Polly po-cket
Tam Thiên Nha Sát

Tam Thiên Nha Sát

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328015

Bình chọn: 9.5.00/10/801 lượt.

là Huyền Châu!

“Mời ngồi.” Quốc sư chậm rãi đứng dậy, thần sắc bình tĩnh mà còn lịch sự nhường chỗ ngồi cho nàng, “Thật không ngờ Đế Cơ Đại Yến còn nhỏ tuổi như vậy, tuổi nhỏ mà hành sự tàn nhẫn, khiến người ta bội phục.”

Đàm Xuyên liếc nhìn Huyền Châu một cái, không nói gì, im lặng ngồi xuống ghế đá. Lại thấy trong tay quốc sư còn nắm quả tim người đang đập loạn kia, trên tay áo nhuốm đầy máu tươi, tình cảnh này quả thật vô cùng kỳ dị, nàng chỉ thấy lồng ngực như bị thứ gì đè nặng, hô hấp có chút khó khăn.

Quốc sư ngồi đối diện nàng, vẻ mặt hờ hững: “Ta gần đây vẫn suy nghĩ, có lẽ nên thay đổi cách nhìn về hoàng tộc Đại Yến. Vua Bảo An phụ hoàng ngươi nhu nhược ích kỷ, không ngờ lại sinh được mấy người con có cốt khí. Ngay cả công chúa nước chư hầu mà còn kiên cường tới cỡ này, trúng oản tâm thuật của ta, còn có thể ngang ngạnh nhiều ngày như vậy. Hoàng tộc Đại Yến, quả không hổ từng được mệnh danh Thiết Huyết Thụy Yến.”

[oản tâm: khoét tim'>

[Thiết Huyết Thụy Yến: nôm na là Nước Yến kiên cường'>

Đàm Xuyên không thốt nổi một lời. Kẻ ngồi đối diện nàng đây, chính là quốc sư Thiên Nguyên, một nam nhân hoàn toàn khác so với tưởng tượng của nàng.

Từ lâu trước kia đã được nghe đến uy danh của quốc sư Thiên Nguyên, tinh thông các loại dị thuật, đối nhân xử thế trầm ổn tiếc lời như vàng, nàng từng nghĩ kẻ này hẳn phải là một ông lão kín đáo chặt chẽ mang vẻ mặt tang thương, ngờ đâu lão ta tuy đầy đầu tóc bạc, dung mạo lại trẻ trung dị thường, trông vào chỉ thấy bí hiểm, nhìn không ra hỉ nộ, quả thật khiến người ta sợ hãi.

Quốc sư không để ý nàng vẫn trầm mặc, tiếp tục nói: “Thiên Nguyên diệt Đại Yến, nhất thống Trung Nguyên chỉ là xu thế tất yếu. Đế Cơ không buông bỏ được quốc thù gia hận, cũng là lẽ thường. Ta thấy ngươi tuổi nhỏ, trong lòng có chút không nỡ, chỉ cần ngươi giao ra hồn phách thái tử, ta sẽ thả cho các ngươi một con đường sống, không truy cứu nữa.”

Đàm Xuyên hít một hơi thật sâu, lát sau mới thấp giọng nói: “Ngươi thả nàng ta trước, nàng không biết gì cả.”

Quốc sư nâng tay ném trái tim kia ra, nháy mắt liền nhập vào trong ngực Huyền Châu, ước chừng là đau đớn quá mức, Huyền Châu thở hổn hển vài tiếng rồi ngất xỉu. Vòng sắt kẹp chặt tay chân nàng ta trên bàn đá “leng keng” vài tiếng rồi rút lại, nàng ta mềm nhũn ngã gục xuống đất, vô cùng thê thảm.

Đàm Xuyên sửa sang lại y phục, suy tư chốc lát, nói thẳng: “Trước khi tới Thiên Nguyên, ta sớm đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết, chưa hề nghĩ tới chuyện còn sống mà rời đi. Ngươi cứ thế tin rằng ta sẽ nguyện ý giao ra hồn phách thái tử, tìm một con đường sống sao?”

Quốc sư nhìn nàng thật sâu, đột nhiên nói: “Đế Cơ, dù cho ngươi giết Tả tướng, giết thái tử, thậm chí giết ta, giết hoàng thượng, tình thế của các quốc gia Trung Nguyên cũng sẽ không có gì thay đổi. Hoàng tộc Thiên Nguyên quốc ta mang trong mình dòng máu thượng cổ yêu ma, đã định trước sẽ nhất thống thiên hạ, gây dựng một đại địa Trung Nguyên hùng mạnh thịnh vượng hơn. Tả tướng của Đại Yến các ngươi là một kẻ thức thời, thấy được sự mục nát của Đại Yến, cũng hiểu được sự hùng mạnh của Thiên Nguyên. Ông ta chẳng qua chỉ lựa chọn con đường đúng đắn nhất, thậm chí không màng danh lợi. Ngươi có lập trường gì mà vì thù riêng giết ông ta trút hận?”

Đàm Xuyên cười cười, thấp giọng nói: “Ta không cần giải thích với ngươi, giống như ngươi cũng không cần giải thích với ta vì sao phải tôn thờ yêu quái. Ngươi có lập trường gì mà trách cứ ta?”

“Giữa yêu với yêu không có nghi kỵ ngờ vực tính toán lẫn nhau.” Quốc sư lấy ra một tấm khăn lụa, lau sạch sẽ vết máu trên tay, “Thái tử chính là bởi đơn thuần dễ dàng tin người khác, mới có thể mắc bẫy của ngươi. Bây giờ đại thế đã thành, ngay cả khi hoàng tộc Thiên Nguyên bị ngươi giết sạch chẳng còn ai, thiên hạ vẫn sẽ thuộc về Thiên Nguyên như cũ. Mọi chuyện ngươi làm, sẽ chỉ khiến cho ngươi và những người khác thêm thống khổ, không có ý nghĩa gì.”

Nàng khẽ gật đầu, hờ hững nói: “Không sai. Ta mong sao Thiên Nguyên các ngươi sớm đạt được ý nguyện lớn lao, từ đó về sau yêu ma tàn sát bừa bãi, vĩnh viễn không có một ngày bình yên.”

Ánh mắt quốc sư chợt lóe lên, dường như đã tức giận.

“Ngươi ngẩng đầu, ” giọng nói khàn đục của lão giống như âm thanh của giấy ráp cọ xát trên mặt đất, quả thực rợn người, “Ngươi ngẩng đầu lên, nhìn ta.”

Nàng giận dữ ngẩng đầu hoàn toàn không sợ hãi, vừa mới chống lại đôi mắt lạnh lẽo yêu dị của lão, nàng liền thấy lồng ngực chợt lạnh, tựa như bị một thanh đao băng mỏng sắc bén nhẹ nhàng xỏ xuyên. Không có đau đớn, còn chưa kịp cảm thấy đau đớn, nàng chỉ thấy nơi nào đó trong ngực tựa hồ trở nên trống rỗng, mất đi một thứ vô cùng quan trọng.

Mà thứ đó, giờ phút này rõ ràng đang bị quốc sư nắm trong lòng bàn tay ——trái tim nàng, trái tim đầm đìa máu tươi, đang nảy lên một cách dữ dội. Lão dùng móng tay cắt nhẹ trên bề mặt, Đàm Xuyên chỉ cảm thấy ngực đau đớn như bị xé rách, cơ hồ muốn ngất lịm, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống ròng ròng.

“Đế Cơ, ta không thích tranh luận với trẻ con. Bây giờ, ngươi thành thành thật