The Soda Pop
Tam sinh tam thế, chẩm thượng thư (quyển hạ)

Tam sinh tam thế, chẩm thượng thư (quyển hạ)

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328901

Bình chọn: 7.5.00/10/890 lượt.

thẳng ra khỏi cửa, để lại Liên Tống Quân ngồi bên giường thở dài, nhìn trước ngó sau lo lắng, thời khắc quan trọng nếu không tỉnh táo sẽ hỏng đại sự. Thẳng thắn chính là tác phong của Đế Quân, có điều lần này hắn quyết định như thế, trong lòng Liên Tống lại mơ hồ có chút lo lắng. Việc lừa gạt tiểu hồ ly, hiện tại hắn cũng coi như là đồng lõa. Liên Tống nhìn lên giường, vừa u buồn vừa thấy phiền muộn, thở dài một tiếng. Tiểu hồ ly hồn nhiên hiền lành, lừa dối nàng, hắn kỳ thực có chút không nỡ. Nhưng nếu không gạt nàng, Đế Quân sẽ xuống tay với hắn, mà ắt hẳn là sẽ nặng tay, nên gạt hay không đây? Vẫn là gạt nàng cho xong.

❄ CHƯƠNG 16 ❄ (3)

Phượng Cửu mở mắt khi trời đã về đêm, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, in những vầng sáng bạc lên mặt đất, trông tựa như một dòng ôn tuyền, ánh nước lay động giống như vẩy cá, phảng phất trong không gian có mùi hương hoa. Nương theo ánh trăng, nàng ngửa đầu nhìn lên, nguyên là chiếc giường với tấm màn tơ, bên trên có một chậu mạn thù sa hoa. Nếu nàng nhớ không nhầm, nơi này chính là hành cung mà nữ quân Phạn Âm Cốc đã an trí cho Đế Quân. Bọn họ, chẳng lẽ đã quay trở lại sao?

Phượng Cửu nhìn tấm màn sa đỏ trên đỉnh đầu, ngây ngốc nửa ngày. Đúng rồi, Đế Quân vì Cơ Hoành mà đổi giải thưởng, nàng trong lúc trộm quả bần bà đã rơi vào A Lan Nhược chi mộng, Đế Quân đuổi theo cứu nàng, còn hôn nàng, an ủi nàng, nàng liền tha thứ cho Đế Quân, sau đó không hiểu vì sao hồn của nàng lại nhập vào thân xác A Lan Nhược, mà Đế Quân không biết vì sao lại thành Tức Trạch. A Lan Nhược và Tức Trạch vốn là vợ chồng, nàng và Đế Quân liền thành vợ chồng. Đế Quân từng kết vòng hoa cho nàng, đưa nàng đi chơi đêm lễ nữ nhi, rồi cùng nàng đi câu, ngắm hoa, mái tóc dài ướt đẫm, thân mật dưới lá sen, Đế Quân hôn… Phượng Cửu lập tức tỉnh lại, một lúc lâu sau lẩm bẩm nói: “Vừa rồi là đang nằm mơ sao…”.

Cảm thấy bên cạnh có cái gì đó động đậy, nàng nặng nề xoay người, một khuôn mặt hiện ra một khuôn mặt. Là khuôn mặt Đế Quân đang ngủ. Trái tim Phượng Cửu đập liên hồi. Có lẽ là, thực ra không phải nàng nằm mơ, mà là khát vọng được giấu tận sâu trong đáy lòng nàng – cho dù đã từng nói buông tha bao nhiêu lần nhưng vẫn không thể buông tay được, đến khi khát vọng hóa thành sự thật thì nhất thời lại không quen được, cho nên mỗi khi đêm xuống, sự hốt hoảng luôn quay về trong giấc mộng?

Đế Quân nghiêng người ngủ, mái tóc dài hơi rối, khóe miệng nàng hiện lên một nụ cười, bàn tay chạm nhẹ vào mái tóc rối trên trán hắn, ngón tay trắng nhỏ từ từ lướt xuống mái tóc phía sau bả vai hắn.

Đúng rồi, là sự thật.

Nàng ngủ không được, lẳng lặng nhìn hắn ngủ, trong lòng đột nhiên liền trở nên ấm áp, khẽ rướn người, đôi môi dán vào môi hắn, một lát sau thấy đôi mắt mơ hồ của hắn khẽ mở, môi nàng vẫn ở bên miệng hắn, nhẹ giọng hỏi: “Tỉnh rồi sao?”.

Hắn nhìn nàng một lúc, lại nhắm mắt, vòng tay ôm nàng vào lòng, vùi đầu trên vai nàng, mơ hồ nói: “Còn có chút buồn ngủ, chờ ta tỉnh lại”.

Hơi thở của hắn phả vào tai nàng có chút ngứa ngứa, nàng cũng quay người ôm hắn, khẽ cười nói: “Vẫn còn sớm, chàng ngủ tiếp đi, ta không quấy chàng nữa”.

❄ CHƯƠNG 16 ❄ (4)

Thanh âm của hắn đã có vài phần thanh tỉnh, cúi đầu nói: “Còn nàng?”.

Tay nàng đặt ở sau gáy, nơi huyệt ngủ của hắn, động tác cực kỳ nhẹ nhàng khiến người ta thấy dễ chịu, nhẹ giọng nói: “Ta ngủ đủ rồi, nếu chúng ta có thể về đến đây, chắc chắn chàng đã mất không ít sức lực, để ta xoa bóp giúp chàng, chàng cứ ngủ đi”.

Hắn ừ một tiếng, âm thanh khàn khàn từ giọng mũi, hoàn toàn không giống vẻ đạm mạc trầm tĩnh ngày thường của hắn, khiến lòng nàng trong nháy mắt đã tan chảy, lực trên tay càng thêm nhẹ nhàng, mà đôi môi hắn bỗng nhiên chạm vào cổ nàng, nàng hơi nghiêng đầu né tránh: “Không phải nói còn muốn ngủ sao?”.

Thanh âm của hắn mơ hồ vang lên ở đầu vai nàng: “Từ từ, cũng không quá mệt”.

Nàng hơi hơi né ra một chút, nhìn hắn mới từ cõi mộng tỉnh táo trở lại, dưới ánh trăng, nàng nhìn thấy con ngươi đen huyền sâu thẳm của hắn, sống mũi thẳng tắp, đôi môi khẽ mím. Hành động vừa rồi lại khiến mái tóc bạc có chút rối, vẻ như đang bị trêu chọc. Hắn cũng chăm chú nhìn nàng, nàng nói bằng khẩu hình không thành tiếng: “Tính làm chuyện xấu sao?”. Chỉ thấy hắn hơi nhíu mày, trong ánh mắt toát ra ý cười. Nàng ngẩn người, chủ động dán môi lên môi hắn, lại bị hắn lập tức kéo sát tới hôn trả lại, công thành đoạt đất, không chút lưu tình. Nàng ôm lấy hắn thật chặt.

Phía cửa bỗng nhiên truyền đến một tiếng “a”, một góc váy trắng từ sau cánh cửa chợt lướt qua, từ ánh sáng của viên dạ minh châu có thể thấy dưới ánh trăng còn để lại bóng. Phượng Cửu bị thanh âm này làm cho hoảng sợ, đang muốn rời khỏi, nhưng mới được một nửa đã bị Đông Hoa trong chăn cản lại.

Phượng Cửu nằm trong chăn, xấu hổ khẽ nói: “Nơi này hiện giờ… là chỗ ở của Tiểu Yến phải không? Chàng đổi chỗ mà không nói với hắn sao?”. Đông Hoa thi triển pháp thuật cấm chế ở cửa phòng, tắt ánh sáng của viên dạ minh châu, nằm xuống ôm nàng, nhẹ giọng nói: “Lúc tới ta đã nới với Yến Trì Ngộ rồi, nơi nà