oàng thượng, hãy nói cho ai gia biết, trong lòng ngươi, vị phi tử nào xếp thứ nhất”.
Đôi mắt đang chăm chú nhìn mũi giày của bản thân khẽ chớp chớp:” Quý phi, Thục phi, Hiền phi, Đức phi đều là là con gái các đại thần của Phượng Tường ta, tất cả đều hiền lương thục đức, tài mạo song toàn. Nhi thần nhận thấy, các nàng đều như nhau, không cách nào phân chia thứ bậc được”. Phượng Dật chậm rãi đáp.
Xuân Yến phát bực. Tiểu tử này, dám mở to mắt nói dối !
Hiền lương thục đức ư? Tài mạo song toàn ư ? Hiền phi, Đức phi còn có thể được. Nhưng hai nha đầu Nam Cung Xuân Hương cùng Viên Tú Ngọc ngoại trừ gương mặt có thể đánh lừa người khác, còn các phương diện khác mà có dính dáng tới tám chữ đó một chút nào thì nàng sẽ đem đầu xuống cho hắn làm ghế ngồi!
“Như vậy, Quý phi thì sao?”. Xuân Yến cố ý nêu ra cái tên hắn chán ghét .
Nàng không tin hắn một mực đồng ý.
Trên khuôn mặt tuấn tú đang cúi xuống hiện lên một tia khinh thường. Quả là yêu nữ ! Mới nói mấy câu, liền lộ ra cái đuôi.
“Mẫu hậu cho rằng Quý phi tốt thì nhất định là Quý phi tốt”. Suy nghĩ một chút, Phượng Dật từ tốn nói:” Nhi thần không có ý kiến gì, nhưng chỉ sợ vì vậy mà làm tổn hại đến hòa khí giữa bọn họ thì không tốt lắm”.
Không có ý kiến? Đây gọi là không có ý kiến gì ư?
Xuân Yến cười khẩy trong lòng. Tiểu tử kia, ngươi thật là giỏi! Đem trách nhiệm đổ lên đầu của ta.
Nhưng mà, nàng đã sớm đoán được hắn sẽ ra chiêu này, cho nên cũng đã nghĩ ra kế ứng phó rất hay.
“Nếu muốn bọn họ phục , ai gia có một cách”. Xuân Yến cười nói.
Trên khuôn mặt Phượng Dật vừa mới hiện lên nụ cười đắc ý đã vội tắt ngấm.
Hắn lần đầu tiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút giễu cợt, ‘khiêm tốn’ thỉnh giáo nàng:”Không biết mẫu hậu có diệu kế gì?”
“Bốc – thăm”. Xuân Yến nói rõ từng chữ, giọng điệu vô cùng hùng hồn.
Phượng Dật ngây người ra.”Bốc…bốc thăm ư?”. Vẻ kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt anh tuấn.
“Mẫu hậu, việc… này…chỉ sợ không tốt lắm đâu!” Sự việc chuyển hướng ngoài dự tính của hắn, Phượng Dật không tránh được có chút bối rối, ” Việc lớn như vậy, sao có thể làm qua loa như thế được…”.
“Nếu không còn có thể làm như thế nào nữa? Hoàng thượng có phương pháp khác tốt hơn sao?”. Xuân Yến hỏi vặn lại.
“Trẫm…”. Phượng Dật mới há miệng, lại phát hiện bản thân chưa nghĩ ra lời nào để đáp trả.
Hắn liên tục nghĩ kế sách đối phó, nhưng bây giờ lại ngốc đến mức tự đẩy bản thân vào chỗ nước sôi lửa bỏng?
Chặn được miệng hắn thành công, Xuân Yến không khỏi đắc ý một chút.
“Không được ư? Đây là phương pháp ai gia khổ công nghĩ ra, sẽ không làm người nào bất mãn”. Nàng cười khẽ, ” Hơn nữa, bốc thăm là cách đơn giản nhất từ xưa tới nay nhưng cũng là cách công bằng nhất. Cả bốn người đều có cơ hội như nhau, ai gia nghĩ, cho dù kết quả thế nào, bọn họ cũng không thể kêu ca gì. Hoàng thượng, ngươi nói xem có đúng không?”.
” …Đúng vậy”. Phượng Dật không thể không thừa nhận. Chết tiệt là rất đúng! Tại sao hắn suy nghĩ nhiều kế sách đối phó như vậy, nhưng lại không nghĩ đến chiêu thức vô cùng đơn giản này?
Yêu nữ, xem như ngươi lợi hại!
“Tốt lắm, đợi khi bọn họ đến Thiên Trữ cung thỉnh an, nhân lúc có mặt tất cả, ai gia sẽ mời hoàng thượng bốc thăm”. Xuân Yến tranh thủ thời cơ, vội nói.
Phượng Dật tức giận, cúi đầu cắn môi, không tán thành cũng không phản đối.
Thấy hắn không nói lời nào, Xuân Yến tự cho là hắn đã ngầm đồng ý.
“Chuyện này cứ làm như vậy đi”. Dàn xếp ổn thỏa, giọng điệu của nàng thoải mái lên rất nhiều.
” Hoàng thượng, đêm qua ngươi thức khuya xem tấu chương, sáng hôm nay lại giải quyết nhiều việc như vậy, chắc chắn đã mệt mỏi, hãy mau về tẩm cung nghỉ ngơi! Ai gia cũng muốn trở về chuẩn bị việc bốc thăm”. Tiếp đó, nàng lại bắt đầu sắm vai một người mẫu thân hiền hậu.
“Đa tạ mẫu hậu quan tâm, nhi thần xin cáo lui.” Ở trong lòng vì sách lược sai lầm của bản thân mà buồn bực không thôi, Phượng Dật nghiến răng nói, nhưng vẫn không quên giả vờ ngoan ngoãn.
————————————————————————-
Chú thích:
* Cô phụ : Dượng, chồng của cô.
** Trượng : đơn vị đo chiều dài, 1 trượng bằng 10 thước.
Q.2 – Chương 42: Trên có chính sách – dưới có đối sách
Đang cầm một mảnh lụa trắng như tuyết, hai tay Xuân Yến run nhè nhẹ, làn môi đỏ mọng, duyên dáng mím chặt lại, đôi mắt mở to, trống rỗng thất thần. Đúng là khóc không ra nước mắt!
“Thái hậu, người… có khỏe không?”. Hết sức thận trọng dò xét thái độ của nàng, Lục Ngọc ngập ngừng hỏi.
“Khỏe! Rất khỏe! Ai gia cực kỳ khỏe!”. Xuân Yến nghiến răng, từng chữ một phát ra từ kẽ hở giữa hai hàm răng, nàng cười lạnh liên tục.
Lục Ngọc rùng mình một cái, vội vàng lùi về phía sau. Thật đáng sợ quá! Nhìn thái hậu lúc này khiến người ta cảm thấy có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, khả năng sát thương nhất định rất mãnh liệt, kẻ thông minh một chút nên giữ khoảng cách với người thì tốt hơn, nàng không muốn vô cớ bị nổ đến xác cũng không còn.
Mười ngón tay siết chặt, vò mảnh lụa trong tay thành một khối nhăn nhúm, nàng hung hăng ném xuống đất, tiếp đó dùng hai chân ra sức chà đạp. Ngọn lửa bốc cháy hừng hực trong đôi mắt long lanh