Thất Tinh Long Vương

Thất Tinh Long Vương

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325000

Bình chọn: 8.00/10/500 lượt.

i cửa sổ, trong chớp mắt đã biến vào trong màn đêm.

Màn đêm đang buông xuống, Khâu Bất Đảo còn nằm trên giường, tối hôm qua, y phải trực ca đêm, tới sáng mới được đi ngủ, y đi trực cũng giống như y đi bảo tiêu vậy, lúc nào cũng làm hết sức mình, cho dù biết rằng không có chuyện gì sẽ xảy ra, cũng không dám sơ suất lấy một chốc lát.

OÅn Như Thái Sơn bốn chữ ấy là do y dùng mồ hôi nước mắt đổi ra, thế mà chỉ cần một lần sơ suất thôi, cũng đã đủ bị phá hủy đi trong tích tắc.

Sau vô số kinh nghiệm đã từng vào sinh ra tử, quả thật y đã làm được tới cái chữ “ổn” đó, cho dù có tên bay đao bén xông lại trước mặt cũng chẳng kinh hoảng lính quýnh, cho dù đem cả nhà cửa vợ con ra đánh vào một canh bạc, nhìn con xúc xắc lật ra mặt nào mấy điểm, y cũng chẳng chớp mắt đi một cái.

Có điều, mấy năm sau này, y thường hay có cảm giác rất mệt mỏi, một người đã tới năm mươi tuổi rồi, không nên đi làm cái chuyện lao khổ thế này, chỉ tiếc là sau lưng y lúc nào cũng như có cái roi đang thôi thúc đánh vào, làm cho y không thể không tiếp tục đi về phía trước như một con lừa đang bị thúc.

Bánh xe lăn của đời sống đã từ từ nghiến ngấu con người y, nghiền thân thể gân cốt, thành một khối thịt lẫn xương.

Y đang thở ra trong bụng, chuẩn bị ngồi dậy đốt cái đèn để trên bàn, nào ngờ y vừa bước lại, bỗng có một bàn tay từ sau lưng thò ra, án lấy vai mình, Khâu Bất Đảo lập tức cảm thấy toàn thân lạnh cứng hẳn đi.

Chỉ trong cái tích tắc đó, toàn thân trên dưới của y mồ hôi lạnh thấm ra ướt đầy cả áo quần.

Bàn tay giữ trên vai y không hề tiện tay chém tới cổ họng, cũng không làm động tác gì thêm nữa, chỉ nghe có người đang nói bằng giọng rất ôn hòa:

– Không cần đốt đèn lên, ta thấy được ông, mà ông cũng thấy được ta.

Khâu Bất Đảo nhận ra được giọng nói đó.

Cái người bỗng dưng xuất hiện như quỹ mị sau lưng y, rõ ràng chính là lão đại của bọn họ, Tôn Tế Thành.

Tôn Tế Thành buông tay ra, để cho Khâu Bất Đảo quay người lại đối diện với y.

Trong bóng đêm, xem ra gương mặt của Khâu Bất Đảo tuy trắng bệch như tờ giấy, tinh thần đã trấn tĩnh hẳn lại. Y đã từng đánh trăm trận, mỗi lần đều ở trong thế yếu chuyển từ nguy cơ thành chiến thắng, cũng là nhờ vào cái chữ “ổn” đó.

Ánh mắt của Tôn Tế Thành cũng bất giác lộ vẻ tán tụng, nhưng chỉ trong chớp mắt cái tia nhìn ấm cúng đã biến thành băng giá.

Y không để cho Khâu Bất Đảo mở miệng, bỗng dưng hỏi một câu thật kỳ quái, y hỏi dằn từng tiếng một:

– Ông biết lúc nào vậy?

– Biết chuyện gì?

Khâu Bất Đảo không hiểu, câu hỏi đó vốn hỏi ra rất đột ngột, làm người ta khó mà trả lời.

Tôn Tế Thành mỉm cười, nhưng ánh mắt chẳng có tý gì là cười cợt, y lại nhìn vào Khâu Bất Đảo một hồi thật lâu, rồi mới nói dằn từng tiếng một:

– Bí mật của ta!

– Bí mật của ông? Bí mật gì?

Tôn Tế Thành thở ra một hơi:

– Ông đã biết rồi, lại cần gì phải bắt ta nói ra?

Khâu Bất Đảo đóng miệng lại.

Y đã thấy được, người đứng trước mặt y hiện giờ, không phải là kẻ dễ dàng bị ai lừa gạt, có biện bạch giả vờ cũng không ích lợi gì.

– Ông biết lúc nào vậy?

Khâu Bất Đảo bỗng dưng hỏi ngược lại:

– Ông biết tôi phát hiện ra bí mật của ông lúc nào?

Đây là câu hỏi, không phải là câu trả lời.

Tôn Tế Thành lại mỉm cười lần nữa.

– Trước giờ ông đánh bạc hung hăng quá chừng, và cũng thua không kém vậy, có điều hai tháng nay, ông đã từ từ trả lại được tiền thua bạc lúc xưa.

Y lại hỏi:

– Người nào giúp ông trả nợ lại vậy?

Khâu Bất Đảo từ chối trả lời, Tôn Tế Thành cũng không bức bách y trả lời, y lại hỏi tiếp:

– Bảy mươi hai gã vệ sĩ trong ba ca trực do ông thống lãnh, trong vòng hai tháng đã đổi đi mất mười ba người, cứ cách năm ba ngày ông lại đổi một lần, trực ban lúc nào cũng đứng xa xa ra khỏi chỗ của ta.

Tôn Tế Thành mỉm cười nói:

– Ông tưởng ta không biết sao?

Khâu Bất Đảo còn cười theo được:

– Tôi vốn cứ ngỡ ông không biết thật đấy.

Chính cái lúc y nói xong câu đó, và Tôn Tế Thành đang sắp mở miệng ra, y đã xuất thủ nhanh như sấm sét.

Khâu Bất Đao luyện võ vốn chuyên về đao, luyện vô cùng xuất sắc, bất cứ ai cũng không thể không thừa nhận rằng, đao pháp của y tuyệt đối là đệ nhất lưu.

Nhưng y rất ít khi dùng đao.

Quyền đầu của y cũng là một thứ vũ khí chết người, thậm chí còn có oai lực, còn đáng sợ hơn cả cây đao của y.

Y vẫn cho là bất cứ loại binh khí nào cũng không khỏi có lúc không có saün một bên mình, nhị thúc của y là Song Tiên Vô Địch Khâu Thắng chính là vì bị người ta ăn trộm mất cặp roi, mà tay không đánh nhau một hồi cho đến lúc chết.

Quyền đầu thì lại không hề đi đâu khỏi tay mình cả, vì vậy từ nhỏ y đã luyện được hai nắm tay, không những vậy, còn không sợ khổ sợ cực đi đầu nhập làm môn hạ phái Thiếu Lâm.

Bởi vì Hàng Long Phục Hổ La Hán Quyền của Thiếu Lâm vốn được công nhận là quyền pháp thiên hạ vô song.

Quyền pháp của y cương mãnh mà bá đạo, đánh quyền nhanh, ra quyền nặng, nhất là quyền đầu tiên.

Một chiêu phong cứng môn hộ, một quyền chết người, cao thủ đánh nhau, thắng bại thường thường chỉ ở có mỗi một chiêu.

Trước giờ y vốn cho rằng cú quyền đầu tiên tuyệt đối là trọng yếu n


XtGem Forum catalog