Thập Vạn Đại Sơn Vương
Tác giả: Hoàng Ly – Đỗ Hồng Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212193
Bình chọn: 8.00/10/1219 lượt.
trở về!
– Gọi hắn vào đây!
Tùy tướng ra, thoáng cái đã thấy một gã cao lớn bị thương băng bó tập tễnh bước vào cúi chào động chủ. Động chủ lừ lừ ngó viên tướng bại ngồi xuống, mãi mới nén giận lên tiếng:
– Bị thất trận phải không? Hừ! Thế còn Nguyễn Lâm?
Viên bại tướng e dè nhìn động chủ, khẽ nói:
– Bẩm, được nửa đường, gặp bọn anh em Khách Giang Hồ chặn đánh. Vừa lúc đó, binh đại tá Gilbelt ập tới, anh em hắn ít quân tháo chạy. Chúng tôi sắp bắt thì… gặp tên tướng Thập Vạn Đại Sơn!
Như chiếc lò xo, viên động chủ bật lên, nhắc lại:
– Đại Sơn Vương?
– Dạ! Hắn một mình một ngựa, cản lối quân ta cứu thoát bọn Cầu Mây. Tôi đã liều chết xông lên nhiều lần không nổi. Hai tay súng hắn nhạy như thần.
Ngừng một chút viên bại tướng đăm đăm nhìn động chủ, đoạn tiếp, giọng tiếc hận:
– Tôi đã rút quân đi phục yếu lộ. Thình lình gặp quân Ba Bể, quá mừng bèn cùng nhau lộn lại đánh tập hập, không ngờ lại chạm quân tiếp viện Cầu Mây! Mặt trước lại có quân Xạ Phang đến cứu chúng, trận đang quyết liệt, thình lình trời lại đổ mưa to gió lớn, quân gia thất tán lạc rừng.
Động chủ cau mày nhìn ngọn lửa, chợt quay hỏi, giọng lo ngại:
– Còn Nguyễn Lâm?
– Bẩm đã vọt đi ngay khi chạm súng!
Động chủ thở phào như cất được gánh nặng, mặt dịu đi đôi chút:
– Thôi được. Cho lui về nghỉ. Sớm mai vào ta bảo.
Bại tướng vừa quay ra, động chủ tiến đến bên vách đá, đang giơ tay lên giá gỗ lấy cuốn sách thì bên ngoài có tiếng động. Động chủ quay ra, viên tùy tướng bước vào nhanh giọng:
– Võ đầu lĩnh đã bắt được con gái Trần Tắc đem về, muốn vào trình động chủ!
Lời tùy tướng vừa dứt, mắt động chủ lóe lên như đang bốc cháy:
– Bắt được con gái Trần Tắc? Bảo Võ đầu lĩnh vào ngay!
Tùy tướng cúi đầu lui ra. Động chủ ngồi xuống ghế, nhìn ra cửa, nửa phút sau, vẫn chưa thấy người vào, hắn liền bước ra ngoài hang, đi đi lại lại, như mãnh thú chực mồi.
– Thưa động chủ! Xin nộp người đứa con gái Trần Tắc! Nhị cô, Tam cô còn có việc ở lại Hà Giang, chắc cũng sắp về tới đây!
Võ Long cúi đầu kính cẩn chào động chủ, tay trỏ Phượng Kiều trói đứng bên. Lão động chủ khẽ gật đầu tỏ vẻ hài lòng và nheo mắt nhìn thiếu nữ. Không hề sợ hãi, Phượng Kiều cũng quắc mắt nhìn kẻ địch. Dưới ánh lửa trám chập chờn, khuôn mặt kiều mị của cô gái khiến lão động chủ bất giác gật gù, nhếch mép cười ghê gớm:
– Con gái họ Trần chóng lớn đến thế ư? Hà? Gặp ngoài đường có lẽ ta không nhận ra nó! Đẹp thế này chịu sao nổi Hủi Cụt tay cai ngục!
Lão ngả lưng vào thành ghế, giơ ngón tay nhẹ vẫy Phượng Kiều lại, miệng vẫn cười như không. Cô gái không thèm nhúc nhích. Lão động chủ ngồi phắt ngay ngắn vùng nghiêm sắc mặt lạnh lẽo:
– Vào tới đây khôn hồn ngoan ngoãn! Chọc giận ta cho vào Hủi Cụt tay liền!
Trong lốt Võ Long, Đại Sơn Vương vừa nghe mấy tiếng “Hủi Cụt tay” đã muốn dựng tóc gáy, bất giác đưa mắt nhìn Phượng Kiều. Vì đêm qua, tới gần nhà giam Trần Tắc, chàng đã được trông thấy viên cai ngục mang tên ghê tởm Hủi Cụt tay đó! Hắn chừng bốn mươi tuổi, cao lênh khênh, thân thể xám xịt, lở loét vì vi trùng hủi kinh niên, mấy ngón tay trái đã bị đứt cụt lủn, mắt trắng dã, môi chìa, trông chẳng khác loài yêu quỷ. Viên tướng núi liền tiến ngay đến trước động chủ:
– Người con gái này vốn tay nữ tặc trên Cao Bằng, đã lập mưu bắt sống Nhị, Tarn cô. Tôi phải chật vật lắm mới bắt nổi. Con bé này bướng bỉnh lắm, nhưng…
Chàng buông lửng câu, không nói tiếp, nhưng viên động chủ thoáng nhìn vẻ mặt đã đoán hiểu gã đầu lĩnh định nói gì. Lão gật gù ngó “Võ Long”, Phượng Kiều, đoạn giơ tay vuốt ve chòm râu mép:
– Chà! Con gái Trần Tắc bản lĩnh đến thế ư? Hay lắm! Nhưng đầu lĩnh chắc không phải mất công dụ dỗ. Để ta coi con bé này có tài chịu nổi “Hủi Cụt tay” không?
Dứt lời, lão động chủ đứng lên, ngắm suốt thân hình thanh tú của Phượng Kiều và khẽ cười khẩy.
– Một đêm với Hủi Cụt có lẽ hơi dài với nàng lắm đó! Bay đâu?
Tùy tướng bước vội vào. Phất nhẹ tay, lão động chủ dằn từng tiếng một:
– Dẫn con bé này tới cho Hủi Cụt! Bảo nó ta chọ.. trọn đêm nay và sớm mai phải có đủ những lời khai của cha con Trần Tắc! Trói chặt chân tay lại, điệu đi ngay!
– Xin y lệnh!
Tên tùy tướng rút phắt trong mình ra một sợi dây nhỏ như cước, thoăn thoắt trói thêm mấy vòng tay Phượng Kiều, đoạn cúi xuống định quàng vào chân nàng, Phượng Kiều không nhịn nổi nữa, bất thần tung chân đá thốc một cái vào ngực tên tùy tướng. Đại Sơn Vương đứng gần đấy thoáng thấy nàng chuyển mình, vội nhảy vút lại dịnh giơ tay cản, nhưng không kịp nữa. Chân nàng đã giáng trúng ngực, viên tùy tướng bật ngửa về phía sau như trái cầu. Đại Sơn Vương đinh ninh hắn sẽ giập ngực vì ngọn cước điêu luyện dó, nhưng lạ thay hắn đã nhỏm ngay dậy, hùng hổ nhào tới Phượng Kiều.
Bị cản, tên tùy tướng định vùng ra nhưng không nổi, ngay lúc đó, lão động chủ đã tiến lại, xoè một tay định đánh vào Phượng Kiều, thì Đại Sơn Vương chận luôn trước mặt nàng, trừng mắt mắng:
– Cô bé này sao dám hỗn! Vào tới đây rồi sức liễu yếu chống cự được bao nhiêu? Biết điều hãy đứng im.
Miệng nói, tay giật ngay lấy dây quàng luôn vào chân người
