trong Dục Kháng cung tận mắt thấy Thái Tử Phi đem sủng cơ Hình Phương Lan của Thái Tử giẫm nát dưới lòng bàn chân, còn dùng gót chân hung hăng nghiền thêm hai cái nữa, Thái Tử chẳng những không thể làm gì, còn bị Thừa Tướng chặn đầu không có sức chống đỡ, ốc còn không mang nổi mình ốc, rốt cục cũng nhận ra được trong Dục Khánh Cung này, ôm đùi Thái Tử Phi mới là quyết định đúng đắn. Từ đó, người trong Dục Khánh Cung không còn ai dám mang hai lòng, còn những kẻ trước đó đã bị thu mua, thì trong lòng không ngừng hối hận đến ruột rà đều xanh xao cả lên.
﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡
Đối với cảnh ngộ khốn cùng của Thái Tử, Lưu Văn Thanh đều nhìn thấy rất rõ, nhưng vẫn vô tâm không thèm để ý như từ xưa đến nay, chỉ lo vắt óc suy nghĩ xem phải làm thế nào để có thể ở lại trong kinh. Tất cả thế lực của hắn đều ở Kinh thành, còn có Hoàng tỷ có thể thường xuyên giúp đỡ hắn, nếu hắn rời Kinh thành đi, thì chính là cá mà không có nước, không thể tồn tại được.
“Thái Tử, sao ngài không tự mình đến phủ Thừa Tướng một chuyến? Theo ý nô tài, Âu Dương Tĩnh Vũ chèn ép Thái Tử nguyên nhân cũng là vì Âu Dương Tuệ Như, còn ngài là vô tình bị vạ lây thôi, ngài tìm ông ta phân trần một chút, từ trước đến nay ông ta vẫn luôn tự nhận là biết trọng dụng nhân tài, có thể sẽ bị ngài nói cho lay động, thay đổi chủ ý đó ạ.” Thấy chủ tử bị quấy nhiễu, không được yên ổn mấy ngày nay, người hầu kề cận Lưu Văn Thanh vội vàng hiến kế.
Lưu Văn Thanh suy sụp ngã người vào ghế da, mệt mỏi vuốt hai đầu lông mày đang nhíu chặt, nghe thấy lời đề nghị của người hầu, dừng động tác lại, buông tay trầm ngâm, một lúc lâu sau gật đầu nói: “Ừ, thử một lần xem sao.”
Từ sau chuyến vây săn, Âu Dương Tĩnh Vũ đối với hắn rất tán thưởng, có mấy lần đề nghị hắn làm môn sinh của ông ta, ý định trọng dụng rất rõ ràng, không lý nào trong một sớm một chiều lại thay đổi, vẫn là do cái tên ngu xuẩn Hoàn Nhan Cảnh kia làm hỏng việc, hại hắn bây giờ phải vất vả. Bây giờ, chỉ còn cách vứt bỏ tự tôn, tự mình đến cửa nhờ vả mà thôi. Lưu Văn Thanh mím môi, không cam lòng nghĩ.
“Chuẩn bị kiệu, đi phủ Thừa Tướng.” có được chủ ý rồi, Lưu Văn Thanh nghiêm mặt, trầm giọng ra lệnh.
Người hầu nhanh chóng chuẩn bị kiệu xong, mang Lưu Văn Thanh xuất phát đi phủ Thừa Tướng.
Phủ Thừa Tướng diện tích rộng lớn, cổng lớn nguy nga, hai cánh cửa nước sơn sáng bóng khép chặt, trên cao là tấm biển lớn do Thái Tổ đích thân ngự bút, trên tấm biển là ba chữ “Phủ Thừa Tướng” rồng bay phượng múa, mạnh mẽ hùng hồn, khiến người xem qua sẽ nảy sinh cảm giác kính sợ.
Lưu Văn Thanh xuống kiệu, đứng trước phủ bình tĩnh nhìn chằm chằm vào cánh cổng nguy nga, trong mắt là thù hận khắc cốt nghi tâm. Cung điện lúc còn nhỏ hắn ở đã bị đốt sạch, mà phủ Thừa Tướng lại sừng sững đứng đó không ngã, thậm chí khí thế còn mạnh mẽ trang nghiêm hơn xưa kia, làm cho mỗi lần hắn đi ngang qua đây, là mỗi lần cảm nhận được một nỗi đau tận xương tận tủy.
Phủ đệ này, sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy trong tay cô và Hoàng tỷ của cô mà thôi, Lưu Văn Thanh yên lặng lạnh lùng nghĩ, cúi đầu, giấu đi nét dữ tợn trên gương mặt.
“Đi gõ cửa!” Cố gắng áp chế hận thù đang bùng cháy trong lòng, Lưu Văn Thanh khôi phục lại hình tượng công tử lạnh nhạt thờ ơ, thanh khiết sáng sủa của thời đại đen tối hỗn loạn, nhìn người hầu ra lệnh.
Người hầu nghe lệnh, tiến lên vài bước, nắm chặt khuyên đồng trên cửa dùng sức đập mạnh.
Sau khi âm thanh ông ông của khuyên đồng vang lên, người hầu giữ cửa nhanh chóng mở cửa hông ra, hỏi: “Là ai đến?”
Lưu Văn Thanh mang vẻ mặt tươi cười, tiến lên một bước chắp tay nói: “Hàn lâm viện thị độc học sĩ Lưu Văn Thanh cầu kiến Thừa Tướng, phiền ngài thông truyền một tiếng.” Dứt lời, hắn liếc người hầu một cái, người hầu hiểu ý, từ trong ngực lấy ra một hào bạc, nhét vào tay người hầu giữ cửa kia.
Tên hầu giữ cửa đó thu bạc, ước chừng một chút, trên mặt hiện ra vẻ khinh thường, con muỗi tuy nhỏ nhưng vẫn là thịt, hắn ta thu bạc, rồi ném lại một câu: “Chờ đó” rồi quay đầu đóng cửa đi vào, ngay cả con mắt cũng không thèm liếc nhìn chủ tớ Lưu Văn Thanh một cái.
Người hầu kề cận Lưu Văn Thanh bị thái độ vô lễ ngạo mạn của tên hầu giữ cửa chọc điên đỏ mặt, vừa định tiến lên gõ cửa, giáo huấn tên hầu kia một chút thì bị Lưu Văn Thanh nhanh chóng níu lại, “Không được xúc động, giữ cửa phủ Thừa Tướng là quan thất phẩm đấy, bây giờ ta chỉ có ngũ phẩm, không quyền không thế, hắn ta khinh thường chúng ta là đương nhiên, đợi khi…”
Giọng Lưu Văn Thanh càng ngày càng nhỏ, hai chữ cuối cùng nếu không cẩn thận lắng nghe, thì