ng tung một đống chuyện, cảm thấy chính mình từ khi tới núi Hương Thủ hình như chẳng gặp được chuyện tốt gì, hết lần này tới lần khác chỉ biết gồng mình lên mà chống chọi với đau đớn.
Còn nhớ trước kia đi theo tiên sinh học tập, chẻ củi không cẩn thận chẻ vào mu bàn chân nứt toác máu me be bét, lập tức đau tới nỗi gào ầm lên, tuy nói có hơn phân nửa là vì muốn được tiên sinh thương xót, cho thêm chút bạc để nàng mua đồ ăn vặt, nhưng cũng có nửa non là vì nàng từng là Đế Cơ mười ngón tay chưa từng nhúng nước lạnh, đau đớn máu chảy đầy đất đối với nàng vẫn thật xa lạ.
Kết quả tiên sinh vừa thay nàng băng bó, vừa chậm rãi bảo: Thế này mà đã kêu đau rồi? Sau này thắp sáng hồn đăng, còn đau hơn thế này ngàn vạn lần, ngươi nên hiểu rõ.
Hồn đăng còn thiếu hai hồn phách nữa mới đến phiên nàng ra trận, có điều lúc này Đàm Xuyên rất hoài nghi liệu có phải trong lúc bất tri bất giác nàng đã bị rút hồn phách đi thắp hồn đăng rồi hay không.
Hốt hốt hoảng hoảng, mông mông lung lung, không ngừng có người đi đi lại lại bên cạnh, cũng không ngừng có người dùng tay sờ tới sờ lui trên mặt nàng, sờ nhiều tới mức làm nàng tức giận trong lòng, rất muốn bật dậy mắng ầm lên đồ háo sắc.
Một giọng nói trầm thấp nhu hòa từ một nơi xa xôi mơ hồ vang lên: “… Trái tim vẫn bị quốc sư khoét đi, là lỗi của ta.”
Trái tim… Hèn chi cứ thấy trong ngực trống rỗng lạnh buốt, thì ra một chưởng cuối cùng kia chẳng những đánh bay nàng, mà còn nhân tiện thần không biết quỷ không hay dùng lại một chiêu oản tâm thuật? Ách, nàng sắp chết rồi chăng? Không có trái tim con người vẫn có thể sống được sao?
Một thanh âm khác thấp giọng nói: “Bây giờ không phải lúc tự trách, bắt buộc phải tìm thứ gì đó thay thế, để nàng đỡ khổ sở.”
Sau đó một đôi tay cởi y phục trước ngực nàng, một vật cứng rắn lạnh như băng đặt trên ngực nàng. Chờ một chút ——! Khoan đã! Lẽ nào bọn họ định lấy tảng đá làm trái tim tạm thời cho nàng?! Đàm Xuyên lo lắng, dù nói thế nào, lấy tảng đá làm tim cũng quá khoa trương rồi nha!
Một bàn tay ấn vào thứ lạnh như băng trên ngực nàng kia, chưa đến thời gian uống nửa chén trà, thứ đó dần trở nên nóng rực mềm mại, từng chút từng chút nảy lên, như thể đã biến thành một trái tim xa lạ. Bàn tay dùng lực nhấn một cái, trái tim thay thế kia nhập vào trong ngực, lấp đầy khoảng trống lạnh lẽo trong lồng ngực, máu huyết trong cơ thể phảng phất một lần nữa bắt đầu lưu động, nỗi đau đớn toàn thân nhất thời giảm đi, khiến nàng dễ chịu không ít.
“Tạm thời chỉ có thể như vậy, trong vòng ba tháng nhất định phải đoạt lại trái tim thực sự của nàng—— ta khuyên ngươi tốt hơn hết không nên tự ý hành động, lần này đối phó quốc sư có thể chạy thoát suôn sẻ, mấu chốt vẫn là xuất kỳ bất ý, huống chi lão muốn lôi kéo Công Tử Tề, nên vẫn chưa nặng tay. Bây giờ lão đã biết nội tình của chúng ta, chỉ dựa vào một mình ngươi tuyệt đối không phải đối thủ của lão.”
[xuất kỳ bất ý: hành động khi người ta không đề phòng'>
“Lão đã bị ngươi đánh trọng thương, còn đang suy yếu, lúc này không đi còn đợi đến bao giờ?”
“Lai lịch quốc sư vô cùng kỳ quặc, ngay cả ta cũng không nắm chắc phần thắng. May mà Xuyên Nhi thông minh, lấy được tóc của lão. Tuy lão khoét được trái tim nàng, lại vẫn không dám hành hạ thương tổn, chỉ sợ cũng vì cố kị điều này. Chỉ cần có tóc ở đây, phần thắng của chúng ta lại thêm một phần. Ngươi thay vì đứng đây vô ích, không bằng ra ngoài phòng xem một chút, nữ nhân kia khóc lóc làm ta nhức cả đầu.”
Tiếng bước chân dần dần đi xa, căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Gánh nặng trong lòng Đàm Xuyên đã được giải tỏa, dần dần liền muốn ngủ, bỗng nhiên có một bàn tay chậm rãi vuốt ve trên trán nàng, gạt những sợi tóc thấm đẫm mồ hôi của nàng sang hai bên.
Giọng nói dịu dàng êm ái kia mang theo chút mệt mỏi và than thở hiếm thấy: “Đàm Xuyên, hai hồn phách đã có đủ, hồn phách của lão quốc sư kia ta nhất định sẽ mang tới cho nàng, chỉ là… Hồn phách cuối cùng để thắp hồn đăng, nàng muốn dùng của ai? Hoàng đế Thiên Nguyên? Nhị hoàng tử? Hay là… Nàng đã sớm chuẩn bị để chính mình trở thành hồn phách cuối cùng?”
Cho nên mới không thèm nhìn đến ai, không tới gần ai; cho nên mới bỏ đi dứt khoát như vậy; cho nên nói chính mình không có tương lai?
Thực chưa từng gặp qua cô gái nào cố chấp đến đáng sợ như vậy.
“… Ta có lẽ đã sớm biết, hồn phách cuối cùng quan trọng nhất, chọn kẻ nào cũng đều không thể, chỉ có nàng mới được. Nàng muốn giết ai ta đều có thể giúp nàng. Thế nhưng người nàng muốn giết cuối cùng là chính mình, ta có nên giúp nàng không đây?”
Không có người trả lời hắn, trong căn phòng vẫn im ắng như vậy. Bàn tay kia chậm rãi rút khỏi trán nàng, như là mang theo cả sự ấm áp vô cùng quan trọng, Đàm Xuyên bỗng nhiên không còn buồn ngủ. Rõ ràng lồng ngực đã không còn trống rỗng, lại phảng phất như lần nữa được nếm trải tường tận nỗi cô tịch lạnh lẽo.
Cứ như vậy đi… Nàng tự nói với mình, như vậy rất tốt. Có lẽ trái tim bằng đá cũng sẽ trở nên cứng rắn lạnh lùng, nàng tựa hồ có thể lãnh đạm vô tình mà nhìn bọn họ buồn bã thất vọng. Mọi chuyện đã tới nước này
