XtGem Forum catalog
Tam Thiên Nha Sát

Tam Thiên Nha Sát

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325802

Bình chọn: 7.5.00/10/580 lượt.

ải thích, lập tức cười đến là thoải mái tự nhiên: “Nếu ta nhất định muốn nàng phải ăn thì sao?”

Lão tiên sinh khó xử nhìn hắn: “Trâu già gặm cỏ non cũng không thể gặm như vậy. Con trâu nhà ngươi đây không khỏi quá già, cây cỏ nàng này cũng không tránh khỏi có phần quá non rồi.”

Phó Cửu Vân lại bị dáng điệu dí dỏm của lão chọc cười, nhảy xuống xe ngựa thành tâm thực lòng giải thích: “Ta chỉ muốn xem nàng bây giờ sống ra sao, cũng không có ý gì khác, lão tiên sinh không cần lo nghĩ nhiều.”

Lão tiên sinh nhẹ nhõm cả người: “Ta từng nghe Mi Sơn nhắc qua, Công Tử Tề tiên sinh đã dõi theo mười kiếp số khổ của nàng. Một đời này của nàng số mệnh vô cùng tốt, miễn là tiên sinh ngươi đừng nhúng tay vào.”

Phó Cửu Vân khó hiểu, lão tiên sinh liền như có chút suy nghĩ bảo: “Tồn tại của tiên sinh nằm ngoài siêu thoát của phàm nhân, không thể kết giao cùng bọn họ. Ngươi dõi theo nàng mười kiếp, vô hình trung đã sinh ra nghiệt duyên, lại còn muốn tiếp xúc, một đời này số mệnh nàng ra sao, khó mà nói được.”

Chỉ nhìn thôi mà cũng có thể sinh nghiệt duyên? Đây là cái đạo lý gì chứ? Phó Cửu Vân ở trong xe ngựa suy nghĩ rất lâu, quyết định về sau cũng sẽ không tới nhìn nàng. Lẽ ra nên là như vậy, hắn cũng không thiếu nợ nàng cái gì, vì sao hết đời này đến đời khác lại cứ nhìn trộm nàng?

Thế nhưng hạ quyết tâm không đi xem, lại thấy vô cùng trống rỗng, làm việc gì cũng chẳng còn tư vị, tựa như đánh mất thứ gì cực kỳ quan trọng, thập phần thập phần không cam tâm, không tình nguyện.

Hắn thừa dịp ban đêm lén lút phá kết giới hoàng cung Đại Yến, chuồn tới cung Cảnh Viêm của công chúa tìm tòi dấu vết người đẹp. Lén lút liếc nhìn nàng một cái, cũng không có gì ghê gớm đi? Bọn họ còn có đánh cược cơ mà! Suy nghĩ kiếm cớ trẻ con này giúp hắn yên dạ yên lòng, trong bóng đêm lẳng lặng nhìn trộm dung nhan say ngủ của nàng.

Đế Cơ lúc này tuổi còn chưa lớn, trên gương mặt còn nét phúng phính ngây thơ, im lặng dùng tay đè nặng lên chăn. Mười đầu ngón tay trắng như ngọc kia vô cùng hoạt bát khả ái, Phó Cửu Vân nhẹ nhàng cầm lấy một bàn tay, đưa tới trước mắt, tỉ mỉ xem tướng tay của nàng.

Mệnh số một đời này của nàng quả thực không tệ, cha thương mẹ yêu, thuận thuận lợi lợi đến già, nhân duyên cũng mỹ mãn hạnh phúc.

Trong lòng Phó Cửu Vân có một loại thỏa mãn, đang muốn buông ra, chợt thấy nàng khẽ động, đúng là tỉnh lại. Hắn chưa kịp trốn tránh, hoặc giả là từ đáy lòng không muốn tránh đi, muốn để nàng nhìn thấy chính mình, biết rằng có một người cổ quái như vậy đã luôn lén lút dõi theo nàng mười kiếp mà nàng chẳng hay.

Phản ứng của Đế Cơ hiển nhiên không được uyển chuyển đến vậy, nàng bị dọa cho cứng người, thậm chí một tiếng kêu cũng không bật ra nổi.

Phó Cửu Vân làm phép biến đi trong nháy mắt, để lại một mảnh giấy nhỏ cho nàng: Khanh bản giai nhân, khước phẫn nam trang, nan khán nan khán! Ca vũ chi ước, vật vong vật vong.

[Vốn là người đẹp, lại giả nam tử, khó nhìn khó nhìn! Ước hẹn ca múa, chớ quên chớ quên.'>

Phiên ngoại 3

Áp chế nhuệ khí của nàng một chút, ước chừng sẽ dọa cho nàng khóc nhè đi? Trò đùa ác này làm hắn buồn cười, bất ngờ Đế Cơ lại kêu to: “Công Tử Tề! Ta thắng chắc! Ngươi cứ chờ xem!”

Hắn xém chút từ trên xà nhà té xuống.

Lần nhìn trộm này khiến lão tiên sinh không biết làm sao cho phải, tới sông Hoàn Đái đợi hắn mấy ngày liền, hắn lại nhất định trốn tránh không gặp. Nói cho cùng, Phó Cửu Vân cũng có chút chột dạ, nhưng trong lòng lại có một loại vui vẻ và mong đợi rất kiểu trẻ con. Hắn đã thật lâu thật lâu rồi không có cảm giác này.

Lúc uống rượu cùng Mi Sơn Quân, hắn kìm lòng không đậu nói: “Có lẽ… Lần này khúc Đông Phong Đào Hoa thực sự có thể tìm được chủ nhân.”

Mi Sơn Quân rất kỳ quái: “Tìm được chủ nhân thì làm sao? Ngươi lấy nàng làm vợ chắc?”

Phó Cửu Vân dường như chưa hề nghĩ tới vấn đề này, nhất thời bị hỏi khó, im lặng uống cạn rượu ngon, hồi lâu không nói gì.

Mi Sơn Quân cười ha hả, rung đùi đắc ý hả hê: “Ngươi lấy nàng thì có gì khó? Bay tới hoàng cung, trực tiếp cướp đi! Ta tới làm bà mối cho các người…”

“Bức tranh vẽ Tân Mi…” Phó Cửu Vân chỉ nói năm chữ, Mi Sơn Quân lại bụm mặt chạy, vừa bực vừa hận: “Ngươi cứ chờ đấy chờ đấy!”

Mi Sơn Quân báo thù hắn chưa chờ tới, lại chờ tới một khúc Đông Phong Đào Hoa trên đài Triêu Dương kia.

Trên đài có biết bao nhiêu người, kỳ thật trong lòng hắn hiểu rõ, nàng đánh cược chỉ là cho vui, nhảy múa cũng chẳng phải vì hắn, chỉ sợ phần nhiều là vì muốn nam nhân ngồi trên long ỷ kia nở một nụ cười mà thôi.

Thế thì có sao? Hắn tự hỏi mình, thế thì có làm sao?

Hôm nay nàng vận một bộ váy đỏ rực như lửa, mép váy lướt qua lan can đá trắng trên đài Triêu Dương, hàng vạn hàng nghìn phồn hoa dưới đài cũng không sánh bằng một nụ cười nhợt nhạt của nàng. Hắn ra một nan đề mà người đời không ai giải nổi, nàng lại đưa ra đáp án tuyệt vời nhất. Là đáp án mà đáy lòng hắn khát cầu. Ba ngàn năm bồi hồi luân hồi trên thế gian, ba ngàn năm, phảng phất chỉ vì giờ khắc này.

Gặp được nàng, nhìn thấy nàng.

Sương mù dày đặc nháy mắt tan đi, thì ra thực sự là nàng.