rõ thực ra con người của nó cũng không tệ ,đặc biệt là rất hiếu thảo ,và cũng do mình dẫn nó tới đây , giờ bỗng nhiên lại phải bỏ mặc nó 1 mình tự sinh tự diệt . nhưng lệnh của giáo hoàng đã hạ xuống ,mình tuyệt đối không dám làm trái . lúc này lương tâm của ông ta đang ray rức , có chút không biết phải làm sao . suy nghĩ 1 hồi lâu , bỗng nhiên thở dài 1 tiếng , từ trong lòng lấy ra 1 cuộn giấy ma pháp đưa qua Tiền Thế Kiệt .
Tiền Thế Kiệt cầm lấy , không biết nó là thứ gì , tò mò hỏi : “ đây là gì thế ông già ? cuốn thư sám hối của ông à ?”
tới lúc này mà thằng nhóc này còn đùa giỡn trêu chọc mình được nữa , Kadas quả thật có chút hối hận vì sao lại nảy sinh tấm cảm thương hại đối với thằng nhóc này, biết vậy để mặc nó tự sinh tự diệt cho rồi . nghĩ thì nghĩ vậy , nhưng Kadas quả thật không lỡ , thở dài 1 tiếng , từ từ nói : “ cuộn giấy ma pháp đấy , khi gặp phải nguy hiểm , ném cuộn giấy phép này ra , sẽ lập tức có thể triệu hồi khiên ánh sáng bảo vệ cậu , ngoài ra ….”
Lại thò tay vào trong lòng lục soát 1 hồi , lấy ra 1 túi vải nhỏ , đưa qua cho Tiền Thế Kiệt , nói : “ trong túi vải này có 100 đồng vàng , cậu hãy cầm lấy để đề phòng khi cần thiết !”
Tiền Thế Kiệt có chút cảm động , quả thật , mình với Kadas không có quan hệ gì với nhau , ông ta đã từng cứu mạng mình 1 lần ( mặc dù cứu anh ta là vì có mục đích riêng) , khi biết mẹ mình bị bắt , mặc dù biết rõ sẽ có nguy hiểm , nhưng ông ta vẫn sẵn lòng giúp mình tới cùng . cho tới lúc này , mặc dù lão giáo hoàng đã hạ lệnh không được phép giúp đỡ ình , nhưng ông ta vẫn bất chấp việc bị lão giáo hoàng trừng phạt , vẫn hết lòng giúp đỡ mình . mặc dù sự giúp đỡ này cũng không đáng là bao , nhưng làm được tới mức độ như vậy , đã là đáng quý lắm rồi .
Chương 56
Tiền Thế Kiệt vô cùng cảm động , tiến về phía trước ôm lấy người Kadas 1 cái , dùng tay vỗ nhẹ lên lưng ổng , nhẹ nhàng nói : “ cám ơn ông !”
Kadas nhẹ nhẹ đẩy anh ta ra , dùng 1 giọng nói lạnh nhạt nói : “ thôi nào , 2 tên đàn ông , ôm vào nhau chướng mắt quá đi .” ngưng 1 hồi , ông ta lại nói tiếp : “ giờ cậu muốn đi tới lãnh thổ của ma tộc phải không? Vậy thì cậu phải bước qua khu rừng băng phong ở vùng biên giới phía bắc của vương quốc Aden . nhưng đường đi sẽ hết sức gian khổ , ta sợ rằng …..”
” cho dù gian khổ nguy hiểm tới cỡ nào , tôi cũng phải đi cứu mẹ tôi , ông không cần phải khuyên tôi nữa .” Tiền Thế Kiệt vô cùng kiên quyết nói .
“ không biết nên gọi cậu là hiếu thảo hay là ngu ngốc đây .” ngưng 1 hồi , Kadas thở dài 1 tiếng , từ từ nói : “ thôi thôi , ta cũng không khuyên cậu nữa , con người cố chấp như cậu có khuyên cũng bằng thừa . nhưng trên đường đi hãy cẩn thận đấy , nếu như thật sự không thể , cậu có thể quay về tìm ta .”
Tiền Thế Kiệt ngật đầu , mang theo 1 nụ cười chân thành trên môi , nói : “ tôi hiểu rồi , yên tâm ,tôi không khách sáo với ông đâu . mặc dù ông chưa chắc giúp được gì cho tôi , nhưng ….. cám ơn ông nhiều đấy !”
nói xong , bứơc tới ôm lấy người Kadas thêm lần nữa , sau đó buông ông ta ra quay người lại rời đi, để lại 1 mình Kadas đang dùng 1 ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh ta từ từ rời xa .
vì đây là chuyến đi dài ngày , nên phải chuẩn bị 1 cách kỹ lưỡng , Tiền Thế Kiệt cầm số tiền do Kadas đưa tặng , đi tìm mua lương thực đi đường . lại tới tiệm tạp hoá mua 1 số đồ dùng thường ngày . suy nghĩ lại , lại chạy tìm mua 1 tấm bản đồ của đại lục Aden để đề phòng khi cần thiết . sau khi chuẩn bị xong , bỏ hết vào trong cái túi hành lý , đeo lên vai , từ từ bước ra khỏi đế đô đi thẳng về hướng Bắc .
theo chỉ dẫn của người đi đường , từ đế đô đi tới khu rừng băng phong phải tốn trên 2 tháng đi đường . nếu có con ngựa thì sẽ nhanh hơn , thế nhưng , 1 phần vì anh ta không biết cưỡi ngựa . ngoài ra , số tiền để sắm 1 con ngựa cũng không phải là rẻ , số tiền do Kadas đưa tặng , Tiền Thế Kiệt đã sắp sử dụng hết rồi. lúc này trong tay chỉ còn lại đúng 30 đồng vàng . còn phải để dành chút ít tiền phòng thân nữa chứ .
nên chỉ còn cách cuốc bộ tới khu rừng băng phong . ( hiện giờ cái gì không có nhiều chứ thời gian thì anh ta có đầy . như Kadas nói, nếu như lũ ma tộc bắt cóc mẹ anh ta tới đây chỉ vì muốn dụ tới lãnh thổ ma tộc tìm chúng , thì chắc chắn chúng sẽ không làm hại tới mẹ anh ta . nên anh ta cũng không cần phải lo lắng quá nhiều , điều khiến anh ta lo lắng nhất hiện giờ chính là cứu mẹ mình bằng cách nào đây ? với thực lực của anh ta hiện giờ , đứng nói là 1 tên ma tộc , ngay cả 1con thú nuôi cấp thấp cũng có thể lấy mạng anh ta bất kỳ lúc nào .)
“ mẹ kiếp! Suy nghĩ chi ệt xác , cứ đi tới khu rừng băng phong trước rồi tính sau . nếu như ả nữ thần ánh sáng nói rằng mình có liên quan tới sự sống còn của cả đại lục Aden . mặc dù lão giáo hoàng đang rất căm giận mình , nhưng chắc gì lão để mặc ình chết chứ ? chắc chắn lão sẽ có phái người lén lén đi theo để bảo vệ cho sự an toàn của mình à xem !” mang theo suy nghĩ lạc quan đó , tâm trạng của Tiền Thế Kiệt lại phấn chấn hẳn lên . tiếp túc đi thẳng về hướng bắc .
Chương 57
chương 14 :