cũng thấy con nha đầu này rất được, Lão ngũ vẫn chưa có người nào ở bên để chăm sóc, Hoàng hậu đem nha đầu này cho Triệu vương đi. Ta sẽ chọn cho Hoàng hậu một nha đầu khác”.
Tôi nhìn Thái hoàng thái hậu, lại nhìn Triệu vương, cố làm ra vẻ do dự, suy nghĩ một lát rồi nói: “Sao Hoàng tổ mẫu lại nói thế, Lục Ly được Triệu vương điện hạ để mắt đến đã là có phúc lắm rồi, thần thiếp mừng cho nha đầu này còn chưa kịp nữa là”.
Thái hoàng thái hậu nghe vậy, thậm chí còn không hỏi đến ý kiến của Lục Ly, lập tức quyết định ban Lục Ly cho Triệu vương, rồi còn nể mặt tôi mà ban cho Lục Ly danh xưng Nhũ nhân[2'>.
[2'> Nhũ nhân: là cách gọi kính trọng người phụ nữ đã có gia đình ở cổ đại.
Tôi rất vừa lòng với kết quả này, giả bộ dạy dỗ Lục Ly mấy câu rồi lấy lý do còn phải chuẩn bị cho Lục Ly, cáo từ Thái hoàng thái hậu.
Về đến cung Hưng Thánh, Lục Ly lại quỳ xuống trước mặt tôi, dập đầu ba cái rõ kêu rồi nói: “Nô tì xin đa tạ ơn cứu mạng của nương nương”.
Nhận xong ba cái dập đầu ấy của Lục Ly, tôi mới nói: “Lục Ly, ta biết em không muốn lấy Triệu vương”.
Thân hình vẫn phủ phục trên nền nhà của Lục Ly phút chốc cứng đơ, lát sau mới cất giọng chua xót: “Vâng, nô tì không muốn lấy Triệu vương, cái cào ấy cũng là Lục Ly cố tình, chẳng ngờ lại chữa lợn lành thành lợn què, không những khiến cho Hoàng thượng tức giận mà còn liên lụy đến nương nương”.
Tôi định hỏi Lục Ly vì sao lại không thích Triệu vương nhưng rồi lại nghĩ, bây giờ có hỏi cũng chẳng còn tác dụng gì, vì thế thở dài, nói: “Chuyện đã đến nước này, chỉ có Triệu vương mới giữ được mạng sống cho em. Ta cũng đã cố gắng hết sức rồi, mọi chuyện từ nay về sau em chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình thôi”.
Lục Ly gật đầu, không nén được tiếng sụt sịt.
Tôi nói: “Mau đứng dậy thu dọn đồ đạc, lát nữa phải đi theo Triệu vương rồi”.
Lục Ly đứng dậy, lùi ra sau hai bước rồi lại nhào vào chân tôi, khóc nức nở: “Nương nương, nô tì không muốn xa nương nương”.
Tôi cúi đầu nhìn Lục Ly: “Lục Ly, đi đi thôi, ơn em thay ta nhận một tiễn ở sông Uyển Giang coi như hôm nay ta đã trả được. Cho dù trước đây em là người của ai, sau này làm cho ai thì giữa hai chúng ta coi như không còn nợ nần gì nữa”.
Lục Ly nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: “Lục Ly được người khác sai tới ở bên cạnh nương nương, nhưng nô tì có thể thề rằng nô tì chưa bao giờ làm việc gì có lỗi với nương nương, nô tì chỉ mong sao nương nương sống tốt”, vừa nói Lục Ly vừa lôi từ trong áo ra một miếng ngọc bội, hai tay dâng lên cho tôi: “Nương nương, vật này là của người ấy đưa cho nô tì, từ nay về sau nô tì không còn được hầu hạ bên cạnh nương nương nữa, vật này sẽ thay nô tì ở bên nương nương”.
Đó là một mảnh ngọc dương chi có khắc hình rồng, vẫn còn mang hơi ấm của Lục Ly, một mặt khắc chữ “Tề”, mặt kia khắc hai chữ “miễn tử”, có lẽ là kim bài miễn tử do hoàng đế ban.
Tôi bất giác bật cười, vật này trông thì rất oách nhưng thực ra cũng chỉ dùng để lừa các cô gái mới lớn thôi.
Nhưng đó là cả tấm lòng Lục Ly.
Tôi cẩn thận cất miếng ngọc bội rồi mới cười với Lục Ly, dịu dàng nói: “Đi đi”.
Lục Ly đứng dậy, cứ mấy bước lại ngoái đầu lại.
Tôi ngồi trong điện một lúc rồi gọi Tả Ý vào, sai cô bé thả người của cung Đại Minh, nói cho bọn họ biết, Lục Ly đã được Thái hoàng thái hậu ban cho Triệu vương, Hoàng hậu tôi cũng không can thiệp được, nếu muốn giết thì hãy tới Triệu vương phủ mà đòi người.
Tả Ý “dạ” một tiếng, trước lúc đi ra còn ngoái đầu lại nhìn tôi một cái, do dự một lúc rồi mới khẽ nói: “Nương nương, nếu nô tì cũng một lòng trung thành với nương nương thì nương nương có đối xử tốt với nô tì như với chị Lục Ly không?”.
Trên đời này làm gì có cái gì gọi là một lòng một dạ trung thành, chẳng qua chỉ là lòng người đổi lấy lòng người mà thôi.
Tôi cười, đáp: “Chuyện này không dễ giải quyết, không thể bảo ngươi cũng lấy Triệu vương được, nhưng ta có thể đi hỏi Sở vương giúp ngươi xem sao”.
Tả Ý không nói gì nữa, ngoan ngoãn lui ra.
Lục Ly đi khỏi, trong lòng tôi thấy bớt được một gánh nặng, lúc này mới nhớ ra từ sáng đến giờ mình chưa ăn uống gì, vội sai cung nữ đi chuẩn bị cơm. Trong lúc chờ dọn bữa, tôi cũng nhân tiện đợi xem phản ứng của Tề Thịnh.
Kết quả là chờ cho đến tối vẫn chẳng thấy tin tức gì.
Không biết mấy nội thị kia về nói lại với Tề Thịnh thế nào mà anh ta vẫn án binh bất động, không tới Triệu vương phủ đòi người, cũng chẳng thấy đến chỗ tôi gây sự.
Kết quả này vượt ra khỏi dự đoán của tôi.
Tôi vừa gặm cánh gà, vừa cảm thán não bộ của Tề Thịnh quả nhiên không giống với người bình thường.
Tả Ý từ ngoài bước vào thấy tôi như vậy, mặt tỏ vẻ rất đau xót, bước thẳng tới thu dọn mâm bát rồi gọi người mang nước vào cho tôi rửa tay, miệng cứ lẩm bẩm: “Eo nương nương khó khăn lắm mới mảnh mai lại được, sao còn ăn mấy thứ đó vào. Không biết ai to gan, dám để mặc cho nương nương như vậy”.
Bất giác tôi ngẩng đầu lên nhìn cô, tưởng như lại có một Lục Ly hay cằn nhằn khác đang ở bên mình.
Tả Ý bị tôi nhìn như vậy thì có vẻ hơi lo lắng, khẽ gọi: “Nương nương?”.
Tôi sực tỉnh, chờ cho những ngư
