Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Sự Trả Thù Của Quỷ (Angels or Devils)

Sự Trả Thù Của Quỷ (Angels or Devils)

Tác giả: Kenz Redz

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326255

Bình chọn: 9.5.00/10/625 lượt.

nhá, tại cái này ta ghét gã Jim l’ múnk cho gã chết thê lương 1 tí nhưng nghĩ lại lại k nỡ [tg có lòng thuơg người mà'> ;) ) )Tiếng súng dường như đã thức tĩnh 2 con người đang khóc kia, cả 2 bỗng dưng im bặt, rồi thì cùng bật ra khỏi người của Hắn và Joe nhưng cả 2 chàng nhà ta đã kịp thời ngăn lại.– Bình tĩnh lại đi nhóc, hãy để cho 2 anh ấy làm việc đi, lúc này đừng làm 2 anh ấy phân tâm – Hắn siết chặc Nó vào lòng nói một cách nhỏ nhẹ, bên kia Joe cũng đang cố gắng khuyên can Rika, sau một lúc chống cự thì cả 2 nàng đành thua vì đều không thể nào chống nỗi với 2 chàng nhà ta cả.– Thôi được rồi, nhưng mi có thể buông ta ra được rồi đấy – Nó nói với hắn.– Có tin được không??? – Hắn nhíu mày tinh nghịch hỏi.– Đùa ta à??? – Nó liếc xéo Hắn không thương tiếc luôn.– Thôi thôi thì bỏ ra – Hắn nói rồi bỏ Nó ra, bên kia Joe thấy vậy cũng bỏ ra chứ không nhỏ Rika mà điên lên thì không lườn được đâu.– Mày cũng vẫn như xưa nhỉ, có lẽ tao đã phải để ý đến mày ngay từ đầu mới đúng – Anh Phong lên tiếng nói với tên Vũ.– Quá khen rồi – Tên Vũ cười nụ cười khinh bỉ.– Nói chuyện với tên này không có ít gì đâu Phong à – anh Minh lên tiếng, không có vẻ gì là nóng nảy cả.– Cứ từ từ cũng được, để xem thử hắn có gì mà dám khiêu chiến với mình – Phong bình thĩnh nói với Minh rồi quay sang tên Vũ.– Ngươi cũng hay thật, đúng là kẻ biết dùng thủ đoạn, lợi dụng tên Jim này để làm đà nhảy và bây giờ thì đã thành công – Phong nói giọng có phần kinh tởm.– Cũng phải cám ơn cái lũ bọn mày đã không giết tao khi đó để bây giờ tao sẽ trả thù – Tên Vũ nói, giọng có phần bức xúc.– Được sao??? – Minh nhướng mày khiêu khích.– Cái lũ bọn mày thì chỉ được cái ỷ đông hiếp yếu thôi chứ thì được cái tích sự gì – Tên Vũ lại lên giọng. (hơhơhơ, ai ỷ đông v kà??? cha này nói k bík ngượng. Vũ: cái con nhỏ tg này nó múnk chết sớm mà >”< )- Vậy thì để một mình tao đấu với mày, hôm nay thế nào cũng phải trả thù cho Thiên Ân mới được – anh Minh mất bình tĩnh bước lên nói với gã.- Thôi nào Minh, không nên nói nhiều với tên này đâu, cậu bình tĩnh lại đi – anh Phong liền ngăn anh Minh lại.- Cậu để mình trả thù cho Thiên Ân mới được – Anh Minh cố gằng tay của anh Phong.- Tim, Jay với ngũ quỷ ngăn Minh lại cho anh, nó đã mất bình tĩnh rồi, sẽ không biết mình đang làm gì đâu, nhanh! – anh Phong quay sang mấy tên nhóc đang đứng như trời trồng vì ngạc nhiên mà hét. 7 tên nhóc liền chạy đến ngăn anh Minh lại trước khi vươt khỏi tay anh Phong. (hôhô, 7 tên nhóc phải ngăn anh lại thì biết anh Minh của ta mạnh cỡ nào đấy nhớ)- Trước khi động thủ thì tao muốn hỏi mày vài câu, tại sao mày lại hại Thiên Ân, cô ấy đâu có làm hại gì đến ai bao giờ đâu?? – anh Phong quay sang hỏi tên Vũ khi chắc chắn là mấy thằng nhóc đã giữ được Minh.- Mày muốn biết tại sao ư?? Vậy thì đi mà hỏi người cha, người mẹ kính yêu của thằng bạn mày đi, vì họ mà cha mẹ tao đã bị sát hại cho nên tao phải trả thù, nhưng không phải là bọn chúng mà phải là người mà chúng yêu thương nhất để chúng biết được sự đau khổ mất người thân. Mà có muốn trách thì phải trách là tại sao con nhỏ đó lại được thằng bạn thân của mày và nhỏ em của hắn luôn luôn yêu thương che chở làm gì, coi như con nhỏ đó xấu số thôi, đáng lẽ là thằng con cưng của bọn chúng cũng phải chết nhưng lúc con nhỏ đó có thai thì 2 đứa kia lại canh quá chặc cho nên xem như bọn chúng còn hên thôi – Gã Vũ cười như điên nói.- Cha mẹ anh là ai?? – Kyo bây giờ đã bình tĩnh lại lên tiếng hỏi.- Cha mẹ tao là Trần Thanh Phương và Ngô Hồng Ngọc và tên thật của tao là Trần Thanh Phúc – Gã Vũ bây giờ là Phúc nói. (hôhô, anh này không đánh mà khai luôn ná )- 2 người họ là sát thủ mà?? – Kyo ngạc nhiên hỏi, đơn giản vì nó không hề biết gì về cha mẹ mình thôi.- Uhm, cha mẹ của hắn đươc sai đi để ám sát cha mẹ em nhưng không thành cho nên đã bị giết bởi thủ lĩnh của họ – Anh Phong giải thích cho Nó.- Vậy thì có liên quan gì đâu chứ, tại họ không hoàng thành nhiệm vụ thì thôi, tại sao anh lại tìm đến chúng tôi và chi Thiên Ân càng không liên quan gì đến chuyện này cả mà – Nó bức xúc nói, Hắn phải tập trung để ý đến Nó để nếu có chuyện gì thì còn kịp trở tay, nhưng hình như Nó rất bình tĩnh, không có dấu hiệu gì của sự bất bình cả.- Vì nếu không phải đi giết cha mẹ mày thì cha mẹ tao đã không chết, mày có biết nỗi đau mất người thân nó đau đớn như thế nào không??? – Gã lại nói, giọng đau đớn.- Và vì thế mà anh đã hại chị Thiên Ân sao??? Và bây giờ thì tôi đã biết rồi, nhưng anh có biết là anh đã hại chết một người con gái thánh thiện biết bao không??? Nếu có hận thì anh phải hận chính kẻ đã giết chết cha mẹ anh chứ, tại sao lại tìm đến chúng tôi trong khi chúng tôi cũng là người bị hại???? – Nó nói một cách đau khổ, vậy là Thiên Ân, người chị dâu mà Nó yêu thương kính trọng nhất chỉ vì một chút lầm lỗi của gã con trai trước mặt nó mà đã rời xa nó mãi mãi, thật đúng là một sai lầm mà.- Nhưng nếu không có cha mẹ mày thì cha mẹ tao sẽ không chết!!! – Gã nói như hét.- Nhưng nếu nói như anh thì bao nhiêu con người đã bị cha mẹ anh giết thì sao??? Họ cũng có con cá