một tên trong đám nói, bây giờ thì Jes mới giật mình nhớ lại hôm qua mình đã mạo phạm đến Nó, nó nuốt nước bọt đánh ực một cái rồi lại tiếp tục theo dõi diễn biến.– Cô…cô chính là…là Siêu Quỳ Kyouko thật sao? – một thằng đứng kế bên nhỏ lúc nãy hỏi một cách khiếp sợ.– Coi như mày cũng có mắt đấy – Nó cười đểu nói.– Con nhỏ này không nên đụng tới đâu Quyên Anh ơi – thằng đó quay sang nói với con nhỏ bây giờ là Quyên Anh.– Tôi không biết, anh mà không dạy cho con nhỏ này một bài học thì anh đừng có bén mảng về nhà tôi nữa – nhỏ đó đanh đá nói, không còn cách nào khác tên đó đành quay sang tụi đàng em.– Tất cả lên đi, sao cũng chết thôi – tên đó nói với tụi đàng em, tụi nó vừa định xông lên thì Nó đã lên tiếng.– Khoang đã, tôi mới hứa với mẹ nuôi là không được gây sự trong trường, cho nên hôm nay nếu các người chịu quy thuận tôi thì các người sẽ không cần phải đau khổ, còn nếu các người muốn đi chầu ông bà thì cứ xông lên – Nó nói một cách ma mãnh nhưng lại rất nghiêm chỉnh.– Có thật không? – Tên cầm đầu nhìn Nó nghi ngại, theo anh được biết thì Kyouko chưa bao giờ biết tha cho một ai đã đụng tới mình.– Kyouko này chưa bao giờ biết nói dối cả – Nó nói một cách tỉnh bơ, tụi đàn em đã có nhiều đứa xiu lòng, đi với nhỏ Quyên Anh chưa một ngày nào tụi nó được bình yên, nghe một số đứa ở Nhật dưới trướng của Nó luôn khen Nó tuy lạnh lùng nhưng chưa bao giờ bạc đãi người dưới trướng thì rất muốn theo Nó nhưng Nó thu người rất gay gắt cho nên tụi nó không thể nào vào được, bây giờ lại có cơ hội như thế thì tất cả tụi nó liền vất hết gậy gộc trên tay mà hạ mình xuống đi qua phía Nó, chỉ có vài tên thân tính của nhỏ kia là không cam tâm mà thôi, thấy mấy tên đàn em đang kéo hết sang phía Nó thì nhỏ Quyên Anh tức lắm, nhỏ nói như hét.– Tụi bây là một cái lũ phản bác, rồi thì tụi bây sẽ bị nó hành hạ cho đến chết mà thôy -nhỏ đó nói một cách tức tối.– Cô im đi, ở dưới trướng của gia đình cô chúng tôi đã chịu đựng quá đủ rồi, nếu không vì cha cô có ân với chúng tôi thì chúng tôi đã không chịu nhụt nhã để làm việc cho cô đâu – tên cầm đầu khi nãy không kìm được hét vào mặt nhỏ. (hơi phũ phàng thì phải)– Anh, anh dám…ba tôi đã tốt bụng cho anh vào nhà bây giờ anh dám quay đầu sao?! – nhỏ đó hét.– Thôi nào, bây giờ ai muốn thì sang đây, không muốn thì cứ đứng bên đó, Kyo này chưa bao giờ biết bạc đải anh em mình cả, các người nên biết như thế chứ – Nó nghe ngứa tai lắm rồi, nó đã đi lâu quá rồi sợ Rika mà biết nó đi đánh nhau lại khổ.– Chị Kyo – Nguyên một đám đàn em của nhỏ đó ngay cả tên cầm đầu cũng quỳ xuống một chân mà cuối chào Nó, tụi nó phãi nói là hãnh diện lắm khi được Nó chiêu nạp ấy chứ, bên nhỏ đó bây giờ chỉ còn có khoảng 10 tên chắc được nhỏ đó xủng ái lắm mới còn đeo theo nhỏ đó.– Mọi người đừng hành lễ như thế, cứ đứng lên đi, tôi không thích được thi lễ như thế đâu – Nó nhăn nhó nói rồi đỡ tụi đó đứng dậy.– Các người dám tạo phản à – nhỏ đó nói như hét vào mấy tên bây giờ đã qua phe của Nó.Tên cầm đầu rút trong tay ra một con dao nhỏ rồi đưa lên tay cắt đi ngón tay út bên phải của mình lìa luôn khỏi tay không chút do dự, mấy đứa đàn em của hắn hết hồn liền chạy lại cầm máu cho anh hai nhưng bị hắn cản lại, dõng dạt nói, – Ngón tay này tôi trả lại cho ông chủ vì ông đã cưu mang tôi, nhưng ông ta chưa một ngày nào xem tôi như một con người cả, bây giờ tôi trả lại cho ông ta cái này như là lời cám ơn cũng như lời từ biệt, từ nay tôi không còn nợ gì của ông ta cả – tên đó nói một cách dõng dạt làm tụi đàn em của hắn cũng làm theo làm cho trên mảnh đất trống bây giờ đã đầy máu, – Tôi cũng vậy -. – Tôi cũng vậy -, – tôi cũng vậy – từng người từng người một rút trong người 1 con dao cắt đi ngón tay út của mình, chứng kiến cảnh đó mà Nó không kìm lòng được, mấy đứa đang nấp trong đó cũng không khỏi ngạc nhiên và khâm phục những người ngoài đó, tuy là dân gian hồ nhưng lại có tình nghĩa như thế.– Các người… các người – nhỏ đó tức chết đi được, nhỏ quay sang mấy tên còn lại, – các người xử hết bọn nó đi – nhỏ nói như hét.– Các người người không còn quyền gì để đụng đến người của Kyo này cả, Kyouko này tuyên bố trên dưới 40 người này bây giờ chính thức là bộ hạ tay chân của Kyouko này, không một ai trong các người được đụng đến họ cả – Nó nói một cách lạnh lùng, mới đầu Nó cứ nghĩ sẽ nói như thế và tên nào mà dám bước qua làm bộ hạ của Nó thì sẽ cho những tên đó sống dở chết dở, bọn họ không đáng sống vì đã phản chủ tham sống sợ chết, vả lại Nó không nghĩ là sẽ lại có tay chân ở VN, nhưng không ngờ họ đều vì trả ơn mà mới phải đi theo cha của nhỏ này, và Nó rất cảm phục tấm lòng ngay thẳng của họ cho nên Nó quyết định thâu nhập họ. – Còn các người không cần phải sợ họ nữa, ai mà dám đụng đến các người thì coi như là đã gây chiến với Kyouko này, bây giờ thì băng bó lại đi.- Nó nói với bọn người bây giờ đã là bộ hạ của mình một cách nghiêm khắc nhưng đầy lo lắn.– Dạ – bọn họ