Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Sự Trả Thù Của Quỷ (Angels or Devils)

Sự Trả Thù Của Quỷ (Angels or Devils)

Tác giả: Kenz Redz

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329845

Bình chọn: 7.00/10/984 lượt.

á, cha này nói j nói chứ cũng là chủ tịch của 1 công ty tầm cỡ thế giới ế, vc làm k ít đâu. *ganh tị*)– Thấy cái cách mi ngồi làm việc lúc thì nhăn nhó lúc thì tự cười một mình rồi thì lại để mặt hầm hầm nhìn dễ cưng quá cho nên ngồi ngắm thôi – Phong chọc ghẹo.– Ack mi điên rồi, ta không chấp mi, còn bây giờ thì tránh ra cho ta đi nào – Minh nói rồi đứng dậy.– Đi đâu ế?? – Phong quay lại theo hướng mà Minh đang bước đi.– Thấy rồi còn hỏi, đi thay đồ đi ăn, ta đói lắm rồi mà nhìn cái bảng mẹt của mi nữa, haizzzz – Minh vừa trả lời vừa thở dài.– Ở nhà không có đồ ăn sao mà phải đi ăn??? – Phong lại tò mò.– Không muốn, mi muốn thì ở nhà mà ăn, ta muốn đi dạo một chút, nãy giờ ngồi cắm đầu vào cái máy nãn lắm rồi – Minh than thở.– Hôhôhô, vậy đi ăn ta đãi – Phong cười tươi nói.– Ta tới nhà hàng của mama, mi không đãi ta cũng đâu có tốn tiền mà nói – Minh nói một cách khổ sở, không biết hôm nay Phong ăn trúng cái gì nữa.– Hôhôhô, ăn mấy món đó hoài không chán à? – Phong vẫn không tha.– Nhắc mới nhớ, thì cũng ngán thật – Minh công nhận.– Vậy đi với ta tới chỗ này đổi khẩu vị ná – Phong cười gian.– Có tin được không??? – Minh nghi ngờ, nhìn mặt Phong Minh không thể nào tin được.– Bảo đảm không chết đâu – Phong vẫn giữ nụ cười gian trên mặt mà nói.– Cũng được – Minh gật đầu bây giờ thì đã xẵn sàng.– Ok đi thôi – Phong nói rồi bước đi, Minh không còn cách nào đành phải đi theo vì đơn giản là … Phong đã lấy mất chìa khoá của anh rồi.…..– Đi đâu mà cứ lòng vòng hoài vậy???? – Minh nóng ruột hỏi khi mà Phong cứ chạy vòng vòng vòng hết đường này tới đường khác và không có khái niệm sẽ dừng lại.– Tới nơi sẽ biết – Phong trả lời cụt lủn rồi nhẩm theo bài hát đang mở trong xe.♪ ♫ ♪ I am in miseryThere ain’t nobody who can comfort me (Oh yeah)Why won’t you answer me The silence is slowly killing meGirl you really got me bad You really got me badI’m gonna get you backGonna get you back ….. ♪ ♫ ♪Và Minh biết khi mà Phong đã hát có nghĩa là anh đã đánh trống lãng và một khi đã đánh trống lãng thì không bao giờ quay lại chủ đề mình đang nói cho nên anh đành ngậm ngùi mà ngồi thưởng thức thôi. Nói cho cùng thì nếu không phải vì đam mê kinh doan thì Phong có thể sẽ là một ca sĩ rất nổi tiếng. Giọng anh khá trầm và diễn cảm rất có thần, nó khiến cho người nghe bị cuốn hút vào một không gian riêng và quên hết những muộn phiền. Minh đã bị tiếng hát của Phong chinh phục và hiện bây giờ đầu óc của anh đã ở tận đâu đâu rồi.…..– Nè, tên kia định xuất thần đến chừng nào vậy. ta biết giọng ca của ta rất là hay nhưng đã tới rồi này – Phong lay lay người Minh và thả hết vài trái bom nguyên tử. (ack, cha này chém còn hơn ta nữa >”– Hảảả, huh?? àh uhm tới rồi à?? – Minh hoàng hồn ngơ ngác hỏi không thèm để ý tới lời chọc ghẹo của Phong.– Uhm, đi nào – Phong nói rồi tắt máy xe bước ra ngoài, lúc này đã 4h30 rồi, trời đã bắt đầu mát mẻ dần, những cơn gió nhẹ làm con người ta thấy dễ chiệu hơn nhìu.Nơi Phong đưa Minh tới là một nhà hàng nhỏ ở một khu phố khá là cổ kính và thưa người, đó là một nhà hàng theo kiểu Pháp có cái tên khá nhẹ nhàng là Bon Sejour ( pleasant journey hay Cuộc hành Trình nhẹ nhàng [ta thề là ta ko bík dịch đâu ná, google nó chỉ s ta vík vậy, đừng ném đá ta ta khóc đếy'>)– Ack, Pháp à??? Không phải mi mới từ Pháp về sao??? – Minh hơi ngạc nhiên.– Nói ta đãi thì ta chọn chỗ chứ hỉ, đi thôi – Phong nói rồi kéo Minh đi vào trong.2 người đi đến đâu là bao nhiu cặp mắt đều đổ dồn đến đấy vì một điều rất đơn giản là 2 người quá nổi trội mặc dù cả 2 đều ăn mặt rất đơn giản nhưng lại quá cuốn hút. Minh vẫn như ngày thường quần tây đen và áo sơmi trắng và thêm cái cavat đen thắc hờ hững, đôi converse trắng trông rất rất thư sinh. Phong thì có hơi trội hơn một chút quần jean đen với áo sơmi đen, đôi nike cũng đen nốt luôn nhìn rất bụi. Hai người đi tới đâu là lại xôn xao tới đó, con trai thì vừa ganh tị vừa ngưỡng mộ, con gái thì cứ phải nói là mắt hình trái tim, có người nghĩ bậy bạ gì đó đến cịt cả máu mũi và ngất luôn tại chỗ.– Mai mốt có ra ngoài chắc phải hoá trang quá, chứ kiểu này thì tai hại quá – Phong lém lĩnh nói.– Cái này nghe riết ngán rồi ông anh ơi – Minh lắc đầu bó tay với ông này luôn.– Hehehe, tại mình đẹp thì phải để người ta ngắm chứ che lại thì không phải là quá bất công với họ sao – Phong cườicười nói. (cha này tự sướng ghê quá @@)– Chào thua ông, xuống đi bay cao quá đụng nốc nhà u đầu không ai thương tiếc gì đâu – Minh lắc đầu bó tay tập 2 cộng sốc Phong thêm 1 câu làm anh cụt hứng luôn.– Chào ông chủ, đây là người đó sao??? – một người phục vụ vừa thấy 2 người từ xa đã chạy ra chào hỏi, wait!!! chờ chút, cái gì, người phục vụ mới nói gì??? Ông chủ?? Tức là cái nhà hàng này là của ông Phong sao??? Mà cũng có gì lạ đâu, ông này đâu phải người thường chứ. (hix, càng ngày ta càng ghét ông Phong rồi đấy ná. Phong: ganh ti thì nói là ganh tị đi nàng à *cười đểu*. T.g: ta thề ta cho mi chết không toàn thây đấy *hậm hực*)– Nói nhìu quá đấy, chuẩn bị xong hết chưa??? – thảy cho người phục vụ một cái nhìn đầy *yêu thươ