g cái chuyện “không phải cứ muốn là được” ấy lại lập tức đến với mình.
Tống thái y nhấc tay ra khỏi cổ tay tôi, đứng dậy lùi về sau mấy bước, sau đó vén vạt áo quỳ xuống nền đá, run rẩy nói: “Chúc mừng Hoàng hậu nương nương. Nương nương có tin vui!”.
Tôi ngớ người, hỏi lại Tống thái y: “Ông nói gì?”.
Tống thái y phủ phục trên nền nhà, người hơi run lên, nhắc lại: “Hoàng hậu nương nương, người có tin vui rồi”.
Trong đầu tôi vẫn thấy rối mù, tôi định hỏi Tống thái y một câu: Này, đứa bé mà tôi đang mang thai cũng có phải của ông đâu, ông có cần phải run rẩy đến thế không?
Còn Lục Ly đứng bên thì mừng ra mặt, giọng không giấu được niềm vui: “Nương nương có thai rồi! A di đà phật! Phật tổ che chở”, rồi chắp hai tay lại, nhìn lên trời ra sức vái lạy, sau đó nói với tôi: “Nương nương, chúng ta phải nhanh chóng báo tin vui này lên Hoàng thượng mới được!”.
Lúc đó, tôi chẳng còn tâm trạng nào mà để ý đến Lục Ly, chỉ đưa tay ngăn cô lại rồi hỏi Tống thái y một lần nữa: “Ông không nhầm đấy chứ? Chuyện hằng tháng của ta từ xưa tới nay vốn không được đều”.
Tống thái y đưa bàn tay run rẩy lên vuốt râu, đáp bằng giọng cũng run rẩy không kém: “Âm bác dương biệt, mạch Thốn trầm, mạch Xích phù, mạch đập liên tục, trong âm có dương, thể hiện sự hòa hợp, là mạch tượng của việc có thai. Chỉ có điều khí huyết của nương nương hơi kém, lão thần sẽ kê cho nương nương một ít thuốc an thai để người dùng”.
Tôi hoàn toàn không hiểu gì về cái gọi là mạch tượng của Tống thái y nhưng ý chính thì vẫn nắm được. Như vậy có nghĩa là tôi có thai thật, chỉ có điều không được ổn định, phải uống thuốc để giữ thai.
Giữ thai cái con khỉ! Ông đây chưa hề được hưởng một chút phúc lợi nào mà đã có thai rồi? Mẹ kiếp!
Tôi sầm mặt lại không nói gì.
Tống thái y thận trọng nhìn sắc mặt tôi rồi mượn cớ đi kê đơn, cáo lui.
Lục Ly tiễn ông ra ngoài cửa điện rồi quay trở vào. Sau đó cô sai mấy tiểu cung nữ đến báo tin cho Tề Thịnh, giục người dìu tôi vào trong điện nghỉ ngơi, rồi sợ tôi than ồn, lại ra hiệu cho đám đông lui ra, một mình ở lại chăm sóc tôi.
Còn tôi vẫn đang ngồi ngây ra sau một hồi bị sét đánh, lúc này mới cảm thấy Lục Ly có điều gì đó không bình thường, bất giác nheo mắt lại nhìn cô.
Nụ cười xán lạn vừa rồi còn rực rỡ trên khuôn mặt Lục Ly đột ngột biến mất, cô lặng lẽ bước tới trước mặt tôi, quỳ xuống, tay đặt nhẹ lên đầu gối tôi, ngẩng mặt lên gọi bằng giọng buồn buồn: “Tiểu thư”.
Đã sống cùng với Lục Ly hơn một năm, ít nhiều tôi cũng hiểu được tính nết của cô. Phần lớn những lần cô gọi tôi như thế đều là lúc tôi bị Tề Thịnh “ghét bỏ”.
Tôi bình thản nhìn Lục Ly, hỏi: “Sao thế?”.
Mắt Lục Ly đỏ hoe, sau một hồi do dự cuối cùng vẫn năn nỉ trước: “Có chuyện này, nghe xong xin tiểu thư hãy vững vàng. Thân thể là của mình, mong tiểu thư chớ làm những điều ngốc nghếch!”.
Tôi vừa nghe những lời rào trước đón sau của Lục Ly, trong lòng không khỏi cảm thấy lo lắng. Chuyện gì? Có đến mức nghiêm trọng như thế không?
Lục Ly hít một hơi thật sâu rồi mới nói: “Tiểu thư chưa có thai đâu. Trương gia đã mua chuộc Tống thái y đấy”.
Tôi sững sờ, trong lòng thấy vô cùng sung sướng, bất giác ngồi thẳng dậy, mở to mắt nhìn Lục Ly.
Lục Ly nghiến răng, nói với giọng giận dữ: “Hai hôm trước điện Ưu Lan lại cho mời thái y đến, cũng chính là Tống thái y. Mọi người trong nhà cảm thấy có gì đó bất thường nên đã ngấm ngầm thăm dò Tống thái y, thì ra con tiện nhân Giang thị kia đã có thai”.
Nghe vậy, tôi thấy niềm vui như được nhân đôi, lập tức đứng bật dậy.
“Tiểu thư…” Lục Ly kêu lên hoảng hốt, vội nhào tới ôm chặt lấy chân tôi, sụt sịt khóc: “Tiểu thư, tiểu thư, tiểu thư hãy nhẫn nhịn, dù có bị đánh rơi răng, chảy máu cũng phải cố nuốt vào trong bụng!”.
Thái tử phi thăng chức ký (Tập 1)
Tôi thì lại cảm thấy máu trong người bốc hết lên đầu, cúi xuống nắm lấy bờ vai của Lục Ly, giọng nói đầy vẻ hồi hộp: “Những điều em nói có thật không? Người đang mang thai không phải là ta mà là Giang thị?”.
Lục Ly cứ nghẹn ngào không nói nên lời.
Tôi nôn nóng dùng sức lắc người Lục Ly, hỏi: “Nói xem, rốt cuộc là ai có thai?”.
Lục Ly gạt mạnh những giọt lệ trên mặt, cố kìm cơn nức nở, giận dữ nói: “Là tiện nhân Giang thị, cũng gần hai tháng rồi, đang dưỡng thai. Trong nhà đang tìm mọi cách để khiến Giang thị phá bỏ cái thai ấy. Mọi người lo rằng, nếu nghiệt chủng đó sinh ra là con trai, Hoàng thượng vốn đã bị con tiện nhân ấy mê hoặc, đến lúc đó lại bắt nương nương nhận cái đồ nghiệt chủng ấy làm con thì chẳng phải nó sẽ trở thành trưởng tử, danh chính ngôn thuận lên ngôi thái tử sao? Vì thế, người trong nhà mới ép Tống thái y nói nương nương có thai. Làm như vậy, nếu loại bỏ được cái thai trong bụng của Giang thị, nương nương có sinh được hay không đều không sao. Nếu lỡ không loại bỏ được thì chúng ta phải nhanh chóng sinh ra long tử trước ả ta, làm cho Hoàng thượng không tìm được bất cứ cớ nào!”.
Mẹ kiếp, đây không biết có phải là một phiên bản khác của “ly miên hoán chúa” không?
Tôi nghe xong, thừ người ra một hồi, có chút khó chấp nhận.
Vốn dĩ chuyện Gia
