Disneyland 1972 Love the old s
Tại sao lại là ngươi

Tại sao lại là ngươi

Tác giả: Mang Uyển Ấm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325151

Bình chọn: 8.5.00/10/515 lượt.

i vẻ thổi sáo, tâm tình rất thư sướng. Lại lừa được nàng ta rồi, hắn thật đúng là thiên tài a!

Ân? Mềm mềm lại thô sáp, có độ ấm. Đây là… “A …”

“Làm sao vậy?”

Vì sao lại như vậy, không phải nói là Hình Thất sao, không phải nói vừa mở mắt ra người đầu tiên nhìn thấy là hắn sao?! Chính là vì sao tỉnh dậy đã thấy nằm trên giường lớn, nằm trên người của người này?! Nàng không cần đâu …

“Lan Nhi!” Nàng làm sao vậy?

Tiêu Tiêu hung hăng muốn giết người! Muốn giết chết cái tên lừa đảo dưới Địa phủ kia! Hắn dám lừa nàng một lần nữa! Đáng giận! “Đừng hỏi ta nữa, ta đang muốn phát tiết, ta buồn bực oa …” Lại có cảm giác đã bị lừa thành thói quen, nàng nhất định là đã bị lừa đến choáng váng!

“Lan Nhi!” Vòng tay qua eo nàng, Phẩm Nguyệt thấp giọng hỏi, “Nàng gặp ác mộng sao?”

Ác mộng, đương nhiên là ác mộng! “Ngươi cứ tiếp tục ngủ đi, mặc kệ ta phát tiết.” Không ngờ lại là hắn, Phẩm Nguyệt! Nàng làm sao đỡ nổi chuyện này đây?!

Phẩm Nguyệt không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng mỉm cười. Nàng thực sự rất giống Tụ Bảo, một bộ dáng tinh khiết thật đáng yêu như thế. Có lẽ bây giờ hắn còn chưa chân chính động tâm với nàng, nhưng hắn tuyệt không hối hận vì đã cưới nàng. Lúc trước tại sao hắn có thể tin việc Tá Thi Hoàn Hồn sẽ có lần thứ hai. Ba năm rồi Tụ Bảo, muội đã chuyển sang một kiếp khác rồi phải không? Đại ca rất nhớ muội, muội biết không? “Hảo, nàng phát đi, ta cùng nàng.”.

Sự ôn nhu của Phẩm Nguyệt khiến Tiêu Tiêu chột dạ, “Này, ta muốn xin nghỉ, không phải, ta thỉnh cầu xuất môn một tháng, ta có việc nhất định phải đi ra ngoài một tháng.” Đừng trách nàng a, dù sao lão bà của huynh cũng đã chết rồi, có ở bên cạnh huynh một tháng hay không cũng thế.

“Có chuyện gì thì để ngày mai bái tế Tụ Bảo rồi nói sau. Nàng là thê tử ta vừa rước về, cũng nên để nàng đến tham dự.” Mấy năm nay hắn rốt cục nghĩ thông suốt, nếu không phải hắn ba lần bốn lượt đem cướp nàng ra khỏi Hình Phủ, thì làm sao nàng có thể gặp phải nhiều chuyện như vậy, hết thảy đều là do hắn gây ra.

Tiêu Tiêu đổ mồ hôi, bái tế Tụ Bảo? Không phải là Vũ Điệp đi, “Nàng ấy an táng ở đâu?”

“Hình phủ tể tướng, aiz…” Chính là đệ đệ hắn a.

Hình? Chẳng lẽ Hình Thất lên làm Tể tướng? Hắn nhảy như thế nào vậy, nàng vừa mới chuyển thân hắn đã biến thành Tể tướng, thật là lợi hại. “Nga nga, chuyện của ta trước mắt ta có thể chịu đựng, thắp cho Tụ Bảo nén hương mới là chuyện đại sự hàng đầu.” Tốt lắm, ngày mai có thể nhìn thấy hắn rồi, Hình Thất, chờ ta nhé, ta sẽ đến!

Cố gắng sống sót qua một đêm khó chịu, Tiêu Tiêu rốt cục đi theo Phẩm Nguyệt đến phủ tể tướng. Nơi này vẫn như xưa, chỉ có mỗi tấm bảng ngoài cửa là đã thay đổi, Hình phủ vẫn là Hình phủ.

Đứng tại hoa viên quen thuộc, Tiêu Tiêu nhẹ nhàng xoa xoa tấm bia bằng gỗ trên nấm mộ. Thật không ngờ hắn lại đem nàng an táng ở đây, chính là nơi nàng thích nhất trong Hình phủ.

“Phẩm thần y.”

Thanh âm này… Tiêu Tiêu quay đầu lại, quả nhiên, vẻ mặt khóc lóc kia chính là Tài thúc. Bên cạnh hắn chính là…

“Hình Thất!” Tiêu Tiêu hô to, chạy vọt qua nhảy vào trong ngực của hắn, “Hình Thất! Ta đã trở về, ta đã trở về!” Nàng ngẩng đầu đưa tay xé mặt nạ da người của hắn xuống, bình tĩnh vuốt ve khuôn mặt hắn, “Ta đã nói sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh chàng, ta không có nuốt lời, không có nga!”

“Nàng…” Hình Thất không dám tin vào mắt mình, ngay khi hắn đã từ bỏ hy vọng thì ông trời mới nghe được thanh âm cầu xin của hắn sao, “Nàng… nàng rốt cuộc đã trở về rồi, rốt cuộc đã trở về rồi!” Không phải đang nằm mơ, trên tay hắn, trong lòng hắn, chính là nàng, thật sự là nàng! “Vũ Điệp!”

Ong ong một tiếng, đầu óc Phẩm Nguyệt trở nên trống rỗng, Vũ Điệp?! “Lan Nhi!”

“Nàng hiện tại lại biến thành cái gì Lan nhi vậy?” Hình Thất ở một bên ôm Tiêu Tiêu cúi đầu kề tai nói nhỏ. Cũng nàng quen biết không lâu nhưng nàng đã thay đổi đến năm thân thể, không biết sau này lại là ai nữa, hừ.

“Ừm, hơn nữa lại còn là thê tử của Phẩm Nguyệt.” Tiêu Tiêu nhỏ giọng trả lời. Ai biết vừa tỉnh dậy đã biến thành như vậy, nàng cũng không muốn nha.

“Này hai vị, xin đừng chỉ lặng lẽ tán tỉnh nhau như thế nữa, người nào đó trên mặt đã giống như bị sét đánh rồi kìa, thỉnh hai vị chừa lại chút tâm tình đi.” Trung niên nhân nhìn hai người âu yếm nhau trước mắt rất muốn nhảy lên đánh ột trận, Phẩm thần y thật đúng là mạng khổ a.

“Muội… muội là Tụ Bảo?!”

“Hắc hắc…” Tiêu Tiêu ngây ngô cười hai tiếng, lại lập tức phủ nhận, “Không phải!” Nàng mà nói thật nhất định hắn sẽ choáng váng.

“Muội, muội là Tụ Bảo… Muội lại là Tụ Bảo…” Phẩm Nguyệt làm sao có thể chịu nổi đả kích này chứ. Thật vất vả mới có thể hướng tình cảm đến bên c