Đàm Xuyên từ trong giấc ngủ giật mình tỉnh lại.
Những chú cá nho nhỏ tụ tập thành đàn phát ra ánh sáng xinh đẹp trong bóng tối, bơi qua bơi lại đầy phòng, tạo thành rất nhiều hoa văn ánh sáng kì lạ.
Chúng nó ngẫu nhiên cũng bơi tới cạnh Đàm Xuyên, nàng sợ làm thức giấc Phó Cửu Vân còn đang ngủ say bên cạnh, liền dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào bọn chúng, kết quả ngược lại còn kéo theo càng nhiều cá nhỏ bơi lại đây, tranh nhau hôn ngón tay nàng, như thể trên đó có đồ ăn ngon vậy.
Nước biển phản chiếu ánh sáng mông lung chiếu rọi dung nhan say ngủ của Phó Cửu Vân, như thể sắp theo hàng mi run rẩy của chàng mà chảy xuống. Đàm Xuyên chống cằm ngắm nhìn khuôn mặt vờ ngủ của chàng, mỉm cười khẽ nói: “Cửu Vân? Chàng tỉnh chưa?”
Chàng “ưm” một tiếng, vùi đầu vào trong chăn tiếp tục giả bộ như đang ngủ say, đáy mắt bỗng nhiên có chút cay nóng, dường như chỉ sợ chính mình đang mơ, không dám ngẩng đầu.
Đàm Xuyên không khỏi buồn cười, thật sự không thể tin nổi một nam nhân như vậy mà cũng có tâm tư xấu hổ thẹn thùng, sau khi tỉnh dậy không biết phải đối mặt thế nào, dứt khoát che mặt trốn đến hôm sau. Chỉ có cô nương người ta mới làm vậy thôi chứ.
Nàng nằm dựa vào vai chàng, kéo chăn ra, dịu dàng nói: “Cửu Vân, chàng đừng sợ, ta sẽ có trách nhiệm với chàng.”
Chàng đột nhiên xoay người, lao tới nhanh như hổ đói vồ mồi đẩy nàng ngã trên giường trai ngọc khổng lồ, Đàm Xuyên bật cười định trốn, thình lình chàng lại dùng tay che kín mắt nàng, giọng nói vẫn còn hơi khàn: “Nhóc con chết tiệt kia, không được nhìn, không được phép nói chuyện.”
Nàng quả nhiên không nói gì nữa, chỉ dùng tay ôm bờ vai chàng, giúp chàng vuốt thẳng những sợi tóc dài hỗn độn. Tay Phó Cửu Vân chậm rãi từ trên mặt nàng dời xuống, nắm cằm nàng để nàng đối diện với mình, ánh mắt giao nhau, mấy lời thề non hẹn biển dài dòng bùi tai bọn họ đều không cần, ánh mắt cũng có thể nói lên tất cả.
“Phó Cửu Vân, Công Tử Tề… Vì sao phải lấy hai cái tên?”
Những gì nàng biết về chàng thực sự không nhiều lắm.
Phó Cửu Vân suy nghĩ một chút: “Đây là bí mật.”
Chàng bị đánh khẽ một cái, nhưng nét mặt lại lộ ra một nụ cười mỉm tựa như hoài niệm. Nắm cổ tay nàng, để nàng nằm yên ổn trong lòng mình, trong thanh âm của chàng mang theo cảm khái: “Thật lâu rồi… nàng mới hỏi lại ta vấn đề này.”
Đàm Xuyên khó hiểu đưa mắt hỏi, chàng chỉ lắc đầu cười, cuối cùng lại nói: “Nàng xem Thượng cổ Họa thánh gọi là Bình Giáp Tử, sao hắn còn có tên gọi Khương Hồi?”
Một câu giải thích không ngờ tới, nhưng lại cực kỳ hợp lý. Đàm Xuyên hơi sửng sốt: “Thật đúng là đạo lý này, sao lúc trước ta không nghĩ ra nhỉ?”
“Nàng lúc nào chẳng ngốc như vậy.”
Lại bị đánh một quyền.
Chàng lật người lại, muốn ức hiếp trả thù đến cùng. Trên chiếc giường trai ngọc chăn đệm lộn xộn không ai nhìn cho nổi, gối đầu đều rơi xuống đáy biển, bị cát biển vùi lấp hơn phân nửa.
Trời dần dần sáng, tia sáng khúc xạ vào nước biển, tạo ra ánh sáng êm dịu như ngọc trai.
Đàm Xuyên đan tay vào trong mái tóc dài của chàng, trong lòng bỗng nhiên có chút sợ, nhanh chóng nhắm mắt lại.
“Trời sắp sáng rồi.” Nàng nhẹ nhàng nói, “Tốt nhất là đừng sáng vội, ta còn chưa muốn dậy.”
Có chút không cam lòng, nàng còn chưa kịp nằm mơ, trong mộng còn chưa kịp thề nguyện với chàng, cùng nắm tay nhau đến già, sống qua một đời người ngắn ngủi mà tươi đẹp kia.
Chàng siết chặt nàng vào trong ngực, trai ngọc chậm rãi khép lại, ngăn trở ánh bình minh đang muốn chiếu vào.
“Trời sẽ không sáng.”
Chàng nói, để nàng dựa cằm lên vai mình, hai gò má kề sát.
***
Dù cho đêm tối có kéo dài thế nào cũng sẽ phải trôi qua, đôi mắt Đàm Xuyên lại một lần nữa thích ứng với ánh sáng chói lòa trên mặt biển, đã mấy ngày trôi qua.
Hôm đó lên bờ, thời tiết nắng ráo, gió không lớn, rất thích hợp làm một vài chuyện nguy hiểm kích thích.
Mi Sơn Quân cưỡi tiên hạc đợi ở trên bờ, sắc mặt không tốt lắm, chắc hẳn gần đây bị vị chiến quỷ tình địch kia của y giày vò không nhẹ. Tiếp nhận nhúm tóc bạc của quốc sư Đàm Xuyên đưa cho, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vài cái, y thờ ơ nói: “Đế Cơ, ta giúp ngươi không phải vì tranh chấp giữa các quốc gia, ngươi phải hiểu điểm này. Hậu sự của đại sư huynh là do một tay ngươi lo liệu, ta chỉ trả cho ngươi một phần nhân tình.”
Đàm Xuyên khẽ gật đầu, mỉm cười đáp: “Vô luận là vì lý do gì, ta đều cảm kích sư thúc ra tay trợ giúp.”
Mi Sơn Quân nhìn Phó Cửu Vân đứng ở phía sau, do dự một chút, lại nói: “Tranh chấp giữa các quốc gia vĩnh viễn sẽ không ngừng, mà đời người lại hữu hạn, cho nên hận thù cũng là hữu hạn. Những gì ngươi làm đối với đời sau mà nói, có lẽ chẳng có chút ý nghĩa nào, ngươi vẫn khăng khăng muốn làm?”
Nàng nhấc chân tiến về phía trước, một lát sau mới trả lời: “Ta làm vậy không phải vì thù hận.”
Mấy ngàn vạn con dân Đại Yến ngày đêm chịu giày vò, trở thành thức ăn cho đám yêu ma. Trên đời này có những thứ còn quan trọng hơn hận thù rất nhiều, các tiên nhân siêu thoát thế tục có lẽ vĩnh viễn cũng không hiểu được.
Mi Sơn Quân đứng cạnh Phó Cửu Vân, cười khổ: “Ta không giúp được ngươi, hay
