ối xử như trẻ con, Phượng Dật cảm thấy càng buồn bực.
Thế nhưng Xuân Yến chẳng đợi hắn nói xong, liền bảo:” Nếu cả ngày giờ cũng đã quyết định rồi, , vậy ai gia liền căn dặn người đi chuẩn bị. Hoàng thượng chỉ cần chờ tới lúc cùng với cô nương người yêu mến thành thân là được rồi.”
Vừa nói nàng cố tình nháy mắt với Vô Song, đang trốn phía sau lưng Phượng Dật.
Vô Song bị hành động đùa cợt của nàng làm cho sợ hãi, hai tay ôm ngực, lùi về phía sau hai bước.
“Mẫu hậu. . .” Phượng Dật lại nghiêng mình chắn lối đi của Xuân Yến.
“Hoàng thượng không cần cảm tạ hai gia. Nếu như muốn, thì hãy cố gắng sinh thêm vài hoàng tôn cho ai gia. Có thể một trăm càng tốt”. Xuân Yến bất mãn giương mắt liếc vật chắn đường, nói ra một con số cực lớn không chút chần chừ.
Mặt mũi Phượng Dật trắng bệch.
Một….một trăm! Một năm một đứa, vậy phải sinh đến năm nào tháng nào đây?
“Tốt lắm, mọi chuyện cứ làm như thế đi!”. Xuân Yến vỗ tay, quyết định:”Hoàng thượng, mọi việc đều sắp xếp xong, vậy người hãy trở về ! Tấu chương mấy ngày gần đây ai gia đã căn dặn mang hết đến tẩm cung của người, hãy nhớ xem hết đấy!”.
Ai kêu ngươi ở sau lưng lão nương nửa đêm xem tấu chương! Bây giờ tấu chương quan trọng hay không, toàn bộ đều đưa qua cho ngươi, cho ngươi chết!”.
“Mẫu hậu. . .” Phượng Dật nhất thời chưa thể thích ứng với tình huống bất ngờ này, bất giác trợn tròn mắt.
Chuyện gì xảy ra thế này?
Mọi việc sao lại giải quyết suôn sẻ như thế ? Hắn tưởng phải có tranh cãi kịch liệt chứ? Hắn nghĩ nàng có chết cũng không bằng lòng.
“Hoàng thượng, nếu không có chuyện gì khác thì hãy quay về đi, ai gia đã mệt rồi”. Xuân Yến chỉ hướng cửa, sau đó đi vòng qua Phượng Dật, nắm lấy cổ tay Vô Song – đang rất muốn bỏ chạy vì ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Phượng Dật lại trừng mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt của nàng và Vô Song:”Mẫu hậu, Vô Song…”.
“Tấu chương trong tẩm cung của hoàng thượng nhiều như thế, muốn xem xong cũng phải tới bữa tối. Người lo phê tấu chương, bỏ Vô Song một mình sẽ rất buồn chán. Dù sao nàng cũng sắp làm con dâu của ai gia, ta giữ nàng lại cùng trò chuyện, thế không quá đáng chứ?” Xuân Yến cười nói, thế nhưng vẻ niềm nở trên mặt nàng vô cùng đáng ngờ.
Đương nhiên Phượng Dật không muốn vậy, nhưng cũng không biết nói gì:” Mẫu hậu…”
“Tiểu Hỉ tử, tiễn hoàng thượng hồi cung!”. Xuân Yến mặc kệ hắn muốn nói gì nữa , ngang ngược ngắt lời.
Sau đó, liền kéo Vô Song đi vào trong, vừa đi vừa niềm nở hỏi han:” Vô Song, nói cho ai gia biết, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi? Trước kia nhà ở nơi nào? Trong nhà còn có huynh đệ tỷ muội nào không ?…..”
Q.3 – Chương 55: Ghen tuông bộc phát
“Vô Song? Vô Song? Vô song vô song vô song vô song vô song. . .”
Hệt như gọi con chó nhỏ hay con mèo, Xuân Yến cất cao giọng gọi từ Hoàng cung cho tới Phượng cung, thậm chí nàng còn xông thẳng vào nội điện, ánh mắt giống như ra-đa lướt qua mọi ngỏ ngách, nhưng vẫn không tìm được người, lúc này nàng mới hướng về phía Phượng Dật đang ngồi yên lặng trên long ỷ, hỏi:” Hoàng thượng, Vô song có ở đây không?”.
Phượng Dật ngẩng đầu nhìn nàng một cái, để bút lông xuống, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh:” Không có ở đây”.
“Vậy hôm nay người có gặp nàng không?”. Xuân Yến lại hỏi.
“Không có.” Phượng Dật điềm nhiên lắc đầu.
” Thật không?”. XuânYến hoài nghi nhìn hắn. Cả hoàng cung này, ngoại trừ bên cạnh hắn, nha đầu kia còn có thể trốn ở nơi nào chứ?
“Không phải sau khi lâm triều người đã truyền nàng qua bên ấy sao? Bây giờ, nàng phải ở bên cạnh mẫu hậu mới đúng, sao người lại đến hỏi nhi thần chứ?”Phượng Dật nhìn nàng, hỏi vặn lại.
Xuân Yến dậm chân, nắm chặt tay, giận dỗi nói:” Nàng chạy mất! Ai gia quay sang Lục Ngoc, Thu Dung dặn dò vài việc, không ngờ vừa xoay đầu lại, đã không thấy nàng đâu!”.
“Không thấy ư?” Phượng Dật chau mày,” Hay là do đứng quá lâu nên nàng tìm một chỗ nghỉ ngơi. Người cũng biết Vô Song quen được nuông chiều, không chịu được mệt nhọc”
“Đương nhiên ta biết!”. Xuân Yến kiên quyết:” Thế nhưng ai gia đã cho người lục soát kỹ càng khắp Hoàng cung, cả tấm thảm cũng giở lên tìm, đừng nói người, ngay cả một mảnh y phục của nàng cũng không tìm được!”.
Giở cả tấm thảm là sao ? Phượng Dật rất muốn hỏi. Đột nhiên, ống quần của hắn bị kéo hai cái, nhưng hắn vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh đá bàn tay quấy phá hai cái gọi là đáp lễ, vừa nhìn về phía Xuân Yến, thản nhiên nói:” Mẫu hậu, thật sự nhi thần không biết Vô Song đang ở đâu. Mấy ngày qua, nàng luôn ở bên cạnh mẫu hậu, mỗi ngày nhi thần và nàng chỉ có thể thấy mặt nhau một, hai lần, điều này mẫu hậu cũng biết rõ mà”.
Biết thì biết, nhưng mà—- ” Nếu như không có ở đây, nha đầu kia có thể trốn đi đâu chứ?”. Xuân Yến phiền muộn.
“Hay là còn có nơi tìm chưa kỹ!”. Phượng Dật bâng quơ đáp,” Hoàng cung rộng lớn, có thể Vô Song đi lạc, nàng là người có chừng mực, sẽ không chạy đi lung tung đâu”.
Nói cũng đúng.
Nhưng mà…. Xuân Yến chợt kinh ngạc, ánh mắt quét tới quét lui trên mặt Phượng Dật— tại sao hôm nay nàng cảm thấy tên tiểu tử này có điểm quái lạ? Không đúng, là càng quái lạ hơn xưa.
Mà thôi, không phải