hếch khóe môi.
-Vì sao? Vì sao? Ở đây có ba nữ nhân…. Được rồi, thì là hai nữ nhân một đứa bé, thì chỉ có nàng không ai bảo hộ? Nàng không đẹp sao? Nàng không hấp dẫn sao? Nàng không thích! Nàng muốn phát tiết!
Ngoái lại phía sau, đập vào mắt là Lý Ti Thần đang ngây ngây ngô ngô ôm cần, càng ngây ngây thơ thơ kéo dây câu xem thử, lại hồn hồn nhiên nhiên tự hỏi:
-Sao cá vẫn không cắn câu nhỉ?
Hoa Hoa sáng ngời hai mắt, xoay người xắn tay áo, không khách khí gõ vào đầu hắn mắng to:
-Đồ ngốc đồ ngốc, chưa thấy ai ngốc như ngươi! Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi? bao nhiêu lần rồi? Câu cá cần sự tĩnh tâm, tĩnh lặng, tĩnh…, tâm khí đều phải tĩnh! Kiên nhẫn chờ cá đến cắn câu! Nhìn ngươi xem, một hồi lại nhấc dây câu lên xem, cá nào dám đến? chưa đến đã bị dọa chạy hết! Còn câu cái gì?
Này! Cô nương này sao giống Hoàng Thượng ghê! Thích vỗ đầu người ta sao! Lý Ti Thần đáng thương vô tội ôm dầu ủy khuất nhìn lên:
-Ta kiên nhẫn ngồi chờ mãi, nhưng cá không đến cắn câu. Ta có cách gì chứ?
-Vậy cứ tiếp tục chờ đi! Hoa Hoa có vẻ không tức giận – Hơn nữa, mới ngồi chờ một chút đã không chịu nổi hả?
-Chờ rất lâu! – Ti Thần than thở.
-Còn dám mở miệng? – Hoa Hoa bá đạo giật cái cần câu từ trên tay hắn – Xem cô nương ta biểu diễn một lần.
Nói rồi khoanh chân ngồi xuống đất, vung cần, lẳng lặng ngồi chờ.
Quả nhiên, chỉ lát sau, có một con cá ngu ngốc lon ton tới cắn câu.
Giơ con cá lên huơ huơ, ném tọt vào rỏ, đem tới chìa ra trước mặt hắn, nàng vênh mặt lên, xoa xoa hai tay đắc ý:
-Nhìn thấy chưa?
-Thấy rồi thấy rồi! Không phục không được, Lý Ti Thần ngoan ngoãn gật đầu, học nàng ngồi im re chờ cá.
Không bao lâu, Phượng Dật và Xuân Yến đã mỗi người bắt được mấy con cá, chỉ duy có Ti Thần bên kia đến một cái bong bóng cá cũng không thấy. Hoa Hoa nổi giận la mắng không ngớt.
Thưởng cảnh xem diễn, ngày trôi qua thật mau.
Hắc Vô Thường với tay mở bình nước, uống một ngụm, lại nhớ tới Xuân Yến đến giờ cũng chưa uống nước, bèn tiến tới cạnh nàng:
-Hạ cô nương, có khát không? Uống ngụm nước nhé!
Không nói không biết, hắn vừa hỏi, Xuân Yến liếm liếm môi, quả thật cũng hơi khát.
-Cám ơn – nhận lấy bình nước nàng cười, sóng mắt dịu dàng.
Đây là lần thứ mấy nàng cười với hắn? Mỗi lần nàng cười còn rạng rỡ hơn trăm hoa đua nở. Mà! Giờ, nàng còn muốn uống chung một bình nước với hắn? Uống vào bình nước mà hắn đã uống?
Hắn không chấp nhận!
Phượng Dật hơi khẽ liếc xuống, hai mắt hắn tối sầm lại, hai tay nắm thật chặt cần câu.
Giơ lên bình nước, đang muốn đưa lên miệng, không biết vô tình hay cố ý, sợi dây câu lao tới đập vào tay nàng, hất văng bình nước ra xa.
-A! Bình nước! – Xuân Yến giật mình kêu lớn, cả người lao tới, cũng rơi tõm xuống hồ.
Cảnh trước mắt làm cho người ta sững người sợ hãi. Mấy người đều hóa đá không thể phản ứng.
-Hạ cô nương! – Hắc Vô Thường điên cuống kêu lên lao tới.
-Yến tử! Hoa Hoa hoảng sợ la to.
Nhưng, nhanh hơn bất cứ kẻ nào, ngay sau khi Phượng Dật giật lại cần câu, thì một cánh tay cũng vươn tới bên người hắn, ngay trong khoảnh khắc nàng rơi xuống, hắn cũng lao theo kịp giữ lấy tay nàng.
Bùm bùm!
Trước mắt mọi người, hai người tay trong tay cùng rơi xuống
Q.3 – Chương 70: Tra tấn
-Trả thù… lạc lạc… đây là trả thù.. lạc lạc … chắc chắn là… lạc lạc… trả thù….. ta đã biết mà….. lạc lạc …. Tiểu…. vương bát đản kia…. Tuyệt đối không có … lạc lạc…. hảo tâm …
Hai hàm răng va vào nhau lập cập, Xuân Yến nắm chặt hai bàn tay đến nổi cả gân xanh, cổ họng khản đặc cắn chặt răng, mặt mũi tái nhợt – vừa vì lạnh vừa vì tức giận – rồi lại đỏ ửng lên
Dâng lên một chén trà mới nóng hôi hổi, Lục Ngọc xót xa:
-Thái hậu, khương trà đây, còn nóng người mau uống đi! Uồng rồi sẽ ấm hơn!
Thò bàn tay run rẩy tái xanh ra khỏi tấm chăn cuốn tròn như con sâu đón lấy chén trà, nàng vẫn cố run giọng lẩm bẩm:
-Trả thù… Ta phải trả thù… Tên … chết tiệt!
Lục Ngọc Thu Dung hai nàng đứng cạnh bấm nhau cố nhịn cười run cả vai.
Ai, từ hỗn đản đã được lên cấp thành chết tiệt, Hoàng Thượng, tội của người quá to. Không biết lần này thái hậu sẽ nghĩ ra cách gì để chỉnh người đây? Ai nha, thật sự rất chờ mong đó!
Ách! – tội tru di đây sao?
Rầm Rầm Rầm, Tiểu Hỉ Tử hớt hải chạy vào, nhìn Thái hậu đang cuốn tròn trong chăn, giữa một bầu không khí đậm đặc sát khí, lo lo lắng lắng cẩn cẩn thận thận từng lời:
-Thái hậu, Hoàng Thượng hồi cung, người đang tới đây.
Tới? Tới làm gì? Ai gia còn… còn bị hắn hại cho chưa đủ thảm hại sao? Hớp hớp hai ngụm trà, nàng có vẻ đầy chán ghét và căm thù:
-Đuổi hắn về! Ai gia không muốn nhìn thấy hắn!
-Dạ, nhưng…. Nhưng là….
Nửa câu “Hàng Thượng đã tới nơi” còn chưa kịp lắp bắp ra nốt, Phượng Dật đã đường hoàng bước vào hành lễ:
-Nhi thần khấu kiến mẫu hậu!
-Hừ! – Xuân Yến tức giận hừ lạnh quay ngoắt đi không thèm ngó đến!
Lục Ngọc Thu Dung vọi chạy nhanh tới buông sa trướng, miễn cho nàng khỏi phải thấy hắn!
Phượng Dật vẫn nhanh mắt kịp nhìn thấy khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt, trong lòng bất giác cảm thấy xót xa.
Đợi! Đợi! Không thấy trả lời, hắn bèn lại mặt dày
