Teya Salat
Thả dây dài câu đại thần

Thả dây dài câu đại thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328261

Bình chọn: 9.00/10/826 lượt.

i cho là thật bảo mình”giành giật” , châm này có đôi khi đánh cả tháng cũng không ra một cây.

[ Tổ đội '> Thù Tiểu Mộc: Bạn làm đội trưởng mà sao không tìm hiểu nhu cầu của những người trong đội? Bây giờ Tử Điệp còn yếu, bạn cũng nên chia cho cô ấy vài món trang bị để ép thuộc tính chứ.

[ Đội trưởng tổ đội '> Lục Mập Hồng Gầy: Không thấy mình đang chia sao? Sớm biết vậy mình đã mặc kệ không làm loại chuyện dễ gây mất lòng này. Ông xã, anh chia cho bọn họ đi.

[ Hệ thống '> Đội trưởng thoái vị nhường chức cho Thánh Kỵ Sĩ.

[ Tổ đội '> Tử Điệp: Mình đi trước.

[ Hệ thống '> Tử Điệp rời khỏi tổ đội.

[ Hệ thống '> Mạn Đà La rời khỏi tổ đội.

Bánh bao chưa bao giờ ấm ức như vậy, cô cũng rời khỏi tổ đội.

[ Bạn tốt '> Tử Điệp nói với bạn: Bạn thân à, mình không cần đi phó bản để ép đồ đâu, ông xã chuẩn bị cho mình đầy một kho hàng rồi, mỗi ngày mình đánh một bộ trang bị cũng dùng không hết nữa là. Vì bạn nói không có thầy thuốc nên mình mới theo vào chơi. Đừng tranh cãi với cô ấy, lão Đại sẽ khó xử đó. [ Hôn môi '>

[ Bạn tốt '> Mạn Đà La nói với bạn: Những thứ A Tử cần mình sẽ giúp cô ấy kiếm về, đừng so đo với cô ta.

[ Bạn tốt '> Mạn Đà La nói với bạn: 354*** là mật mã quốc khố của bang Mạn Đà La, về sau Tiểu Mộc muốn cái gì, nói với Tử Điệp một tiếng rồi tự đi lấy.

Hôm đó Bang chủ đại nhân không tỏ thái độ gì, nhưng từ đó về sau anh ta luôn tự làm đội trưởng.

Cho nên có đôi khi lập trường là một thứ thật đáng sợ, mà lập trường của phụ nữ càng đáng sợ hơn. Ai da, nói nhầm rồi, khi đó Tiểu Mộc còn chưa được xem là phụ nữ —— cô chỉ là cái Bánh bao mà chó cũng không thèm ngó tới. >_<

Nếu chuyện lần này đối tượng không phải bé Tiểu Lục—— Phu nhân của Bang chủ đại nhân, có lẽ Bánh bao sẽ không canh cánh trong lòng, cũng như vậy, nếu người đề suất không phải là đồ đệ yêu quý đắc ý của Bang chủ đại nhân có lẽ Tiểu Lục sẽ không cảm thấy mất mặt như thế. Mà nếu không có chuyện hôm nay, có lẽ cô cũng không quá khắt khe với Tiểu Mộc.

Thế lực chiến tối thứ Bảy, Bang chủ đại nhân uống hơi nhiều —— tháng trước anh phải đi nộp tiền bảo lãnh người quản lý tiệm mình đánh nhau bị cảnh sát bắt, vừa đến đồn cảnh sát anh liền thấy cả hai bên đều ở đó, anh vung tay lên chuộc cả hai thằng ra. Đối phương còn canh cánh trong lòng, nói nếu như không phải người của anh ỷ đông hiếp ít, chỉ bằng cái bộ xương khô kia làm sao có thể đánh mình thành như vậy. Bang chủ đại nhân giận dữ, dứ dứ nắm đấm to như cái nồi đất vào mặt đối phương, hung thần ác sát nói: “Chưa đủ lông đủ cánh đánh cái gì mà đánh, hử? Còn lải nhải anh dần cho một trận bây giờ!”

Đối phương thức thời ngậm miệng lại, sau đó mới ngạc nhiên hỏi: “Này, vì sao anh cũng bảo lãnh cho tôi?”

Bang chủ đại nhân nhún vai: “Năm trăm đồng một tên, vẫn còn lời chán.”

Anh ta nói cứ như là đang mua hàng giảm giá, đối phương 囧. Cuối cùng người này lại thường xuyên đến tiệm của Bang chủ đại nhân tại thành phố L, lúc tiệm thiếu người thì cậu ta trông giúp, còn chủ động dọn dẹp, quét bụi pha đồ uống cho khách. Có ai hỏi, thì cậu ta thản nhiên trả lời là mình được anh Hán mua về.

Bang chủ đại thấy cậu ta tuy còn nhỏ tuổi nhưng tay chân cũng nhanh nhẹn chịu khó, nhất là mới tí tuổi đầu đã biết lấy lòng các em gái, miệng ngọt như bôi mật, lôi kéo nhiều khách quen cho Vỏ sò xám. Hơn nữa hiện tại không có nghề ngỗng gì nên giữ cậu ta lại trông tiệm.

Thứ Bảy tuần này, cậu ta nằng nặc lôi kéo Bang chủ đại nhân đi ra ngoài uống rượu, ép hết ly này tới ly khác.

Bang chủ đại nhân say khướt lên YY, chỉ huy đám sói đói tấn công đài Tế Trời, sau đó trong mơ mơ màng màng Mông Hồng Thiên Hạ tự dưng lại đi đánh đài tế trời ở Thạch Lâm —— đó là nơi bang Thiên Tịnh Sa trường kỳ chiếm lĩnh. Khi đó tuy Thiên Tịnh Sa đối địch với Mông Hồng Thiên Hạ, lại không nghĩ tới đối phương bỏ Đàn tế cổ mà chạy tới Thạch Lâm chiếm địa bàn của mình. Mông Hồng Thiên Hạ so với Thiên Tịnh Sa đúng là người đông thế mạnh, mặc dù đối phương cảm thấy rất bất mãn, nhưng cũng tự động chuyển qua đánh Đàn tế cổ. Sau khi tẩy đàn tế xong Bang chủ đại nhân phun ta một câu khiến tất cả mọi người đều 囧, anh nói: “Sao lạ vậy ta, đài tế trời ở Đàn tế cổ chuyển tới Thạch Lâm từ khi nào vậy…”

= =

Bánh bao một mực yên lặng lắng nghe giọng nói của anh, cô không thể khống chế lỗ tai của mình lưu ý từng câu từng chữ, thậm chí là kiểu chữ màu sắc của mỗi dòng anh viết trên kênh bang hội. Mỗi một lần giọng nói của anh vang lên trên YY, cô luôn mặt đỏ tim đập giống như kẻ trộm. Đã lâu lắm rồi cô mới gửi mật ngữ cho anh:

[ Bạn tốt '> Bạn nói với Thánh Kỵ Sĩ : Uống ít rượu thôi, đi ngủ sớm một chút đi.

Bang chủ đại nhân vẫn nhanh chóng trả lời cô như cũ:

[ Bạn tốt '> Thánh Kỵ Sĩ nói với bạn: [ Vỗ về '> Đồ nhi yêu quý yên tâm, sư phụ ngàn chén không ngã!

Thấy hai chữ không ngã, Bánh bao đột nhiên nhớ tới độ ấm của vật thể cứng rắn đêm hôm đó, mặt Bánh bao càng đỏ bừng. Mỗi người đều có một bí mật không muốn để người khác biết, chỉ một mình yên lặng ngẫm nghĩ trong đêm. Đối với Bánh bao mà nói, anh chính là toàn bộ bí mật của cô, khiến cô cam tâm tình