Thanh Huyền đứng đó bước qua.
Triệu Phú Quý vừa mắng người té tát xong, thấy Thiên Sắc đi qua, lập tức giấu ngay thái độ hung hăng hống hách, tươi cười nịnh nọt: “Pháp sư, con quỷ trong phường nhuộm — ngài xem — có thể thu phục nhanh một chút được không —”, lão úp mở với hy vọng Thiên Sắc có thể mau chóng giải quyết chuyện phiền toái này.
Biết rõ tội ác không thể tha thứ của lão nhưng Thiên Sắc vẫn thản nhiên đối mặt, giữ nguyên nét mặt lạnh lùng, đôi mắt trong veo như nước mùa thu càng lạnh lẽo, chỉ nói một câu: “Đã thu phục xong.”
Triệu Phú Quý không ngờ lại nhanh như vậy, trong lòng nửa tin nửa ngờ tự hỏi liệu Thiên Sắc có gạt mình hay không, đôi mắt ti hí nheo lại đảo tới đảo lui, vội vàng hỏi lại vì sợ mình nghe lầm: “Pháp sư, ngài nói thật sao?”
Lúc này Thanh Huyền đã chạy đến, nhìn bộ mặt béo núc ních của Triệu Phú Quý cảm thấy rất ghê tởm, chỉ hận không thể đánh một trận tơi bời cho cái bản mặt vốn đã không sáng sủa gì thành đủ màu sắc rực rỡ như cửa hàng tương mắm ngoài kia, “Nếu ngươi không tin thì bọn ta thả nó ra vậy!” Cậu đứng thẳng người, mím môi cố ý chế giễu, đôi mắt lạnh như băng.
“Ôi, đừng, đừng!” Triệu Phú Quý liên tục xua tay như phải bỏng, đầu đầy mồ hôi. Tuy rằng lão không quá tin tưởng, nhưng nghĩ lại thấy hai vị pháp sư này thu quỷ tróc yêu mà không chịu nhận bạc, có lẽ chỉ muốn một ít vải vóc chứ không gạt người, vội gật đầu rối rít như gà mổ thóc: “Ta tin, ta tin!”
Nhìn sắc mặt của Triệu Phú Quý, Thiên Sắc lập tức gằn giọng: “Cũng nên cáo từ.” Khoảnh khắc này, nét mặt nàng lạnh lùng không chút hơi ấm, ánh mắt băng giá cùng giọng nói nghiêm nghị làm người ta rét run.
Triệu Phú Quý run rẩy. Mặc dù nữ tử này đứng trước mặt lão nhưng không hiểu sao rất mơ hồ, kiểu gì cũng không thấy rõ hình dáng, chỉ có giọng nói rõ ràng, rành mạch. Ấn tượng cực kỳ mơ màng, chỉ nhớ đó là một cô gái, còn lại không còn gì khác. Vì thế, mỗi lần nhớ đến lão đều cảm thấy sợ, cảm thấy nử tữ này còn thần bí đáng sợ hơn nữ quỷ.
Thiên Sắc vừa dứt lời, Triệu Phú Quý tự mặc định là muốn đòi thù lao, vội vàng quát gia đinh và cung kính đáp lại: “Ta phái người dẫn hai vị pháp sư đến tiệm vải tìm Triệu quản gia, hai vị muốn vải vóc gì chỉ cần nói y, nhất định sẽ sắp xếp cho hai vị.”
Mãi đến khi Thanh Huyền và Thiên Sắc theo gia đinh đi khuất, lão mới thở phào nhẹ nhõm, buông tảng đá trong lòng xuống. Lão không biết hồn phách quấy phá xưởng nhuộm là Cổ Huệ Nương, chỉ nghĩ là không trấn được Tề Tử Như trong chảo nhuộm nên mới xảy ra nhiễu loạn.
Mặc kệ thế nào, hy vọng lần này mọi chuyện xong thật, lão sẽ không phải đề phòng lo lắng có người biết bí mật của mình.
Hy vọng —
******
Tên gia đinh của Triệu gia dẫn Thanh Huyền và Thiên Sắc đến tiệm vải lại vô tình gặp Phó Thu Nương.
Lúc này, Phó Thu Nương đứng đối diện Triệu quản gia, cúi thấp đầu, thần sắc ngại ngùng: “Triệu quản gia, ta —” dường như nàng ta rất do dự, muốn nói lại thôi, một lúc lâu mới dám nói: “Ta muốn lĩnh một ít bạc.”
“Lại muốn lĩnh bạc?” Triệu quản gia nhíu mày, nhưng sắc mặt không hề chán ghét, chỉ hơi khó xử, đành nói thật: “Gần đây, lão gia siết chặt sổ sách, còn dặn riêng không được chi bạc cho phu nhân.” Nói xong, Triệu quản gia cũng thấy có chút chua xót. Y cũng có lòng muốn giúp người phụ nữ bất hạnh này nhưng khả năng có hạn.
“Vậy —” mắt Phó Thu Nương đỏ ửng, hai tay vẫn xoắn góc áo, sắp khóc đến nơi: “Vậy bây giờ phải làm sao, ca ca ta bị bệnh —”. Trước đó, nàng đi tìm Triệu Phú Quý xin một ít bạc, không ngờ bị Triệu Phú Quý la mắng, châm chọc khiêu khích đến không có chỗ nào giấu mặt. Không còn cách nào mới mặt dày đến tìm Triệu quản gia.
Hai người vốn nói chuyện rất nhỏ nên không ai chú ý, nhưng khi Thanh Huyền và Thiên Sắc vào tiệm vải lại bước rất nhẹ nhàng nên Phó Thu Nương và Triệu quản gia không để ý, vẫn tiếp tục nói chuyện. Do vậy, Thanh Huyền và Thiên Sắc cũng nghe được một phần.
Triệu quản gia cũng cảnh giác rất cao, không nói chuyện nhiều tránh cho Thanh Huyền và Thiên Sắc nghe thấy, chỉ nhanh chóng nhét một túi bạc vụn vào tay Phó Thu Nương, có lẽ là tiền bạc đã tích cóp từ lâu: “Phu nhân nhận trước dùng đỡ vài ngày đi, ta sẽ nghĩ cách!” Y chỉ nói ngắn gọn, xong liền quay đầu cung kính tiếp đón Thanh Huyền và Thiên Sắc: “Hai vị pháp sư, có gì cần sai khiến tiểu nhân không?”
Thiên Sắc nhìn Phó Thu Nương, chỉ thấy ánh mắt nàng ta mơ hồ, vội vàng cất túi bạc vụn vào nhanh chóng cúi đầu biến mất ngoài cửa tiệm vải.
Quay đầu lại, nàng lãnh đạm nhìn Triệu quản gia, nói thẳng: “Chuyện đã xong, đã đến lúc trả thù lao.” Nói rõ ý định xong, nàng vừa quan sát sắc mặt Triệu quản gia vừa nói tiếp: “Triệu Phú Quý nói bọn ta đến chọn vải.”
Trong khoảng khắc, nét mặt Triệu quản gia thoáng vẻ kỳ lạ khó diễn tả, nhưng sau đó lập tức biến mất, chỉ còn lại khuôn mặt bình tĩnh của kẻ cúc cung tận tụy.
Thiên Sắc rũ mắt xuống, trong lòng đã sáng tỏ, cũng không biểu hiện gì, sắc mặt bình thản.
******
Thanh Huyền ôm mấy cây vải lớn, theo phía sau Thiên Sắc, vừa đi vừa buồn bực không thôi.
Rõ ràng sư phụ nói chuyện của Triệu gia