Chẳng ngờ viên Ngự sử kia không chịu, sau mấy lần dâng sớ không nhận được hồi âm, đã trực tiếp dẫn mấy “huynh đệ” đến thẳng cung Đại Minh.
Tề Thịnh hết cách, đành cho gọi Triệu vương vào cung rồi mắng té tát trước mặt mọi người, đồng thời yêu cầu phải thanh toán tiền thuốc men cho người bị đánh. Chỉ có như vậy mới xoa dịu được viên Ngự sử kia.
Triệu vương rất phẫn nộ, chuyện bé như con kiến thế mà cũng đem ra đánh giá nhân phẩm của anh ta. Phu xe đánh nhau với người khác thì liên quan quái gì đến nhân phẩm của anh ta cơ chứ?
Lục Ly nghe thấy vậy cũng rất bất bình: “Toàn một lũ vô công rồi nghề, cả ngày chỉ biết ăn cho đẫy bụng rồi đi chọc phá người khác. Nếu là thiếp thì chẳng cần mất công cãi nhau làm gì, cứ dùng bao vải trùm kín đầu rồi đánh cho chúng một trận!”.
Nghe Lục Ly nói vậy, tôi và Triệu vương liền im lặng.
Này! Cô tưởng tên Ngự sử kia cũng dễ đánh như Triệu vương sao?
Lục Ly sợ hãi nhìn Triệu vương rồi lại nhìn tôi, ngoan ngoãn cúi đầu xuống.
Cơn tức giận của Triệu vương vốn đang đầy đầu lập tức biến sạch, thở dài nói: “Lục Ly này, không phải chuyện gì cũng có thể dùng vũ lực để giải quyết được”.
Hệt như nàng dâu mới về nhà chồng, Lục Ly cúi đầu im lặng, chỉ liên tục gật đầu.
Tôi nhìn thấy dáng vẻ đó của Lục Ly thì có phần thương hại, đành giả bộ ho nhẹ hai tiếng, hòa giải: “Không còn sớm, ta không giữ các người ở lại dùng bữa nữa, mau về đi cho sớm”.
Triệu vương không nói gì, dẫn cô dâu của mình rời khỏi cung, trước lúc rời đi còn nói với tôi: “Hoàng tẩu này, sáng nay vừa ngủ dậy Hoàng thượng đã lập tức triệu kiến quần thần, chỉ sợ bữa trưa cũng không kịp ăn. Hoàng tẩu nếu rảnh rỗi thì đến cung Đại Minh đi”.
Triệu vương đột nhiên đưa ra ý kiến đó khiến tôi không khỏi bất ngờ. Nhìn kỹ nét mặt của anh ta chẳng thấy có gì bất thường, tôi đành gật đầu cho xong.
Sau khi tiễn hai người họ ra về, tôi cho gọi Tả Ý lại hỏi: “Trong bếp có nấu cháo không?”.
Tả Ý nghĩ tôi muốn ăn cháo bèn trả lời: “Có ạ, hôm nay có cháo táo đỏ hoa bách hợp và cháo củ mài hạt sen, nương nương muốn dùng loại nào ạ?”.
Tôi nghĩ một lúc rồi kêu Tả Ý mang một nồi cháo củ mài hạt sen lên, cùng tôi đến cung Đại Minh xem thế nào.
Cung Đại Minh ở phía nam của cung Hưng Thánh, cách đó không xa lắm, đi một lúc đã đến nơi.
Vì tôi ít đến cung Đại Minh nên nội thị canh ở cửa cung nhìn thấy tôi thì vô cùng ngạc nhiên, vội chạy lại vấn an sau đó định quay vào trong để thông báo.
Tôi ngăn anh ta lại, hỏi: “Hoàng thượng vẫn còn đang nghị sự sao?”
Nội thị kia gật đầu, đáp: “Hoàng thượng triệu Sở vương điện hạ và mấy vị đại thần đến bàn về chuyện ở Vân Tây.”
Nghe nói Nhà xí huynh cũng ở trong đó, tôi bỗng thấy hơi ngạc nhiên, bèn bảo Tả Ý đưa nồi cháo hạt sen cho người nội thị kia, nói: “Ngươi mang nồi cháo này vào trong, ta vào Thiên điện bên kia, đợi Hoàng thượng xong việc hãy nói”.
Nói xong tôi liền quay người đi sang phía Thiên điện, bước đến cửa đột nhiên phát hiện nội thị kia vẫn đi theo phía sau, dường như có điều gì đó rất muốn nói nhưng rồi lại thôi.
Tôi ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”.
Tên nội thị kia ấp a ấp úng nói không lên lời, chỉ nhìn vào phía trong điện.
Tôi nhìn theo ánh mắt của anh ta, lập tức hiểu rõ sự tình. Giang thị với bộ đồ cung nữ đang đứng trong điện, dáng người thanh tú đó quả thực không thể không yêu!
Tôi hơi ngập ngừng rồi bước vào trong điện với vẻ mặt bình tĩnh.
Giang thị cười nhạt rồi hơi gập người cúi chào tôi: “Hoàng hậu nương nương”.
Tôi khẽ gật đầu, nhìn thấy tên nội thị kia vẫn bê nồi cháo đứng bên ngoài với vẻ mặt đầy lo lắng, tôi hỏi: “Sao vậy? Còn việc gì nữa à”.
Thần sắc tên nội thị kia vô cùng quẫn bách, một mực lắc đầu.
Nghĩ một lát, tôi quay đầu lại hỏi Giang thị: “Nàng có đói không? Có muốn ăn bát cháo không? Cháo hạt sen củ mài, nấu khá lâu rồi, rất thơm ngon đấy”.
Giang thị hơi sững ra, còn tên nội thị kia thì run rẩy, suýt nữa làm đổ nồi cháo.
Cháo hạt sen củ mài được nấu suốt hai canh giờ, tốn không ít lửa, tôi sợ tên nội thị kia làm đổ, vội kêu Tả Ý đón lấy rồi căn dặn tên nội thị: “Ngươi dẫn Tả Ý sang bên kia, nếu thấy Hoàng thượng và mọi người nghỉ giải lao thì dâng cho mỗi người một bát để lót dạ nhé”.
Tên nội thị miệng thì vâng dạ nhưng không hiểu sao chân lại vẫn không di chuyển, chỉ đưa mắt liếc trộm Giang thị.
Thấy tình thế như vậy, biết là mình không sai được hắn ta, tôi đành phải quay sang nói với Giang thị: “Hay là nàng cùng vào điện với anh ta đi?”.
Giang thị lắc đầu, nói với tên nội thị kia: “Ngươi đi đi. Hoàng hậu nương nương ở đây đã có ta hầu hạ rồi”.
Tên nội thị nghe vậy mới quay người dẫn Tả Ý đi.
Trong điện chỉ còn tôi và Giang thị. Sau một lúc im lặng, tôi hỏi một câu bâng quơ: “Cô nương… họ gì?”.
Giang thị nghẹn lại một lúc rồi mới đáp với vẻ bình thản: “Thưa Hoàng hậu, thiếp họ Tô”.
Họ Tô? Nói như vậy là đổi theo họ của mẹ rồi.
Tôi đưa mắt nhìn kỹ Giang thị, thấy vóc dáng mặc dù vẫn khô khan như trước, có điều sắc mặt đã hồng hào hơn. Giờ đây mặc dù ăn vận như một cung nữ nhưng thái độ rất tự nhiên, đúng mực, chẳng khác gì phong thái của mộ
