rương nhị cô nương chăm chú, hạ giọng hỏi: “Muội sẵn sàng hy sinh thân phận của mình?”.
Trương nhị cô nương suy nghĩ một lát rồi gật đầu vẻ kiên quyết.
“Như thế thì dễ rồi. Muội hãy đến nói với Hạ Binh Tắc: Vì Hạ Binh Tắc muội có thể hy sinh thân phận là nhị cô nương nhà họ Trương, chỉ mong được ở bên cạnh Hạ Binh Tắc, làm nô tì, làm thê thiếp đều được!”.
Trương nhị cô nương mở to mắt ngạc nhiên.
Tôi cười, ghé sát vào tai cô bé nói: “Ngốc ạ, muội nghĩ mà xem, muội như thế sẽ càng làm cho Hạ Binh Tắc cảm động, lại càng thương yêu muội hơn. Nhưng nhà họ Hạ dám để cho em gái ruột của Hoàng hậu làm nô tì, làm thê thiếp ư? Chỉ cần hai người tiền trảm hậu tấu, hai bên gia đình vì sĩ diện cũng sẽ giữ kín chuyện đó thôi. Về phần mình, ta sẽ ngấm ngầm giúp cho hai người!”.
Trương nhị cô nương là một cô gái thông minh, cúi đầu suy nghĩ một chút đã hiểu. Nhưng rồi cô đỏ mặt, khẽ hỏi: “Nếu… nếu huynh ấy… không… thì sẽ thế nào?”.
Tôi thấy rất vui, chớp chớp mắt, cười đáp: “Quyền quyết định chuyện này từ trước tới nay không nằm trong tay đàn ông”.
Trương nhị cô nương ngây người một lát rồi lập tức hiểu ra, đưa tay khẽ đấm vào người tôi nũng nịu: “Đại tỷ, tỷ thật xấu!”.
Đúng thế, tôi cũng cảm thấy mình rất xấu, nhưng còn cách nào đâu?
Lục Ly tiễn Trương nhị cô nương về xong liền thắc mắc: “Sao nương nương lại khích lệ Trương nhị cô nương bỏ trốn như vậy? Chuyện này mà lộ ra thì Trương nhị cô nương sẽ bị hủy hoại mất”.
Tôi cảm thấy, nếu đã quyết định dùng Lục Ly thì có một số chuyện không thể giấu được cô. Cứ để cho cô ấy biết một nửa rồi làm hỏng chuyện của tôi thì thà rằng nói hết cho cô ấy biết là hơn.
“Tình hình trong quân đang ở thế chân vạc, nhà họ Trương chúng ta là mạnh nhất, còn lại là Hạ gia và Dương gia ở Giang Bắc. Dương gia và Sở vương trước giờ vẫn có quan hệ không rõ ràng, Hoàng thượng đương nhiên không dám dùng, nếu muốn đánh Trương gia chúng ta thì chỉ có thể dùng Hạ gia. Nếu Nhị muội đã dính vào Hạ Binh Tắc, cho dù kết quả thế nào, thì cũng đã tạo ra một khe hở giữa Hoàng thượng và Hạ gia, đến lúc Hoàng thượng muốn dùng nhà họ Hạ chắc chắn phải cân nhắc kỹ càng.”
Lục Ly nghe xong cứ há hốc mồm, một hồi sau mới định thần lại, khen: “Nô tì hiểu rồi, nương nương thật là sáng suốt!”.
Hành vi nịnh hót này chẳng đau cũng chẳng ngứa nên tôi không để ý, chỉ hỏi lại Lục Ly: “Lục Ly, em có biết vì sao chuyện gì ta cũng không giấu em không?”.
Lục Ly hơi ngẩn người, nhìn tôi vẻ không hiểu, nghĩ một lát rồi nói: “Vì nô tì luôn rất trung thành với nương nương”.
Tôi cười, lắc đầu: “Lòng trung thành là thứ khó nói cho rõ ràng nhất! Ta tin em chỉ vì số phận của em và ta đã buộc lại với nhau, ta sống thì em sống, ta chết thì em cũng chết theo. Mà trên đời này, chẳng có thứ gì quan trọng hơn sự sống chết của chính bản thân mình cả”.
Lục Ly cúi đầu im lặng hồi lâu rồi ngước mắt lên nhìn tôi, hỏi: “Nếu nương nương đã thấy rõ như vậy thì tại sao tại không hề có chút ý định giành lại trái tim Hoàng thượng? Mọi người đều nói, Giang thị rất thông minh nhưng theo nô tì thấy, ả ta không thể nào sánh được với nương nương”.
“Đó là câu nói khác mà ta muốn nói với em: Trên đời này điều không đáng tin nhất đó là lòng người, mà trái tim của đàn ông lại càng là thứ rất rất rất không đáng tin cậy.”
Lục Ly ngây người nhìn chăm chăm như thể không nhận ra tôi, khẽ lẩm bẩm: “Nương nương, nương nương sao vậy?”.
Tôi đưa tay ra xoa đầu Lục Ly, cười đáp: “Lục Ly, nương nương của em chỉ muốn nói cho em biết, mặc dù đàn ông thích đàn bà thông minh nhưng lại đều chọn người ngốc làm vợ, vì sao lại thế? Là vì muốn được yên tâm! Em càng ngốc thì hắn ta lại càng yên tâm, càng không đề phòng em. Cũng giống như việc em ở trước mặt ta, cho dù em thông minh thế nào không biết, chỉ cần em càng tỏ ra ngu ngốc, ta lại càng yên tâm dùng em”.
Lục Ly hơi rùng mình, hỏi bằng giọng run rẩy: “Nương nương đang nói gì, nô tì nghe không hiểu”.
Tôi không muốn mất công tiếp tục nên chỉ nhướng mày, cười nói: “Nghe không hiểu thì thôi. Trước tiên hãy nghĩ cách hẹn Sở vương vào cung để gặp ta đi đã”.
Lục Ly cũng không nói gì thêm nữa chỉ cúi đầu “Vâng” một tiếng. Lúc cô sắp rời đi, tôi gọi lại, nghiêm túc dặn dò: “Vì mạng sống của hai chúng ta, nhất định phải giữ vững lập trường đấy!”.
Bàn tay bám lên cửa của Lục Ly cứ run lên. Tôi thấy hơi hối hận. Lẽ ra không nên nói quá rõ ràng như vậy, nếu chẳng may Lục Ly thay đổi, giáng cho tôi một đòn thì sẽ thế nào?
Có điều, sự thật đã chứng minh, Lục Ly vẫn là người đồng chí tốt, sẽ không để tâm trạng cá nhân ảnh hưởng tới công việc. Cô lập tức xúc tiến buổi gặp gỡ giữa tôi và Nhà xí huynh.
Đó là lần nói chuyện thẳng thắn thứ hai giữa tôi và Nhà xí huynh kể từ sau khi tôi trở thành hoàng hậu. Địa điểm là trong Ngự hoa viên, trên đường tôi đi vấn an Thái hậu trở về, còn Nhà xí huynh thì đang trên đường đi vấn an Thái hậu. Thế là hai chúng tôi tình cờ gặp nhau trên đoạn nhất định phải đi qua: Ngự hoa viên.
Tôi hoàn toàn bó tay trước sự sắp xếp này.
Thái tử phi thăng chức ký (Tập 1)
Lục Ly thấy sắc mặt tôi k