Old school Swatch Watches
Thất Tuyệt Ma Kiếm

Thất Tuyệt Ma Kiếm

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329484

Bình chọn: 8.00/10/948 lượt.

iếu phụ béo mập trên đài lúc nãy đã ngồi sẵn đó.

Lôi Phi cùng Phương Tú sánh vai tiến vào.

Phương Tú đi lẹ tới ghế chủ nhân khẽ bảo đại hán trung niên:

– Vị này là Trương Tam công tử. Huynh đệ mau ra tiếp kiến.

Ðại hán trung niên đứng dậy chắp tay nói:

– Tiểu đệ là Hàn Ðào ở Từ Châu đã từng nghe đại danh Trương Tam công tử, bữa nay được gặp thật là hân hạnh.

Lý Hàn Thu nói:

– Không dám! Tại hạ đã biết tiếng Giang Nam Song Hiệp từ lâu.

Hàn Ðào từ từ ngồi xuống nói:

– Từ khi Tam công tử ra đời, con đường võ lâm miền Tây Bắc dưới sự lãnh đạo của công tử đã dần dần kết lại thành một lực lượng lớn. Tại hạ rất kính mến công tử về công cuộc này.

Lý Hàn Thu hàm hồ đáp:

– Lời đồn chưa chắc đã đúng. Có khi bạn hữu giang hồ quá yêu mà tâng bốc lên.

Phương Tú bưng chung rượu lên nói:

– Tại hạ hãy kính mừng Tam công tử một chung trước.

Rồi hắn uống một hơi cạn sạch.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

– Nếu ta không uống chung rượu này thì e rằng hắn sinh lòng ngờ vực nhưng uống vào mà trong rượu có thuốc độc há chẳng mắc bẫy ư?

Chàng còn đang do dự Lôi Phi đã đứng lên nói:

– Tâu công tử! Không nên uống rượu!

Lý Hàn Thu khen thầm:

– Lôi Phi quả là tay đáo để! Mỗi lúc mình gặp chuyện khó khăn là y lập tức kịp thời giải vây.

Chàng liền đặt chung rượu xuống hỏi:

– Tại sao vậy? Tửu lượng ta uống ngàn chung còn chưa biết say sao lại không uống?

Lôi Phi đáp:

– Thương thế công tử mới lành. Thầy thuốc đã dặn lão gia bất luận trường hợp nào cũng không nên để công tử uống rượu.

Phương Tú khẽ đằng hắng một tiếng rồi nói:

– Tam công tử đã không thể uống rượu được tiểu đệ cũng không dám nài ép.

Ngừng lại một chút, hắn nói tiếp:

– Công tử bị thương thế nào mà trên chốn giang hồ chẳng một ai biết hết?

Lôi Phi đáp:

– Câu chuyện khá dài. Tệ thiếu gia bị thương chẳng những không đồn đại ra ngoài giang hồ, mà ngay người trong nhà cũng chỉ có một mình lão gia tại hạ biết mà thôi.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

– Phương Tú, Hàn Ðào đều là những nhân vật thông minh. Thế mà Lôi Phi cứ bịa chuyện vô căn cứ hoài, không khéo để bại lộ hành tích mất.

Lòng chàng nghĩ vậy, chàng đưa mắt ngó Lôi Phi.

Lôi Phi đột nhiên dừng lại rồi bật tiếng cười khanh khách hỏi:

– Hai vị cho mời chủ bộc tại hạ đến đây không hiểu có điều chi dạy bảo?

Phương Tú tủm tỉm cười đáp:

– Tại hạ hy vọng cùng Tam công tử đàm luận câu chuyện tâm phúc để chúng ta đi tới chỗ bắt tay liên minh.

Lôi Phi nói:

– Ðàm luận thì chẳng có chuyện chi trở ngại còn việc liên minh…

Y đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu rồi dừng lại không nói nữa.

Phương Tú khẽ hắng dặng một tiếng rồi hỏi:

– Ý Tam công tử thế nào?

Lý Hàn Thu thủng thẳng đáp:

– Về chuyện liên minh ư? Vụ này tại hạ không dám quyết định phải có gia phụ ưng thuận mới được.

Phương Tú lại cười hỏi:

– Chuyến này công tử đến Kim Lăng chẳng lẽ chỉ để thưởng ngoạn Tần Hoài Hoa hội thôi ư?

Lý Hàn Thu cười ruồi đáp:

– Chính thế! Vì tại hạ mới bị thương không muốn can thiệp vào việc võ lâm để mặc gia phụ lo liệu.

Phương Tú Hàn Ðào đưa mắt nhìn nhau Phương Tú lại hỏi:

– Nghe nói đại huynh trưởng của Tam công tử lên núi Hoa Sơn đã mười năm mà không thấy tin tức gì. Chẳng hiểu chuyện đó hư thực thế nào?

Lý Hàn Thu hồi hộp nghĩ thầm:

– Lôi Phi bảo ta mạo xưng làm Trương Tam công tử ở Kỳ Châu. Y ở Yên Triệu, chắc hiểu rõ chắc hiểu rõ về nhà họ Trương ở Kỳ Châu hơn nhưng Giang Nam Song Hiệp dường như lại nhìn nhận ta là Trương Tam công tử ở mặt Tây Bắc. Xem chừng câu chuyện đêm nay sẽ lở bét vì Giang Nam Song Hiệp hỏi đến những chuyện mà mình mù tịt.

Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong lòng, miệng hàm hồ đáp:

– Dường như Phương đại hiệp hiểu rất nhiều về công việc gia đình tại hạ?

Phương Tú mỉn cười nói:

– Xin Tam công công đừng hiểu lầm. Bất quá tại hạ thường để tâm đến việc võ lâm mà thôi.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

– Hắn hỏi câu này hẳn là đã nghe được tin tức gì. Lôi Phi không ngăn trở mà cũng không nói gì chắc y biết Phương Tú hỏi đúng sự thực.

Chàng nghĩ vậy liền nói:

– Câu chuyện tệ huynh đến Hoa Sơn trong võ lâm rất ít người biết. Thế mà Phương đại hiệp ở cách xa mấy ngàn dậm cũng hiểu rõ như vậy đủ rõ tai mắt của hai vị thật là linh mẫn.

Phương Tú tủm tỉm cười nói:

– Tam công tử quá khen rồi!

Lý Hàn Thu hắng dặng một tiếng rồi trở lại vấn đề:

– Trước kia thực tình tại hạ có thể chủ trương mọi việc nhưng hiện nay tại hạ không dính líu đến chuyện võ lâm nữa. Vậy việc đề nghị liên minh của Phương đại hiệp tại hạ cần thỉnh giáo gia phụ rồi mới phúc đáp được.

Phương Tú trầm ngâm một lúc rồi nói:

– Tại hạ e rằng Trương lão chúa không thể tới Kim Lăng một ngày gần đây.

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp:

– Ðáng lý tại hạ thân hành tới mặt Tây Bắc thành Trường An để thỉnh mệnh lão trang chúa nhưng hiện nay ở Kim Lăng rất nhiều việc phức tạp không thể bỏ đi xa được.

Bỗng thấy Lôi Phi lên tiếng:

– Phương đại hiệp hãy yên tâm. Gia chủ chỉ trong vòng mười ngày sẽ tới Kim Lăng.

Lý Hàn Thu giật mình kinh hãi tự hỏi:

– Cha này cứ thuận miệng nói bừa. Y bảo mình mạo xưng làm Trương Tam công tử đã từ Kỳ Châu biến thành Trườ