i nữa. Đừng để tôi phải gặp lại tên khốn đó…”
CHƯƠNG 10.1: MỘT GIÂY RUNG ĐỘNG
Phong Lan trình báo tại phòng bảo vệ của tòa nhà, rồi xem cả đoạn băng quay lại của camera giám sát. Camera an ninh của tòa nhà không thu được hình ảnh lúc cô gặp nạn, chỉ có hình ảnh chiếc xe lúc tên cướp lái ra khỏi tòa nhà, biết được hướng đường hắn tẩu thoát. Người phụ trách của phòng bảo vệ thừa nhận họ đã sai sót trong công việc giám sát, hết lời xin lỗi Phong Lan, nghiêm túc hứa hẹn sẽ hết sức hợp tác với bên công an để tìm lại chiếc xe và đồ vật bị mất cho cô, bảo cô cứ yên tâm.
Lát sau có một cảnh sát đến, thực hiện việc lấy lời khai.
Trước đó, Phong Lan đã gọi cho Tăng Phi. Tăng Phi rất lo lắng cho cô, tiếc rằng người đang ở cách xa vạn dặm. Lời của anh và của viên cảnh sát giống hệt nhau, đều bảo cô đi bệnh viện kiểm tra vết thương, sau đó về nhà nghỉ ngơi, mọi việc khác cứ để họ xử lý.
Phong Lan từ chối thiện ý đưa cô đi bệnh viện cuẩnh cảnh sat. Lòng bàn tay và đầu gối của cô bị trầy da rất đau nhưng không bị sâu vào đến xương,máu cũng đã cầm. Cô bảo Đinh Tiểu Dã đưa cô về nhà.
Lúc rời khỏi văn phòng bảo vệ, Phong Lan nói với Đinh Tiểu Dã: “Cậu không cám ơn tôi à? Tôi đoán cậu không thích bắt chuyện với công an nên không nhắc nhiều đến cậu. Chỉ nói cậu là nhân viên của tôi, đưa tôi đi trình báo.”
“Ừm.”
Phong Lan đã quen với tính cách của anh, đi theo sau anh vài bước mới hỏi: “Tại sao cậu lại ghét công an?”
Đinh Tiểu Dã im lặng không đáp. Thật ra lúc hỏi, Phong Lan cũng đoán được trước rằng anh sẽ không trả lời. Con người Đinh Tiểu Dã trong mắt cô có rất nhiều bí ẩn nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy sợ, đây là biểu hiện của sự “háo sắc đến u mê” sao?
Đinh Tiểu Dã bước chậm lại, đợi khi cô đuổi kịp mình bằng đôi chân trần, mới nói: “Bố tôi là tội phạm trốn truy nã, bị công an lùng bắt nên tan cửa nát nhà, người cũng chẳng còn, lý do đó làm chị hài lòng chưa?”
Phong Lan bán tín bán nghi, càng cảm thấy ngạc nhiên, cô không ngại ngần nữa mà hỏi luôn: “Thế bố cậu đã làm gì? Ông ấy bị kết án oan à?”
“Không phải.” Đinh Tiểu Dã bình thản nói. “Tội của ông ấy đáng bị trừng phạt. Ông ấy tuy không phải là người tốt nhưng vẫn xứng đáng là một người cha.”
“Cho nên cậu mới ghét công an?” Phong Lan cẩn thận hỏi lại. Lúc ở trong phong bảo vệ, thái độ của Đinh Tiểu Dã tuy rất điềm tĩnh tự nhiên nhưng cô vẫn nhận ra sự kháng cự trong mắt anh.
Đinh Tiểu Dã lắc đầu. “Cũng không hẳn là ghét, chỉ là nhớ lại một số chuyện. Đó là vấn đề của phía tôi.”
Phong Lan ít nhiều cũng hiểu ra. Cô nghĩ đến bố mẹ mình, nếu như họ làm việc gì đó vi phạm pháp luật, chắc cô cuối cùng cũng tha thứ và cảm thấy thương xót họ. Vì bố mẹ đã chăm lo, che chở cô như thế, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì điều đó cũng không thay đổi.
“Bố cậu là tội phạm bị truy nã thật à? Còn cậu chắc không có vấn đề gì chứ?” Phong Lan lẩm bẩm sau lưng Đinh Tiểu Dã.
Đinh Tiểu Dã nghe thấy vậy, bèn đứng lại, quay đầu nhìn cô, nét mặt chất chứa rất nhiều hàm ý. “Cũng khó nói lắm. Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con cái của kẻ xấu cũng khó có thể tốt nổi. Chị có cần quay lại bổ sung lời khai với cảnh sát không?”
“Cậu bịa chứ gì! Tôi tin cậu mới là lạ!” Phong Lan hỏi trước mấy câu đó vốn cũng không có ý nghiêm túc, dù gì những cụm từ như “tội phạm trốn truy nã” hay “tan cửa nát nhà” đều cực kỳ xa lạ đối với cô, có tò mò hỏi thêm vài câu cũng là lẽ thường tình. Nếu như cô thật tình nghi ngờ Đinh Tiểu Dã thì đã không hỏi thẳng tuột như vậy. Đinh Tiểu Dã cũng thế, nếu anh thực sự có vấn đề thì sẽ không bao giờ dễ dàng tiết lộ sự tình về bố mình như thế. Chỉ là cô giận thái độ của Đinh Tiểu Dã đối với cô, cô muốn nói mấy câu chọc tức anh, để trả thù anh mỗi khi mở miệng là lời nói như mũi tên, chỉ chực gây thương tích cho cô.
“Này, cậu vẫn chưa nói, bố cậu rốt cuộc phạm tội gì vậy?” Phong Lan không ngại ngần khách khí hỏi.
Đinh Tiểu Dã không kìm được cúi đầu nhìn cô đang miệng vừa hỏi tay vừa vịn vào cánh tay anh rất tự nhiên, anh ngọ nguậy cánh tay, nhưng lòng bàn tay cô dường như bôi đầy keo dính.
“Chị đã muốn biết đến vậy thì tôi sẽ giúp chị đạt được mục đích. Ông ấy cướp giết hiếp, không có tội ác gì là không làm, may quá ông ấy chết rồi, nếu không đàn bà con gái như chị mà rơi vào tay ông ấy, đến cương cũng chẳng còn đâu.”
Phong Lan bỗng có cảm giác tóc gáy dựng ngược, nhưng không phải vì bị Đinh Tiểu Dã dọa mà vì luồn hơi khi anh ghé sát vào tai cô bật ra từng tiếng, dữ dằn mà gần gũi.
Cô cười đáp: “Có người nào nói về bố đẻ của mình như cậu thế này không?”
Đinh Tiểu Dã tỏ vẻ ô cùng khó hiểu về phương pháp tư duy của cô, không nén nổi tò mò bèn hỏi: “Phong Lan, tôi nên nói chị ngốc hay bảo chị to gan đây? Chị không biết hai chữ “sợ hãi” viết thế nào sao?”
“Cậu cứ gọi luôn là “ngốc to gan” cũng được mà?” Phong Lan vẫn nhìn anh, cười. Cô đương nhiên biết “sợ hãi”, cô sợ sơ xuất, sợ nguy hiểm, sợ bệnh tật, sợ nhà hàng kinh doanh không tốt, sợ bố mẹ tuổi cao nhiều bệnh, sợ buồn, sợ phải cô đơn đến già,sợ cả bọn trộm cắp chuyên theo dõi phụ nữ đi một mì