ùa, thấy chữ Lôi âm tự.
Tam Tạng hoảng kinh nhảy xuống ngựa, mắng Bát Giới rằng:
– Con khỉ khốn nạn gạt ta quá! Coi thử phải Lôi âm tự hay không?
Tôn Hành Giả cười rằng:
– Xin thầy đừng nóng giận, hãy coi lại cho rõ ràng; đừng có mắng tôi oan lắm! Tấm biển bốn chữ sao thầy đọc có ba mà thôi?
Tam Tạng coi lại thiệt tấm bảng bốn chữ: Tiểu lôi âm tự.
Xem rồi nói rằng:
– Dầu Tiểu lôi âm tự mặc lòng cũng có vị phật ở đó. Bởi trong kinh có nói rằng: Tam thiên chi Phật nghĩa là ba ngàn vị phật, lẽ nào ở một chỗ hay sao. Như Quan Âm ở Nam Hải, Phồ Hiền ở núi Nga mi, Văn Thù ở núi Võ Ðài, chắc chùa Tiểu lôi âm cũng có Phật. Lời xưa nói: Hễ có phật thì có kinh. Chúng ta hãy vào coi thử .
Tôn Hành Giả thưa rằng:
– Chùa này có yêu khí. Nếu thầy cãi mà vào đó, có mắc nạn xin chớ trách tôi .
Tam Tạng nói:
– Ta đã nguyện gặp Phật thì lạy Phật lẽ nào lại trách ngươi?
Nói rồi hối Bát Giới lấy mão tì lư, áo cà sa, thay đổi xong rồi bước vào của núi.
Xảy nghe tiếng kêu rằng:
– Ðường Tăng, ngươi từ đông độ quyết đến đây lạy Phật thỉnh kinh. Sao bây giờ đến đây lại trễ nãi?
Tam Tạng nghe nói liền lạy, Sa Tăng, Bát Giới đều quì.
Còn Bát Giới ở sau sửa soạn gói đồ và dắt ngựa; rồi cũng đi theo.
Khi thầy trò vào cửa ngõ thứ nhì, ngó vào đại hùng bửu điện, thấy Phật Tổ ngồi trên tòa sen, còn dưới thì năm trăm La Hàn, ba ngàn Yết đế, bốn vị Kim Cang, tám bị Bồ Tát, và chư tăng không biết bao nhiêu.
Sa Tăng nói:
– Thiệt là hào quang muôn đạo hoa kiểng đủ màu; khác cảnh tiên xa lắm .
Tam Tạng và Bát Giới, Sa Tăng nhất bộ nhất bái, Tôn Hành Giả chẳng chịu lạy cứ đi theo sau lưng thầy.
Xảy thấy vị Phật Tổ ngồi trên tòa sen nói lớn rằng:
– Còn Tôn ngộ Không sau thấy Như Lai mà chẳng làm lễ .
Tôn Hành Giả coi rõ, biết là yêu giả Phật, liền bỏ gói đồ và buông dây cương ngựa, rút thiết bãng nạt rằng:
– Khen cho loài yêu dám cả gan giả Phật, làm cho nhẹ thể Như Lai!
Nói rồi lướt tới chưa kịp đánh xảy nghe một tiếng rỗn rãng, ấy là cái chiêng bằng vàng sa xuống, chụp Tôn Hành Giả vào trong chiêng.
Sa Tăng, Bát Giới kinh hãi, lấy bửu trượng và đinh ba lướt tới, bị mấy người Phật giả bắt hết hai người và trói Tam Tạng.
Chúng nó đều hiện nguyên hình.
Tam Tạng biết chúa yêu giả Thích Ca, các tiểu quỷ giả làm chư Phật; ăn năn thì đã muộn rồi!
Chúa yêu nói:
– Ðợi ba ngày cho Tôn Hành Giả tiêu ra nước, chúng ta sẽ ăn thịt Ðường Tăng .
Các tiểu yêu vâng lời, giam ba thầy trò, và cột ngựa cất đồ hành lý.
Nói về Tôn Hành Giả lục đục trong cái kim nao tối đen không thấy chi hết, tức mình xô đạp cũng không núng, lấy thiết bãng động cũng không bể, rán sức tháo mồi hôi ra cũng không đặng! Liền tính kế rằng:
Nếu mình nhóng lên cho thiệt cao, thì kim nao phải rả .
Nghĩ rồi niệm chú, mình cao muôn trượng, chẳng ngờ kim nao cũng cao lớn theo mình, chẳng hề hở một mảy!
Tôn Hành Giả mọp xuống biến nhỏ bằng hột cải, cái chặp hỏa ấy cũng thâu lại nhỏ theo; cũng không có một lỗ nhỏ.
Tôn Hành Giả lấy thiết bãng chống kim nao, rồi nhổ lông biến ra cái khoang, khoang hoài cũng không phủng!
Khi ấy Tôn Hành Giả thất kinh, niệm chú thâu các vị thần đến.
Các vị thần tới ngoài kim nao hỏi rằng:
– Chúng tôi mắc bảo hộ Tôn Sư, đại thánh đòi tới làm chi?
Tôn Hành Giả nó:
– Thầy ta chẳng nghe lời khuyên giải, dầu chết cũng ưng. Vậy thì các ngươi làm phép chi mà giở cho ta ra khỏi, chớ ở trong này tối tăm nực nội, chắc là ngột chết mà thôi?
Các vị nó:
– Ðể chúng tôi cạy thử coi thế nào?
Nói rồi áp lại cạy không ra, xeo cũng chẳng nổi .
Kim Ðầu yết đế nói:
– Cái bửu bối này triến mí như đồ nguyên, chúng tôi rán đã hết hơi, cạy hoài không nổi. Vậy thì Lục Ðinh bảo hộ Ðường Tăng, Lục giáp coi chừng Ðại Thánh, Còn Dà Lam thì tuần vãng, đặng cho ta lên Nam Thiên Môn, tâu với thượng đế .
Dặn rồi đằng vân tới Nam Thiên Môn, vào đền Linh Tiêu quỳ lạy tâu rằng:
– Tôi là Ngũ Phương yết đế, theo phò hộ Tam Tạng thỉnh kinh. Nay bốn thầy trò Tam Tạng đi ngang núi Tiểu tây thiên bị yêu quái bắt hết. Nó nhốt Ðại Thánh vào kim nao thoát ra không khỏi; sợ bốn thầy trò Tam Tạng tính mạng không còn, nên tôi phải tâu lại .
Thượng Ðế nghe tâu, truyền chỉ Nhị Thập bát tú xuống giải cứu mà đánh yêu.
Khi ấy Nhị thập bát tú vâng chỉ đằng vân theo Ngũ Phương yết đế đến núi thì trời gần tối, đợi đến canh hai tiểu yêu ngủ hết, Nhị thập bát tú lén đến ngoài kim nao nói rằng:
Chúng tôi là Nhị thập bát tú vâng lệnh xuống cứu Ðại Thánh, rồi trợ chiến trừ yêu .
Tôn Hành Giả mừng rỡ nói rằng:
– Vậy thì đập bể cái kim nao, đặng tôi ra kẻo ngộp lắm
Nhị thập bát tú nói:
– Chẳng nên đập kim nao, sợ động chúng nó hay thì cứu không đặng. Ðể chúng tôi cạy nó, Ðại Thánh thấy hở một chút, thì biến nhỏ mà chun ra .
Tôn Hành Giả nói phải. Nhị thập bát tú dùng gươm đao và cạy và xeo, kẻ thì cầm giáo mà dùi, người lại kê búa mà cắt, hè hụi tới hết canh ba, nói cho phải mói trầy trầy ngoài da kim nao như dấu gạch (cứng quá lẽ).
Còn Tôn Hành Giả rờ tứ tung bát hướng dòm không sót chỗ nào, ngặt không thấy hở hang và lỗ nhỏ, liền hỏi thăm rằng:
– Sao tối thui như cũ,
