The Soda Pop
Thái Hậu 15 Tuổi

Thái Hậu 15 Tuổi

Tác giả: Trà Hoa Cúc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327174

Bình chọn: 8.00/10/717 lượt.



-Trẫm đường đường là thiên tử, nhất ngôn cửu đỉnh, còn có thể lừa nàng sao?

Vậy là tốt rồi. Xuân Yến thả lỏng tâm.nhắm mắt lại.

Trên giường, ngoài mình ra còn có một nam nhân đang nằm, người mà theo như luân lý mà nói thì là con trai nàng, hơn nữa lại là một nam nhân vẫn mang dục niệm với nàng, theo đạo lý mà nói, nàng nên lo lắng không ngủ được mới phải.

Nhưng vì sao phiền não trong lòng nghe hắn nói chuyện xong liền biến mất không còn, nhịp tim đều đều bên tai khiến cho trái tim nàng cũng nhảy lên theo, bất giác nàng ngây ngốc.

Không bao lâu sau, Xuân Yến đã ngủ ngoan trong lòng PHượng Dật ấm áp.

Còn phượng dật, hắn còn đang si ngốc nhìn nàng say ngủ, tách hai người ra, nhẹ nhàng nói vào tai nàng:

-Nhanh nghĩ thông suốt đi, ta đã muốn chờ không kịp!

Hồi lâu sau, nghe được tiếng hít thở đều đều trong lòng, nhìn đóa hoa đào của nhân nhi đang say ngủ, lòng hắn lại động, kìm không được cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, sau đó tự liếm liếm môi mình, hưởng thụ hương vị ngọt ngào ở đầu môi thật lâu không tan.

-Quả nhiên, hương vị này còn ngọt hơn kẹo quế hoa.

Q.4 – Chương 17: Chuyện buổi sáng

Thật khó chịu!

Trên người giống như có hàng trăm con kiến đang bò, như một cọng lông chim đang phe phẩy trên da thịt vậy. Ngữa. Má ơi, còn một chút cảm giác như khô nòng, giống như có một thứ gì đó đang bành trướng trong cơ thể muốn nổ tung ra.

Phẩy phẩy tay đuổi dị vật đáng ghét đó đi vài lần, thế nào vẫn cứ ở đó!

-Lục Ngọc, Thu Dung … –có con kiến… Xuân Yến ngái ngủ gọi không hết câu.

Lời chưa dứt, có cái gì đó mềm mềm chụp lấy môi nàng.

Còn có cái gì ươn ướt ấm ấm tách hai cánh hoa của nàng ra, len lỏi vào giữa hai hàm răng nàng.

Thịt gà sao? Vừa vặn nàng đang đói bụng.

Mơ mơ màng màng, Xuân Yến há miệng cắn một cái.

Một tiếng kêu thảm thiết, thịt gà mọc cánh bay mất.

-Là cắn thật hả! Thật may là ta nhanh! – Dường như có tiếng người nói chuyện bên cạnh, lại có chút cảm giác hú hồn may mắn sống sót qua đại nạn.

Xuân Yến dúi đầu vào trong chăn trốn khỏi tiếng động bên ngoài.

Một tiếng cười khẽ, con kiến lại bò bò xuống dưới, hai chân bị tách ra. Cái gì thế này? Nàng muốn khép lại, nhưng không thắng được sức đối phương.

Vậy thì kệ nó. Nàng muốn ngủ. Đã lâu nàng không ngủ sâu như vậy,

Một thứ gì đó ấm áp đè lên thân mình, sức nặng bất ngờ khiến cho Xuân Yến nhíu mày. Còn đang lo không biết có phải bóng đè không, một thứ nóng rực thật lớn chậm rãi tiến vào bên trong nàng, mạnh dần, sâu dần.

Nếu không tỉnh lại, thì nàng không phải thực vật sẽ là người chết!

Trợn trừng hai mắt, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là cái cổ và khuôn mặt to tướng của Phượng Dật, ánh mặt trời sáng sớm chiếu vào qua cửa sổ đọng lại trên khuôn mặt hắn một cách đầy mị hoặc.

Xuân Yến chỉ nghe thấy trái tim mình đập bộp một tiếng.

-Nàng tỉnh rồi hả. – Thấy nàng mở mắt, PHượng Dật mỉm cười nhìn nàng, giọng nói khàn khàn lẫn trong sương mờ buổi sớm – một loại gợi cảm không nói nên lời.

Trong lòng sợ run.

-Ngươi… –Sao lại còn chưa đi? Xuân Yến rất muốn hỏi. Nàng nhớ mang máng. Tối qua người này đã nói chỉ ôm nàng một cái rồi đi còn gì?

-Tỉnh thì tốt rồi. Tiện làm việc (hị hị) – Phượng Dật đáp lại cười đến là thâm thâm hiểm hiểm, cúi xuống nhẹ nhàng hôm lên vành tai nàng, cổ nàng, như lông chim nhẹ nhàng vuốt ve, một cảm giác run rẩy lan khắp cơ thể.

Tốt! Giỏi! Cuối cùng Xuân Yến cũng biết sự khó chịu vừa rồi là từ đâu mà ra.

Cả người nàng run rẩy, từng tấc da thịt đều nhuốm một màu đỏ hồng.

Đôi môi Phượng Dật lướt trên cơ thể nàng, nơi nào đã đi qua đều nhuốm một màu đỏ hồng.

-Không cần, khó chịu lắm! – Xuân Yến nhăn nhó cố trốn tránh.

Thân thể ma sát, cảm giác mềm mại từ bên ngoài thấm tới tận tâm, tới tận lúc này nàng mới nhận ra chả biết từ khi nào trên người mình đã thiếu mất vài món quần áo, và cái người trên thân mình lúc này cũng trần như nhộng.

-Ngươi… ngươi đang làm cái gì? _ bắt lấy đôi bàn tay thích làm bậy kia, Xuân Yến gắt gao hỏi.

Dưới hạ thể vẫn không được tha, chính nàng cũng cảm thấy khiêu khích thật rõ ràng, còn đôi mắt nam nhân trên thân mình cũng đang phún lửa dục. Muốn thôi miên mình chắc?

Phượng Dật nhín vai, ngẩng đầu nhìn nàng, nhếch mép cười:

-Như nàng thấy đó!

Sau đó, tiếp tục vùi đầu vào đại nghiệp làm người.

Xuân Yến hết hồn nhìn hắn đang vùi đầu vào ngực mình, kinh hoảng kêu lên:

-Ngươi… ngươi… không phải ngươi đã nói sẽ không làm gì ta sao?

-Ta nói tối qua làm gì nàng, không có nói sáng nay không làm gì nàng. – Phượng Dật thản nhiên vô tội giải thích.

Sáng sớm tỉnh dậy, mỹ nhân váy áo trễ nài đang nằm gọn trong lòng mình, không phản ứng mới không phải nam nhân. Hơn nữa, lần trước nếm thử cũng đã hai tháng rồi, bây giờ hắn đúng là hỏa bốc từng cơn. Hắn chỉ làm theo lời kêu gọi của dục vọng thôi mà…

Già mồm cãi láo! Xuân Yến trừng mắt tức giận mắng:

-Hỗn đản!

-Được, ta là hỗn đản. – Phượng Dật biết nghe lời phải không cãi, trước sau như một hai tay cùng phối hợp nhịp nhàng dẫn lửa lên người nàng.

Xuân Yến chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, trong bụng dường như có một đám lửa đang t