châu! không có tì vết nào! Dù muội không thạo nhưng nhìn cũng biết một viên giá trị liên thành, vậy mà tỷ cầm cả hộp đến!” Nàng xem ra là có đến hơn mười viên.
Nam Cung Xuân Yến bĩu môi, không hề sợ hãi “Đại hôn của hoàng đế, phiên bang tặng lễ vật nhiều không đếm xuể, ta chọn hồi lâu, chỉ có dạ minh châu và chuỗi hương châu là bình thường nhất trong đó!”
Cô nương áo lam le lưỡi, thở dài nói : “Hoàng thất đúng là quá xa xỉ “
Nàng tiếp tục lấy đồ trong tay nải ra , lần này đến mũ phượng, làm bằng vàng ròng, phía trên đầu phượng nạm đủ các loại trân châu và đá quý, chiếu sáng lấp lánh. Lần này ngay cả tiếng thở dài nàng đều phát không ra.
“Mũ phượng này…là hoàng thất ngự dụng(3) phải không?” Nàng lẩm bẩm “Vật quý giá như thế, người bình thường làm sao có! Tỷ đưa ta cái này, làm sao ta dám đem bán đây ?”
Nam Cung Xuân Yến khinh khỉnh đáp “Ta không bảo muội để vậy mà đem bán!”
“Thế thì..”
“Tháo ra! ” Nàng mở mắt , nhìn cô nương áo lam, nói như ra lệnh ” Chúng ta gỡ hết trân châu xuống, sau đó cắt rời ra, thế thì chẳng có việc gì, không phải sao ?”
“Nhưng mà sẽ tổn thất rất nhiền tiền!” Cô nương áo lam không nỡ, trách móc “Tỷ thật lãng phí”
Nam Cung Xuân Yến cười khẩy, hỏi vặn lại “Vậy muội cho rằng ta nên để lại cho hoàng hậu sau này sử dụng ư?”
Cô nương áo lam vội vã lắc đầu”Không được, như thế càng phí phạm”
Nam Cung Xuân Yến cười nhẹ, không nói.
Giao xong đồ, nàng đứng lên, ôm cô bé, hôn một cái, nói “Đồ đã đưa uội, ta phải về”
“Về gấp vậy, ở lại thêm chút nữa đi” Cô nương áo lam luyến tiếc “Chúng ta mấy tháng mới gặp mặt một lần, mới ngồi không bao lâu tỷ lại muốn về”
“Ta cũng không có cách nào khác” Nam Cung Xuân yến quay đầu lại, bất đắc dĩ nói “Hoàng thượng đại hôn, tuy nói bãi triều ba ngày, nhưng mà tấu chương giống như bông tuyết mỗi ngày tích tụ lại ,hôm nào không xử lý xong thì ta sẽ bị núi tấu chương đè chết! Cái tên kia bây giờ nằm ở trên giường giả bệnh, hết thảy mọi việc ta chỉ có thể tự xử lý. Hơn nữa, chỉ sợ không có ta, trong cung lại có chuyện đau đầu xảy ra”
“Trong hoàng cung, ai dám làm xằng làm bậy?” Cô nương áo lam lạc quan.
Nam Cung Xuân Yến chậm rãi lắc đầu, nhắc nhở nàng “Đừng quên, tiểu tử kia vừa cưới bốn người vợ. Nhiều phụ nữ ở chung một chỗ hay xảy ra chuyện thị phi. Với lại, muội quên lai lịch của bọn họ rồi sao?”
“À há!” nghe nàng nói rõ ràng , cô nương áo lam lập tức hiểu ra.
“Nói như vậy, hậu cung ba năm yên lặng, nên muốn náo nhiệt lên?” nàng cười xấu xa hỏi.
“Đúng vậy, chỉ sợ lại có một hồi gà bay chó sủa (4)” Nam Cung Xuân Yến nửa cười nửa mếu “Từ bây giờ , ta chắc chắn sẽ không được yên”
“Chúc tỷ may mắn nhé!” Cô nương áo lam thân mật vỗ vỗ vai , động viên nàng.
Nam Cung Xuân Yến cười khổ”Chỉ mong được vậy”
“Nhưng mà, muội thật muốn xem cung đấu(5) trong truyền thuyết là như thế nào?” Cô nương áo lam ôm con gái, phấn khởi nói ” Xem nhiều tiểu thuyết, phim như thế, không biết có giống như vậy không?”
“Vậy có muốn ta uội một danh phận, sau đó triệu vào cung ?” Nam Cung Xuân Yến hỏi.
“Thôi đi!” cô nương áo lam xua xua tay “Muội chỉ muốn làm người đứng xem kịch vui cho thỏa lòng hiếu kì thôi. Còn làm người trong cuộc thì…xin miễn cho kẻ bất tài!”
“Ta cũng biết muội sẽ nói vậy mà!” Nam cung Xuân Yến cười nói “Đến lúc thích hợp ta sẽ an bài , triệu muội vào cung, xem cho thỏa nguyện! Để tránh muội sau này oán trách, xuyên qua đến đây, ở trong kinh thành bốn năm mà cũng chưa một lần tham quan hoàng cung!”
“Có thật không, thật tốt quá!” Cô nương áo lam ánh mắt sáng ngời, hưng phấn hỏi.
Q.2 – Chương 13: Tân đế
Gió nhẹ thổi qua, màn che trước giường vén lên một góc, làm ánh lên một mảng màu vàng rực rỡ. Trên giường, một nam nhân tướng mạo anh tuấn đang nằm, hai mắt khép hờ, giống như đang ngủ . Nhưng mà, sắc mặt hơi nhợt nhạt và đôi mày chau lại cho thấy hắn không có ngủ ngon.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng di chuyển đến trước giường, tiểu thái giám thấp giọng nói “Hoàng thượng, Lý đại nhân tới”
Trên giường, nam nhân chậm rãi mở mắt, đôi mắt của hắn sâu thẳm như bầu trời đêm, lạnh lùng không thấy đáy. Bị ánh sáng chiếu vào, càng hiện rõ khí chất kiêu ngạo cùng cao quý, làm cho người khác không dám nhìn thẳng . Sau đó, môi hắn hơi nhếch lên , trầm giọng hỏi. “Lý đại nhân, Ti Thần sao?”
“Bẩm hoàng thượng, đúng vậy” Tiểu thái giám trả lời.
Hai tia sáng chợt lóe lên trong mắt, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt tuấn tú bỗng chốc bị tan đi.
“Mau truyền!” Hắn lớn tiếng nói, vừa nói vừa từ trên giường ngồi dậy.
Tiểu thái giám nhận lệnh đi ra ngoài, vài cung nữ tiến lên hầu hạ hắn rửa mặt, thay y phục.
Chốc lát sau, liền thấy một người nam tử tuấn nhã mặc cẩm bào (6) màu lam đậm bước qua ngưỡng cửa đi đến.
Đi tới trước mặt Phượng Dật, còn cách vài bước , hắn cúi đầu cung kính nói “Vi thần tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
“Miễn lễ” Phượng Dật mỉm cười nhìn hắn, thản nhiên nói.
“Tạ ơn hoàng thượng”
Hành lễ xong, Phượng Dật liền hướng người hầu phất tay “Các ngươi đều lui ra! Trẫm cùng Lý đại nhân nói chuyện, không ai được qu