Một người đã chết, một người hôn mê, hai người có quyền lực nhất đều không thể nói được, xem ra lúc này, tại đây người có tiếng nói cao nhất , chỉ còn lại có nàng.
Nam Cung Xuân yến thở dài một hơi, ngẩng cao đầu , thẳng lưng lên, chậm rãi nhìn kỹ tất cả người bên dưới, trầm giọng nói : “Tả thừa tướng, đám tang của hoàng thượng giao cho ngươi toàn quyền phụ trách, Hữu thừa tướng, nước không thể một ngày không vua, tân hoàng – đăng cơ đại điển đều dựa vào ngươi, phiền ngươi chọn ngày lành tháng tốt mau chóng cử hành”
“Thần tuân chỉ” Tả hữu – thừa tướng không khỏi thần phục ánh mắt kiên nghị, quyết đoán của nàng, nhận lệnh rời đi.
Những người khác cũng không nhúc nhích – đứng tại chỗ, yên lặng đợi mệnh lệnh của nàng
Nam Cung Xuân Yến nghĩ mà bực. Bọn họ là con rối sao? chẳng lẽ còn muốn nàng ra lệnh mới biết mà làm à!
“Những người khác còn đứng đó sững sờ làm chi? Một số mau lại giúp hoàng thượng thay y phục sạch sẽ, còn lại dìu Thập lục hoàng tử lên giường, nhanh chóng mời thái y lại xem!” nàng lớn tiếng kêu lên, la đến cổ họng đều đau.
Bọn họ lúc này mới nghe lệnh bắt đầu di chuyển.
Còn nàng, nàng nên làm gì đây?
Đẩy ra Lục Ngọc, Thu Dung, Nam Cung Xuân Yến loạng choạng lui về phía sau vài bước, sau đó hai chân mềm nhũn, đặt mông ngồi xuống đất.
Lục Ngọc, Thu Dung định quỳ xuống, lại bị nàng ngăn cản.
“Các ngươi để bổn cung yên tĩnh một lát” Nàng ngồi dưới đất, buồn bã nói.
Lục Ngọc, Thu Dung lui ra phía sau vài bước, cung kính nói “Vâng”
Cả không gian đều yên tĩnh. Nam Cung Xuân Yến cảm giác từng đợt sóng bất lực dâng lên trong lòng, đau như kim châm, nàng không biết nên khóc hay cười.
Đã chết, rốt cục lão bất tử kia cũng chết. Thế nhưng, tại sao đến cuối cùng hắn cũng không buông tha nàng?
Đây là ông trời đang trêu nàng sao? Vốn tưởng rằng ngày hôm nay liền có thể được tự do, không nghĩ tới, hắn trước khi chết còn không giữ lời. Xem ra từ bây giờ, bản thân cùng với vương quyền này ràng buộc càng sâu thêm.
Quay đầu lại, ánh mắt oán hận nhìn trên long sàng, lão già kia dường như chỉ đang ngủ say, nàng nắm bàn tay lại, siết thật chặt. Phượng huyền, tử lão đầu… Xem như ngươi lợi hại!
Ngẩng đầu lên, lại thấy thiếu niên kia đã được người khiêng vào, đặt lên cái giường nhỏ trước mắt nàng. Hai mắt hắn nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy.
“Cứ hôn mê đi! Tốt nhất cứ mê man không bao giờ…. tỉnh lại, đã chết thì ta không cần lo nữa!”
Q.2 – Chương 1: Vui quá hóa buồn
Ba năm sau.
“A ha ha, là lá la, tự do rồi, giải phóng rồi….”
Đêm khuya, một giọng hát vui vẻ vang vọng trong hoàng cung, kéo dài không thôi.
Bên trong điện, thiếu nữ tuổi còn thanh xuân khoác áo ngủ bằng gấm, nằm ở trên giường vừa hát lại vừa khoa chân múa tay , trình diễn một điệu “bắp đùi vũ” do bản thân vừa cao hứng biên soạn ra.
Ngoài điện, cung nữ thái giám canh gác bất đắc dĩ nhìn nhau, không hẹn mà cùng thở dài, trong lòng có chung một ý nghĩ – vô phương cứu.
Phượng Tường vương triều – hoàng thái hậu, đã hoàn toàn điên rồi.
“Ha ha ha! Ta rất cao hứng! Rất cao hứng! Rốt cục cũng đến ngày này!” Đột nhiên tiếng ca chấm dứt, thay thế bằng tiếng la mừng rỡ.
Nhảy múa đã mệt, Nam Cung Xuân Yến ném ra áo ngủ bằng gấm, giang rộng hai tay rồi ngã xuống giường, chăn đệm mềm mại làm nàng bật lên vài cái, sau đó xoay mình qua ôm một cái gối thật lớn do nàng đặc chế, lăn lộn vui sướng trên giường, một vòng lại một vòng.
“Thái hậu, đã là giờ Tý( 11h đêm – 1h sáng ), phải nghỉ ngơi.” Lục Ngọc đánh bạo xốc bức rèm che đi vào , nhỏ giọng nói.
“Không cần!” Nam Cung Xuân Yến không chút nghĩ ngợi, một mực cự tuyệt.
Hôm nay, mặc dù từ khi trời còn chưa sáng đã rời giường chuẩn bị, liên tục bận rộn cho đến lúc nãy đem cái tiểu hoàng đế kia đưa vào động phòng, nàng mới có thời gian thở một chút, cả người mệt lả không sai, nhưng là trong tim nàng đang vui mừng – đập thình thịch không ngừng.
Thật là cao hứng! Nhiệm vụ lớn nhất sẽ hoàn thành ngay lập tức! Ở vào thời khắc kích động này, nàng làm sao có thể ngủ được đây ?
Mười tháng! Chỉ cần đợi mười tháng nữa, chờ tên hoàng đế kia cùng với phi tử của hắn làm ra em bé, nàng có thể được tự do!
Thật là tốt quá! Nàng rất cao hứng! Cả người máu đều sôi trào, mà không thể làm gì. Chỉ có thể ca hát, nhảy múa, vẫy cờ chúc mừng! Nếu như không phải đêm khuya, sợ quấy nhiễu đến hoạt động tạo ra em bé” của mấy người kia. Nàng thật hận không thể kéo Lục Ngọc, Thu Dung cùng trèo lên nóc nhà cất giọng ca vàng!
Đột nhiên, tiếng bước chân vội vã từ xa truyền đến, một tiếng nói gấp gáp xông vào trong điện : “Thái hậu nương nương, thái hậu nương nương, việc lớn không tốt!”
Người hầu ở cửa vội vàng ngăn người kia lại, lớn tiếng quát ” Hôm nay là ngày đại hỉ, ngươi lại nói lung tung gì? Coi chừng phá hỏng không khí vui mừng, làm kinh động đến thái hậu”
Đây là sự việc trọng đại! Người chạy đến lo lắng nói, hướng bên trong điện thở hổn hển – lớn tiếng kêu lên, “Thái hậu nương nương, hoàng thượng…hoàng thượng… ngài ấy…ngài ấy…”
“Hoàng thượng làm sao vậy?” nghe được từ nhạy cảm, Nam Cung