Tam Sinh Tam Thế – Chẩm Thượng Thư

Tam Sinh Tam Thế – Chẩm Thượng Thư

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216335

Bình chọn: 9.5.00/10/1633 lượt.

t ngờ dịu dàng ôm lấy Phượng Cửu, ngay cả Tiểu Yến cũng cảm thấy sững sờ trong giây lát, nói gì đến Cơ Hoành. Khi Tiểu Yến bừng tỉnh lại, chú ý thấy Cơ Hoành sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cắn chặt môi đến nỗi suýt chảy máu, nước mắt đọng trên má cũng quên cả lau. Bộ dạng bị đả kích mạnh này khiến chàng vô cùng lo lắng.

Mặc dù Tiểu Yến là người thô lỗ, việc chém người, chàng đã từng làm, còn khuyên giải người khác, chàng lại chưa làm bao giờ, nhưng vì Cơ Hoành yêu quý, chàng quyết định thử một lần.

Chàng tìm một khu rừng nhỏ trồng toàn cây tùng, đưa Cơ Hoành ngồi xuống ghế đá nhỏ giữa rừng. Chàng chu đáo nghĩ rằng, nếu nhìn nhiều vật tràn trề sức sống sẽ có thể giúp Cơ Hoành giải tỏa được tâm trạng đau khổ buồn bực lúc này.

Nước mắt Cơ Hoành lã chã rơi xuống, hết đợt này đến đợt khác, ướt nhòe lớp trang điểm, Tiểu Yến cảm thấy rất đau lòng. Trong lúc đau lòng lại cảm thấy rằng nàng không hổ danh là Cơ Hoành của chàng, lớp trang điểm nhòe nhoẹt như vậy mà vẫn rất xinh đẹp.

Lời khuyên giải nên bắt đầu như thế nào, Tiểu Yến còn đang suy nghĩ, không ngờ Cơ Hoành lại mở lời trước.

Khuôn mặt trắng bệch còn đẫm nước mắt, giọng nói có chút đờ đẫn, nàng nói với Tiểu Yến: “Ngươi cảm thấy ta rất nực cười, đúng không? Năm xưa, đối với Mẫn Tô đã như vậy, giờ đây đối với Đế Quân chàng cũng như thế? Có phải ngươi khinh thường ta không?”.

Cơ Hoành lại để ý tới cách nghĩ của mình đối với nàng, điều này thực sự khiến Tiểu Yến giật mình, nhất thời không kềm chế được nỗi xúc động trong lòng, khóe môi bất giác cong lên. Trong mắt Cơ Hoành, biểu hiện này không khác gì cười chế nhạo.

Cơ Hoành cúi xuống nhìn đôi tay của mình, hồi lâu mới nói: “Quả nhiên là ngươi cảm thấy ta rất nực cười, ngươi đưa ta về thực ra là vì muốn xem trò vui đúng không? Trò vui xem đủ rồi, ngươi hãy đi đi, ta cũng cảm thấy rất nực cười.” Nói xong mím chặt đôi môi, không nói thêm lời nào nữa.

Cơ Hoành luôn miệng nói nàng là kẻ nực cười, điều này đè nặng lên trái tim của Tiểu Yến. Mặc dù Tiểu Yến hiểu rõ, chuyện giữa Đông Hoa và Phượng Cửu phát triển tới mức này cũng là do chàng nhọc công vun đắp, cũng rất đúng với mong mỏi của chàng, nhưng nếu khiến Cơ Hoành đau lòng đến vậy, lại không phải là tâm nguyện của Tiểu Yến. Chuyện này, đương nhiên không phải là lỗi của chàng, Phượng Cửu là bằng hữu của chàng, đương nhiên cũng không thể là lỗi của nàng ấy, vậy thì, chỉ có thể là lỗi của Đông Hoa mà thôi.

Tiểu Yến ánh mắt sáng ngời, tay nắm chặt lại thành nắm đấm, lòng đầy căm phẫn nói với Cơ Hoành: “Nàng đâu có điều gì đáng chê cười, tất cả đều là lỗi của tên Mặt lạnh kia, năm xưa chính hắn nhận lời kết duyên với nàng, mặc dù ngày thành thân hôm đó, nàng đã bỏ đi, điều này có thể khiến hắn cảm thấy không vui. Nhưng nàng đã hạ mình để giữ thể diện cho hắn như vậy, hắn lại dám không hồi tâm chuyển ý, lại không biết tốt xấu như thế, nàng hà tất phải đau lòng vì hắn!”.

Nói đến đây, chàng bỗng cảm thấy đây là một thời cơ tốt để giành lấy Cơ Hoành, vội vàng bổ sung một câu: “Mỗ… không, ta, ta nghe nói dưới phàm trần có một câu thơ rất hay: ‘Thôi đừng vươn vấn thời xưa cũ/ Thương lấy người ngay trước mắt mình’(*), nàng cũng nên đừng chỉ chú ý tới tên Mặt lạnh đó nữa, hãy nhìn sang hướng khác đi.” Nói xong, đưa mắt nhìn Cơ Hoành một cách đầy tình ý, đồng thời nhanh chóng lục lại trong trí nhớ xem liệu bản thân mình có nhớ nhầm câu thơ ban nãy không.

(*) Hai câu thơ được trích trong cuốn Oanh Oanh truyện của Nguyên Chẩn đời Đường, Thôi Oanh Oanh và Trương Sinh vốn có tình cảm với nhau, nhưng sau đó Thôi Oanh Oanh bị gả cho người khác. Một lần, Trương Sinh tình cờ gặp phải phu quân của Thôi Oanh Oanh và ngỏ lời muốn được gặp người cũ, Thôi Oanh Oanh đã viết một bài thơ gửi Trương Sinh, hai câu thơ trên được trích dẫn từ bài thơ đó.

Đáng tiếc là hiếm hoi lắm chàng mới nho nhã văn vẻ một lần mà Cơ Hoành lại không để ý đến, nàng trầm ngâm giây lát rồi bỗng cất tiếng nói với chàng: “Ta không phải là muội muội cùng cha cùng mẹ với Hú Dương quân. Phụ thân ta thực ra là một con giao long ở núi Bạch Thủy, có lẽ ngươi cũng đã từng nghe qua danh tiếng của người, Mạnh Hạo – vị tướng quân dũng mãnh nhất dưới trướng của Đế Quân thuở hồng hoang”. Vệt nước mắt trên mặt khô dần, giọng nói khàn khàn.

Tiểu Yến mơ màng nhìn nàng, không hiểu tại sao nàng bỗng nhiên lại kể về gia thế của mình vào lúc này. Muội muội của Hú Dương thì ra không phải là muội muội cùng cha cùng mẹ của hắn, chuyện này quả thực quá bất ngờ, nếu là bình thường, chàng nhất định sẽ nghe chuyện này với một tâm trạng vô cùng hào hứng, nhưng trong lúc này, chàng đang chờ đợi phản ứng của Cơ Hoành với lời thổ lộ của mình, Cơ Hoành lại đáp lời chàng bằng những lời này, Tiểu Yến cảm thấy có chút tổn thương, phải chăng bản thân mình đã bị phớt lờ?

Đại danh của Mạnh Hạo, chàng đương nhiên đã từng được nghe qua, khi Đông Hoa chinh phục bát hoang thống nhất lục giới, ngài chính là vị danh tướng đứng đầu trăm vạn liên quân, anh dũng thiện chiến, trăm trận trăm thắng, sau khi Đông Hoa ngồi vào vị trí chủ nhân thiên đị


XtGem Forum catalog