Thập Vạn Đại Sơn Vương
Tác giả: Hoàng Ly – Đỗ Hồng Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211674
Bình chọn: 7.00/10/1167 lượt.
gian phòng lớn, viên quan hầu già vừa đặt tay vào, đã thấy cánh cửa hé mở, rèm loa lay động rồi một khuôn mặt liền ló ra, vừa thấy hai chàng tướng núi, thiếu nữ đã cúi đầu chào cung kính :
– Xin mời nhị vị tướng quân…
Vừa nói, vừa mở rộng cửa ra, đứng nép một bên. Viên quan già cũng cáo lui, để hai chàng vào. Hai chàng tướng núi đưa mắt nhìn nhau, nhẹ bước qua rèm. Cánh cửa vừa khép lại phía sau, hai chàng vụt thấy mình bước vào một thế giới lạ lùng cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài: Thế giới riêng của Chúa H mông.
Hai chàng cùng chung một ý nghĩ, dừng lại mấy khắc, bỡ ngỡ ban đầu. Khí lạnh miền núi cao Hoàng Su Phì đã bị đẩy lui, hai chàng thấy ấm hẳn người lên, đưa mắt một vòng. Ánh sáng mờ mờ hư ảo chập chờn, vách căng da hổ vàng rực, khói thuốc phiện thơm sực cả phòng. Bốn ngọn đèn dầu lạc thắp bốn góc phòng, mỗi bên một ngọn đèn, một nàng sơn nữ đang nằm tiêm thuốc, nàng nào cũng đẹp hư ảo và lặng lẽ như ngọn đèn dầu. Chính giữa lại một ngọn đèn, Vua H mông nằm một bên, bên kia có một sơn nữ bồi thuốc. Từ phía đèn, dây chuyền vàng chạy xéo hình chữ X, tới trên ngọn chính giữa. Bốn cô nàng vẫn thoăn thoắt tiêm, cánh tay cầm dọc, đều có móc vàng đỡ cho khỏi mỏi, điếu thuốc vừa chín, tay dọc lập tức đẩy nhẹ một cái, dọc tẩu chạy trên dây vàng vừa tới giữa, đã có một cô túc trực bắt lấy, đặt nhẹ một đầu dọc vào miệng Chúa H mông. Gian phòng im lặng, đều đều nổi lên những tiếng vo vo đơn điệu, nhịp nhàng và tiếng dọc chạy trên dây chuyền kêu lách cách. Hết điệu, cô gái bồi thuốc lại đẩy tẩu trả về đèn cũ, bắt dọc khác, cứ thế, vua H mông nằm lim dim kéo hết điếu nọ tới điếu kia, không ngừng. Quanh mình lại còn mấy sơn nữ khác phục dịch việc vặt khác.
Cô gái hơi đưa mắt làm hiệu, mời vào. Hai chàng tướng núi tháo giày bên cửa, tiến vào. Các cô sơn nữ thấy khách, vẫn tiếp tục lăn thuốc trên nhĩ tẩu, chỉ hơi ngóc đầu lên chào. Hai chàng lặng lẽ đến thẳng bên bàn đèn. Ông vua thuốc phiện vẫn nhắm mắt kéo thuốc, trên mình đắp hờ một chiếc chăn gấm. Mấy cô gái hầu xúm lại mời ngồi, kẻ cởi áo ngoài, người tháo tất, pha trà, dâng rượu khai vị cùng hoa quả, lặng lẽ như những cái bóng. Hai chàng tướng núi chỉ còn biết đưa mắt nhìn nhau, nằm xuống một bên đèn, mặc các nàng săn sóc.
Thần Xạ Đại Sơn Vương tuy là tay giang hồ khét tiếng miền Hoa Nam, nhưng bản tính khác hẳn đám tướng lục lâm đương thời, thường sống giản dị, nên chưa hề từng trải lối ăn chơi xa hoa kiểu cách khác đời của các bực chúa tể rừng xanh. Thấy các cô nàng xúm lại săn sóc, chàng thấy ngượng ngập lúng túng, bứt rứt như mất hết tự do, nếu không có Khách Giang Hồ mấy lần đưa mắt làm hiệu, chàng đã gạt mấy nàng ra, không cho vuốt ve hầu hạ rồi. Thấy người bạn mới cứ điềm nhiên cho các nàng săn sóc, chàng cũng đành nằm im chịu trận, chợt thấy nhạt miệng, chàng liền hơi nhỏm dậy, vừa vỗ vào túi áo định tìm gói thuốc “sừng bò” thì một nàng tinh ý cầm bao thuốc Ăng Lê cung kính “dâng” trước mặt, rồi nàng khác đánh diêm thắp hầu.
Đại Hội Biên Thùy (tiếp Theo) (2)
Đêm về khuya dần. Đại Sơn Vương tỉnh hẳn rượu. Bệnh não như tiêu tan, nỗi lòng u uất ban chiều lắng xuống, tinh thần tỉnh táo hẳn lên, như vừa được dùng một hoàn linh dược.
Vẻ lờ đờ nửa tỉnh nửa thức đã biến sạch, khuôn mặt họ Voòng đã lấy lại cái vẻ quắc thước đường hoàng của vị chúa tể núi cao.
– Nhị vị tiên sinh! Chính phủ bảo hộ Đông Dương muốn mua đầu của nhị vị, mỗi cái trị giá một hòm bạc “xoè”, năm cân vàng nén, và mười xe muối. Nếu hàng giao sống, giá trị sẽ gấp đôi!
Hai người đàn ông sống ngoài vòng pháp luật thốt chột dạ, nhìn Chúa H mông… khó hiểu. Voòng Chúa vẫn điềm nhiên như không, chậm chạp chống tay ngồi dậy. Một cô nàng túc trực gần sập, vội sà xuống ngồi sau vua H mông làm đệm cho ông ngả lưng. Giơ tay nhẹ vuốt chòm ria mép, Chúa H mông chậm rãi tiếp lời, giọng đều đều như không cảm xúc:
– Vàng bạc đã tải đến ban chiều. Muối còn nằm chỗ trú quân ngoài biên giới Su Phì. Tướng Roux và đại tá Gilbert vốn là chỗ quen biết với họ Voòng.
Dứt lời, thình lình Chúa H mông quài tay về phía sau, giật nhẹ mấy cái dõng dạc:
– Bay đâu!
Khách Giang Hồ, Đại Sơn Vương cùng lúc đưa mắt nhìn nhau.
Cửa mở. Năm sáu vệ binh lực lưỡng từ ngoài bước vào, nhanh như trận gió lùa.
– Mang các thứ vào đây.
– Dạ!
Đám vệ binh cúi đầu lui ra, thoáng cái đã khệ nệ khiêng vào hai cái rương lớn, hai cái hộp nhỏ có đai thép mấy vòng. Đặt mấy chiếc rương bên sập, toán vệ binh đứng lui về hai bên, chắp tay kính cẩn đợi chờ. Mắt Chúa H mông chợt sáng lên ánh thép.
– Gươm đâu!
Một sơn nữ chạy tới bên vách, nhấc bao gươm chạm trổ tuyệt xảo nâng hai tay, cúi đầu dâng lên ngang mày. Chúa H mông cầm lấy bao, đặt tay vào đốc gươm, rút phắt ra. “Xoạt” một cái, ánh thép xanh biếc loáng dưới ánh đèn, phả hơi lạnh toát vào đa mặt hai ngươi đàn ông giang hồ. Chúa H mông liếc nhanh hai chàng và chuyển mình quai tay chém vút xuống liền mấy nhát.
Lưỡi gươm lạnh bén bay trên đầu hai chàng hạ xuống mặt rương.
Hai người đàn ông ngang tàng vẫn ngồi im không nhúc nhích. Liếc nhìn xuống, mấy vòng đai thép đã