ỉ là hơi đói thôi – Ken lắc đầu cười nhẹ rồi ngồi xuống cái ghế lúc nãy, ngồi bên tay trái hắn là Zin, rồi tới Rei, tới Sei còn ngồi bên tay phãi hắn là Ran.– Vậy anh ba ăn nhanh đi, nhìn anh ba như vậy Zin đau lòng lắm – Zin đau khổ nhìn anh trai mình, thật sự là cô nhóc thấy thật đau lòng khi phải thấy anh ba mình như thế.– Uhm, mấy đứa ăn chung đi – hắn nói rồi nhìn từng người 1, xong nhìn lại điện thoại của mình thì đã gần 10h tối rồi.– Bọn em ăn rồi, anh cứ ăn đi – Sei bây giờ mới lên tiếng nói với hắn, giọng nói nhẹ nhàng.– Uhm – Hắn gật đầu rồi tự nhiên mà cầm đũa, cũng không có nói gì nữa, không khí trở nên thật yên lặng, ngột ngạc đến đáng sợ. Ngồi chơi thêm 1 chút thì 4 đứa kia không biết làm gì hơn đành quay về chứ cũng chẵng biết làm gì vì trong 5 người thì 4 người đều ít nói, chỉ có mình Zin là người hay nói nhưng lúc này cũng chẵng biết nói gì lại không muốn làm phiền đến Kyo.– Em nghĩ anh nên đi tìm 1 phòng nào đó mà nghỉ ngơi đi, thêm ngày mai không nên đi làm, với bộ dạng này của anh mà đến công ty chỉ làm cho nhân viên hoảng sợ mà thôi – Ran cuối cùng cũng lên tiếng trước khi bước ra khỏi cửa.– Uhm, anh biết rồi, mấy đứa về cẩn thận – hắn gật đầu cho có rồi đóng cửa lại quay lại phía cái sofa ngồi, lấy điện thoại đi ra phía bang-công mà gọi điện cho trợ lí, dặn dò vài việc rồi lại bước lại xem nó thế nào rồi mới lại quay về ngồi trên sofa, tìm được cái mền rồi thì cũng lại 1 lần nữa chìm vào giấc ngủ.___________– Tuấn, Tuấn!! – anh Phong lay lay người nó mà gọi, lúc tối nghe Zin nói hắn không có về nhà mà ngủ lại trong bệnh viện thì mới sáng ra anh đành phải đi lấy đồ ăn sáng mà đem vào cho hắn, cũng đã 10 giờ sáng rồi nhưng khi vào tới thì thấy Kyo đã tỉnh ngồi trên giường và đang nghịch điện thoại của hắn, còn Hắn thì vẫn đang ngằm ngủ ngon lành, trông Kyo bây giờ trông đã rất khá, lúc anh vào còn ngoan ngoãn mà chào anh với Minh 1 tiếng nữa. Để cho Minh lại đưa cháo cho Kyo thì anh lại đi lại gọi em trai mình.– Anh, sớm vậy – Hắn trở mình nhìn thấy anh mình thì ngái ngủ mà hỏi.– Gần 10 giờ rồi còn sớm gì nữa, em đi vào thay đồ với rửa mặt đi rồi ra ăn sáng – anh vừa nói vừa đưa túi đồ cho hắn.– Vâng – Hắn gật đầu rồi lại 1 lần nữa đi vào nhà vệ sinh, cũng không có nhìn lại cái giường nơi người kia đang ngoan ngoãn ngồi ăn súp của mình cùng nói chuyện vui vẻ với Minh.– Đang nói gì mà trông vui vẻ thế?? – Phong bước lại ngồi cạnh Minh mà hỏi hai anh em.– Anh hai đang kể chuyện của em hồi nhỏ – Kyo cười đến là vui vẻ mà nói với anh, trông nó thật tươi tỉnh không giống với 1 người đã ngủ hết hơn 1 năm trời, càng không giống với 1 người mất trí nhớ.– Vậy sao, em thật là 1 cô bé rất phá phách đấy – anh còn nói thêm làm nụ cười của nó càng rạng rỡ hẵng lên.– Các anh đừng có lừa em – Kyo vừa cười vui vẻ vừa lè lữa chọc ghẹo hai anh chàng, Ken vừa từ trong nhà vệ sinh đi ra thấy được nụ cười toả sáng của nó thì chết lặng người đi không thể nào cử động được nữa.– Thôi hai anh phải đi làm đây, em ở đây chơi với Tuấn nhé, chiều nay sẽ có mấy nhóc bạn của em cùng với mấy nhóc tụi Ran vào thăm, em cứ nghỉ ngơi cho tốt thì sẽ nhanh chóng được về nhà nhé – Minh thấy Ken đã ra tới thì liền quay người lại nói với Kyo rồi đưa tay lên xoa đầu nó xong cùng Phong nhanh chóng rời đi không chờ cho Kyo kịp nói gì cả. Phong và Minh đã rời khỏi phòng rồi mà Ken cũng chưa có tỉnh lại, cứ ngây ngô mà đứng đó, Kyo mấy lần gọi cũng không nghe cho tới khi không còn cách nào khác nó đành phải dùng tới chiêu cuối là với lấy cái hộp giấy ở đầu giường mà ném về phía hắn.– A! – Ken cuối cùng cũng tỉnh lại mà giật mình kêu nhẹ 1 tiếng xong nhìn qua thủ phạm đang ngồi kia cười đến là vui vẻ.– Xin lỗi tôi không cố ý, tại gọi mãi mà anh không có nghe – cô lè lưỡi nói rồi bưng ly nước anh Minh để đó cho cô lên uống 1 ngụm.– À, uhm – Ken không biết nói gì đành ngồi xuống sofa mà ăn sáng.– Lúc nãy anh có điện thoại, nhưng tại thấy anh ngủ ngon quá cho nên tôi đành nghe dùm, người kia nói khi nào anh tỉnh thì gọi cho người ta – Kyo vừa nói với hắn vừa đưa cái điện thoại về phía Ken.– Có để lại tên tuổi gì không?? – Ken không để ý lắm chỉ vừa ăn vừa thong thả mà hỏi lại.– Người nọ nói là trợ lí của anh có việc gì đó rất gấp – Kyo nhúng vai mà nói, – Thế anh có nghe điện thoại không?? – lại hỏi thêm.– Không cần, mà em hỏi làm gì?? – Hắn ngừng ăn mà hỏi nó.– Không gì, nếu anh không có nghe điện thoại thì ăn xong đi tìm dây chạt bin đi cho tôi chơi game, điện thoại anh thật có nhiều game rất hay à nha – Kyo vừa nói vừa mở điện thoại lên vừa bắt đầu chơi game.– Em…làm sao em biết được mật mã?? – Hắn hơi ngạc nhiên nhìn nó mà hỏi.– Bấm tầm bậy tầm bạ, trúng tùm lum tùm la thôi – Kyo trả lời giọng thờ ơ, hai tay thì không ngừng bấm bấm gõ gõ mắt thì không hề rời khỏi màn hình điện thoại.– Her… – Hắn hết biết nói gì luôn, ăn xong thì đem tất cả ném vào thùng rác rồi đứng dậy đi ra ngoài gọi điện thoại kêu người đem đồ chạc bin vào cho mình. Quay lại thì thấy nó vẫn không rời mắt khỏi màn hình mà vẫn vùi đầu vào điện thoại chơi game 1 cách