Tam sinh tam thế, chẩm thượng thư (quyển hạ)
Tác giả: Đường Thất Công Tử
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 328500
Bình chọn: 9.5.00/10/850 lượt.
sắc im lặng của Đế Quân sau khi nghe nàng hỏi câu đó là ví dụ tốt nhất để chứng minh cho điều đó. Chính bản thân nàng lại có khả năng nhìn rõ sự việc, quả thực là anh minh!
Nàng kiềm chế lòng khâm phục đối với bản thân mình, đắc ý nói: “Chàng không nên bởi vì ta mất đi trí nhớ mà lừa gạt ta, chỉ cần chàng quỳ xuống mà ta hồi tâm chuyển ý ngay sao? Ta không tin!”.
Lời nàng vừa nói bất quá cũng chỉ bởi vì muốn nghe được mấy lời dễ nghe từ miệng Đông Hoa. Nhưng không hiểu vì sao, sau đó Đế Quân lại thất thần hồi lâu, cho đến khi một chiếc cành khô rơi xuống ở bên cạnh đánh vỡ sự yên lặng, chàng mới hoàn hồn, nhẹ giọng nói: “Nhưng nếu muốn nàng nghĩ thông…”, chàng hơi trầm ngâm: “…ta cần phải làm sao, Tiểu Bạch?”.
Phượng Cửu cho rằng, việc Đế Quân không đáp lời mà hỏi ngược lại nàng là một cách để chàng biểu hiện sự xấu hổ. Chàng lúc đó vì muốn nàng đổi ý đã làm chuyện khác người, nên bây giờ cũng không muốn nhớ lại. Trong lòng nàng thực sự rất vui mừng. Mặc dù nàng không hiểu vì sao mình lại hồi tâm chuyển ý nhận lời chàng, nhưng không phải là nàng đã quên hết rồi sao, một khi đã quên rồi, trong chốc lát làm sao có thể hiểu ngay được?
❄ CHƯƠNG 2 ❄ (5)
Đế Quân vẫn nhíu mày, tựa hồ suy nghĩ một điều gì đó rất sâu xa, lát sau lại hỏi nàng: “Nàng muốn ta phải làm sao, Tiểu Bạch?”.
Bởi vì nàng nghĩ rằng Đông Hoa lúc này đang xấu hổ nên trong thâm tâm vui vẻ, không hề có suy nghĩ muốn ép buộc chàng. Nếu như chàng đã dùng câu hỏi này để đổi chủ đề, nàng cũng sẽ thuận theo.
Nàng gãi gãi đầu, chậm rãi trả lời: “Cần phải làm sao à? Lúc này, ta tạm thời chưa nghĩ ra mình muốn chàng làm gì”, ngừng lại một lát, nói: “Có điều, ta nghe nói muốn chứng minh tình cảm của người khác có phải là thật hay không, người ta thường moi tim làm chứng…. Chuyện này chắc chàng chưa từng nghe qua. Như lời cô cô ta nói, ở phàm giới rất thịnh hành việc bạn bè thể hiện lòng mình, mặc dù không moi tim nhưng cũng sẵn sàng chết vì nhau. Với phàm nhân mà nói, moi tim chính là đi tìm cái chết, lấy cái chết để bảo vệ người mình yêu quý, thực rất đáng quý trọng, rất đáng tin tưởng”.
Thấy Đế Quân khẽ cau mày, nàng ho một tiếng, nói: “Ta cũng chỉ tùy tiện nói như vậy thôi. Bởi vì chàng vừa hỏi ta là ta muốn chàng làm gì, nên ta mới nói như vậy, cũng là một lời đáp mà thôi, chàng đừng để tâm”.
Lại gãi đầu nói: “Nhưng lúc này, ta thực không nghĩ ra mình muốn chàng làm gì nữa”.
Ánh mắt nàng đưa tới phía góc trướng, bỗng nhiên có tia sáng lóe lên: “Lúc này nếu như đốt một lò hương, ta có thể ngủ dễ dàng hơn. Ta không nhớ rõ chàng đã từng đốt lò hương cho ta chưa, nhưng sau này ta sẽ nhớ rõ những việc làm của chàng. Chúng ta là vợ chồng, không cần quá câu nệ”. Hai chữ ‘vợ chồng’ vừa thốt ra khỏi miệng, ánh mắt bỗng có chút lóe lên, ngượng ngùng quay đi.
Hai chữ nói ra, nàng cảm thấy một tư vị rất mới lạ. Nàng chưa từng lấy ai, ở hạ thế lúc được gả cho Diệp Thanh Đề cũng là bởi bất đắc dĩ, hữu danh vô thực, hắn chưa bao giờ gọi nàng là vợ, nàng cũng chưa xưng như vậy bao giờ.
Thì ra lương duyên sẽ đi đến thành thân là chuyện như vậy.
Ánh mắt Đông Hoa có chút sâu xa, nhưng tiếng nói lại không có gì khác thường: “Cũng được, trước kia ta thiếu nàng, bất cứ lúc nào nàng cũng có thể đòi”, nói xong quay người đốt lò hương cho nàng.
Quả nhiên là thành thân rồi, hôm nay nàng nói gì Đế Quân cũng đồng ý, thực là việc xưa nay khó thấy.
Đế Quân ngồi ở mép giường, quay lưng về phía nàng, phất tay biến ra một lư hương đồng, lấy hương hoàn đá trong tay áo ra đánh lửa, động tác rất nhanh gọn lưu loát.
Phượng Cửu ở phía sau nhìn, cảm giác vẻ mặt của Đế Quân hôm nay trước sau đều không đổi, nhưng nếu tinh ý vẫn có thể nhận ra chút bất đồng. Mà sự bất đồng này lại vô cùng khó hiểu. Nàng không hiểu nổi, cũng không có ý muốn hiểu, bèn tiến gần lại bên chàng, xem chàng định đốt loại hương nào.
❄ CHƯƠNG 2 ❄ (6)
Bất ngờ, bóng tím phía trước bỗng nhiên xoay người khiến nàng sợ hết hồn. Khuôn mặt của nàng và Đế Quân chỉ cách nhau trong gang tấc… Nàng cố gắng trấn định: “Ta… ta muốn xem chàng đang đốt loại hương gì”.
Bởi vì nàng đang quỳ nên người cao hơn Đế Quân đang ngồi một chút, khiến cho Đế Quân rơi vào thế yếu hơn.
Nàng thản nhiên vươn người cao thêm một chút nữa, nhưng còn chưa kịp vươn hẳn lên, vai trái đã bị Đế Quân giữ chặt lấy, kéo lại gần phía chàng, tư thế hệt như nàng đang chuẩn bị làm gì đó đối với Đế Quân.
Chàng hơi ngửa đầu: “Ta cảm thấy nàng đang suy nghĩ điều gì đó”.
Vốn nàng không suy nghĩ gì cả, nhưng khi chàng hỏi lời này, nàng tựa như nhớ ra gì đó. Bỗng “bùng” một tiếng, một mồi lửa bừng lên, khiến Đế Quân theo phản ứng tránh ra xa hơn, như vậy cũng là tới gần Phượng Cửu hơn. Chàng coi như không có gì xảy ra, lại hỏi: “Nàng đang suy nghĩ điều gì?”.
Nhìn gần sát khuôn mặt tuấn mỹ của Đế Quân, Phượng Cửu bỗng nhiên ngộ ra một điều.
Trải qua hết thế hệ này đến thế hệ khác, hàng trăm triệu năm dài, quãng thời gian vô tận như vậy, nhìn qua thì cảm thấy chuyện gì trên đời cũng đã được tận hưởng, nhưng đó chỉ là thoạt nhìn mà thôi. Tuổi
