Huỳnh Mi đau thấu tim phổi, ôm bụng lăn lộn trong đám dưa, hại đám dưa nát hết. Vừa khóc vừa rên rằng:
– Thôi thôi, xin ai cứu tôi làm phước!
.
Khi ấy Di Lạc hiện hình cười ngất nói rằng:
– Ngươi còn nhớ ta chăng?
Huỳnh Mi ngó thấy hết hồn, và lạy và năn nỉ rằng:
– Xin chủ tha tội tôi làm phước?
Di Lạc liền mở cái túi, và lấy cây đoản côn. Rồi nói rằng:
– Ngộ Không vị tình ta tha nó làm phước .
Tôn Hành Giả chưa hết giận, vừa đá vừa đấm không biết mấy thoi.
Huỳnh Mi lăn lộn một hồi nữa. Di Lạc nói:
– Thôi thôi bấy nhiêu cũng đủ rồi, Ngộ Không tha nó cho rảnh!
Tôn Hành Giả nói:
– Thôi, hả miệng cho lớn đặn Lão Tôn nhảy ra .
Huỳnh Mi y lời hả miệng.
Tôn Hành Giả hóa bồ hong bay ra, hiện nguyên hình mới giơ thiết bảng.
Di Lạc đã thâu Huỳnh Mi vào túi rồi, Tôn Hành Giả khi mới nhảy ra, thì thấy Huỳnh Mi đã khác tướng, thiệt là đồng tử chơn mày vàng.
Còn Di Lạc giắt túi trong lưng hỏi rằng:
– Kim nao ở đâu?
Huỳnh Mi ở trong túi và rên và bạch rằng:
– Tôn ngộ Không đập bể rồi .
Di Lạc cười rằng:
– Ngộ Không ngươi dắt ta đi kiếm miểng chập chỏa?
Tôn Hành Giả y lời vào trước, thấy cửa động bế rồi.
Di Lạc lấy cây đoản côn đập một cái, cửa động bể ra.
Tôn Hành Giả vào chùa đập bầy yêu con chết hết. Rồi đem miểng kim nao dưng cho Di Lạc.
Di Lạc thổi một hơ, niệm ít câu chú. Kim nao lành lại như còn nguyên. Rồi từ giã lui về miền Cực lạc.
Khi ấy Tôn Hành Giả mở thầy và Sa Tăng, Bát Giới xuống. Ra phía sau giở nắp đá đem Chư thần ra khỏi hầm và mở dây hết thảy, các ông ấy hổ thẹn vô cùng.
Tam Tạng lạy tạ ơn.
Tôn Hành Giả đưa Chư thần, ở đâu về đó.
Thầy trò ăn uống no nê, nghỉ khỏe nửa ngày, rồi nổi lửa đốt lầu đài cháy rụi.
Thầy trò đồng đi thẳng Tây Phương.
Ấy là:
Hết quỷ hết ma rồi tới Phật,
Có tai có nạn mới là thành.
Hồi 67 Trổ tài, Ngộ Không trừ rắn độc Ra công, Bát Giới ủi đồ dơ
Nói về bốn thầy trò đi khỏi núi Tiểu tây thiên, đi mấy tháng trời, mà bình an vô sự, nhằm tiết tháng ba, trăm hoa đua nở.
Ngày kia đi tới tối, Tam Tạng nói:
– Ðồ đệ ôi! Trời đã tối rồi, kiếm nhà nào mà tá túc!
Tôn Hành Giả cười và thưa rằng:
– Xin thầy đi lần tới và có chỗ nghỉ ngơi .
Nói rồi đồng đi tới một đỗi, Tôn Hành Giả mừng rỡ nói rằng:
– Lùm cây trước kia có nhà, mau vào đó mà tá túc .
Tam Tạng đi tới liền xuống ngựa, thấy cửa đóng rồi.
Tam Tạng bước đến gõ cửa.
Có ông già trong nhà chống gậy ra mở cửa ngõ hỏi ai?
Tam Tạng chắp tay bái và nói rằng:
– Bần tăng ở Ðông độ, vâng chỉ đi thỉnh kinh nơi Tây Phương. Ðến đây trời tối lỡ đàng, xin ông làm ơn cho chúng tôi tá túc .
Ông già ấy nói rằng:
– Thầy đi sao thấu Tây Phương! Ðây là Tiểu tây thiên đi đến Ðại tây thiên còn xa lắm! Vả lại đường đi nguy hiểm vô cùng, còn lo đi không khỏi đất này nữa!
Tam Tạng hỏi:
– Vì cớ nào đi qua đất này không đặng?
Ông già ấy chỉ mà nói rằng:
– Cách nhà tôi ba mươi dặm, phía tây có hòn núi Thất tuyệt, vì núi ấy nhiều hồng, nên đặt tên như vậy .
Tam Tạng hỏi:
– Thất tuyệt là nghĩa chi?
Ông già ấy nói:
– Thất tuyệt là bảy điều quý là vì hồng có bảy điều quý như vầy:
1. Ăn nó bổ ngũ tạng đặng sống lâu.
2. Cây nó nhiều bóng.
3. Chim không dám làm ổ trên cây hồng.
4. Không có sâu bọ.
5. Lá hứng sương xem tốt lắm.
6. Trái coi xinh.
7. Lá rụng tốt tươi.
Bởi đường truông núi Thất tuyệt hai bên mọc rặc ròng những hồng tám trăm dặm mới dứt! Vả lại, xứ này ít người ở không có bao nhiêu bộ hành, nên đường truông ấy thường năm hồng rụng trái làng khang, đến nổi nhớt đường dơ lắm bởi lớp lâu lớp mới, nên hơi quá nhà tiên, song lúc này còn tiết mùa xuân, nhờ gió chướng nên không nghe hơi độc. Thầy tính làm sao mà lội qua khỏi tám trăm dặm nhơ uế này, thì đến Ðại tây thiên mới đặng .
Tam Tạng nghe nói rất buồn.
Khi ấy Tôn Hành Giả ở sau lưng trờ tới nói rằng:
– Ông già này bất thông quá! Chúng tôi xin ngủ nhờ mnột đêm, lại kiếm chuyện nói văn này thế khác, báo hại tôi đứng đã mõi chưn! Nếu không cho tá túc thì thôi, thầy trò tôi ngủ nơi gốc cây cũng đặng. Phải nói làm chi nhiều chuyện cho rầy ai?
Ông già ấy thấy người dị tướng, liền làm gan nạt rằng:
– Ngươi là con quỷ ho lao, ốm nhom ốm nhách, dám cả gan chót mỏ mắng ta?
Tôn Hành Giả cười rằng:
– Thiệt ông có con mắt mà thiếu con ngươi nên mắng tôi là con quỷ ốm! Trong sách tướng nói:
– Người dị tướng thì có kỳ tài, cũng như trong đá xấu mà có ngọc tốt. Nếu ông coi như vậy thì chẳng là lầm lắm! Tuy tôi xấu tướng mặc lòng, mà tài hay đánh cọp bắt rồng, sức biết trừ yêu trị quái .
Ông già ấy nghe nói, đổi giận làm vui, liền bái mà mời bốn thầy trò vào nhà. Ðem nhiều trái cây đãi trà nước, lại hối dọn cơm chay.
Khi ấy Bát Giới ăn uống rồi, kéo Hành Giả mà hỏi nhỏ rằng:
– Sư huynh, ông này ban đầu không muốn cho tá túc, sao bây giờ hậu đãi mười phần ?
Tôn Hành Giả cười rằng:
– Cũng có cớ chi đó, để ta hỏi thử coi thể nào .
Giây phút Tôn Hành Giả hỏi rằng:
– Chẳng hay ông họ chi ?
Ông ấy nói:
– Họ Lý .
Tôn Hành Giả nói:
– Như vậy thì xóm này có phải là Lý gia trang chăng?
Ông già nói:
– Không phải, đây là Ðà la trang, xóm này năm tr