Sự chờ đợi của lương thần

Sự chờ đợi của lương thần

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324753

Bình chọn: 8.00/10/475 lượt.

e vậy chỉ cười, nhưng cũng không thể sống khác.Thực ra, không phải là cô kiêu ngạo. Về sau nghĩ lại, cô chỉ thấy là chẳng qua cô vẫn chưa gặp được người như ý.Sau đó là buổi tối đi trượt băng vào ngày Valentine tình cờ gặp Lăng Diệc Phong.Duyên phận vốn kỳ lạ. Trước khi quen một người trong cuộc sống dường như hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng người ấy, nhưng một khi đã quen, lại dường như luôn tình cờ gặp lại, chỉ một cái quay đầu bất chợt đã có thể phát hiện ra nhau.Lương Thần và Lăng Diệc Phong cũng như vậy.Đứng trong thang máy trao đổi vài câu, anh sinh viên ngày nào mới nói: “Nhà tôi và bọn trẻ đang đợi bên đường, xin phép…”, rồi cúi chào, quay đi.Lương Thần hiểu ý lập tức gật đầu: “Anh đi đi, chúng tôi còn xem một lát nữa, gặp lại sau”.“Được, vậy tôi đi trước”, anh ta vẫy tay, nét mặt vui vẻ, nụ cười viên mãn.Bốn người đi về hai hướng khác nhau.Một ngày của năm thứ hai, họ nhận được thông báo cho biết khoa Điện tử và khoa Truyền thanh kết hợp tổ chức buổi dạ hội, tất cả các nữ sinh khoa Truyền thanh đều được mời tham dự. Buổi tối, khi vừa đến câu lạc bộ nơi diễn ra buổi dạ hội toạ lạc ở phía tây học viện, cô đã nhìn thấy Lăng Diệc Phong và Chủ nhiệm ban liên lạc khoa Điện tử, lúc đó Lương Thần và mọi người mới biết hai người đó chính là một trong những người chủ trì buổi dạ hội tối nay.Trong hội trường lớn nhất học viện này, người đông như kiến, dưới ánh đèn màu mờ mờ chỉ thấy những hình bóng đen sì len lỏi. Sáu cô bạn cùng phòng Lương Thần nhìn quanh một lượt nói: “Các cậu xem, khoa Điện tử con gái ít đến thảm hại!”Lương Thần nhìn quanh, ở góc độ đối diện trước mặt, một nhóm nữ sinh đang ngồi tụm lại một chỗ, cơ hồ hoàn toàn chìm nghỉm giữa đông nghịt những đồng môn nam giới.“Cho nên, chỉ có liên kết giữa các khoa mới có thể giải quyết vấn đề mất cân bằng giới tính trong học viện”, một cô nói.“Đó chính là chi viện lẫn nhau”, một cô khác xen lời. Tóm lại, lúc này hầu như trong đầu các cô đều nghĩ tới một anh chàng nào đó nên tất cả bỗng cười phá lên.Vũ hội chính thức bắt đầu.Cùng với âm nhạc, vòng người nhảy mỗi lúc một đông. Lúc đầu mọi người còn chút ngại ngùng, sau quen dần, cũng tự nhiên cầm tay nhau, mạnh dạn mời người khác hoặ nhận lời mời của người khác, hoà vào vòng người đang rông dần giữa phòng. Ai nấy đều phấn khích tột độ, vui hết mình.Lương Thần cũng vào nhảy vào điệu Slow, khi trở về chỗ ngồi, trên bề mặt đôi giày còn vương lại vô số dấu giày của bạn nhảy. Thực ra, khi nhảy cô cũng thường xuyên giẫm lên chânđối phương, trong tiếng nhạc liên tục vang lên những lời xin lỗi. Lúc đó cô chỉ trách mình không biết nhảy, không chịu học nhảy, nếu không lúc này cũng không đến nỗi lép vế như vậy.Những bản nhạc nhẹ xen lẫn những giai điệu bốc lửa. Người nhảy mỗi lúc một đông, giai điệu mạnh và vòng nhảy rộng làm cho bầu không khí càng thêm sôi động. Không ai có thể ngồi yên, mọi người lao vào vòng người vui hết mình.Lương Thần vốn thích yên tĩnh, sau khi tham gia thêm một điệu nữa, cô lui ra ngoài, tựa vào cột lớn thở đều lấy lại hơi, mỉm cười vẫy tay với Chu Bảo Lâm đang say sưa trong đám đông quay cuồng.Lúc đó, bỗng một giọng trong và ấm vang lên ngay bên cạnh: “Vừa rồi bạn đã giẫm lên chân bao nhiêu bạn nhảy?”Lương Thần ngớ người, quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đen lóng lánh như đang cười.“Bạn cũng ở đây?” vừa dứt lời cô đã hối hạn, anh cũng là sinh viên khoa Điện tử kia mà.Lăng Diệc Phong hai tay để trong túi quần, cũng đứng tựa vào cột, hơi nghiêng đầu nhìn sang cô.Lương Thần hỏi: “Vừa rồi bạn nói gì?”. Sao anh biết cô giẫm lên chân người khác?Diệc Phong nhìn cô, hất hàm cười nhạt, nói: “Lúc mình ngồi ở kia, mấy lần bạn lướt qua trước mặt mình, lần nào cũng nghe thấy bạn nói xin lỗi”. Ánh đèn màu loang loáng thỉnh thoàng hắt vào, Lương Thần không biết giấu khuôn mặt cau có bất lực vào đâu.“Khiêu vũ chẳng phải là thiên phú của phụ nữ ư, vì sao bạn chẳng biết tí gì thế?”Lương Thần đành yên lặng, nhún vai: “Chuyện này phải trách cha mẹ không di truyền gien vận động cho mình”.Lăng Diệc Phong cười ngất, rung cả người, không hỏi nữa.Một lát sau, tiếng nhạc vui nhộn to dần. Ở giữa hội trường người người đứng thành vòng sát vai nhau nhảy điệu Rumba.Lương Thần chại đi lấy nước uống mới phát hiện ra mấy chai nước khoáng đã trống trơn. Tiếng chân rậm rịch, loa mở hết cỡ, không khí huyên náo, nói chuyện lúc này hoàn toàn phí sức, Lương Thần huơ cái vỏ chai không qua đầu, tay chỉ ra ngoai, tỏ ý bảo mình đi mua nước.Lăng Diệc Phong nhìn thấy, gật đầu, ra hiệu đi cùng.Căng tin gần câu lạc bộ nhất cũng cách một đoạn đường khá xa. Trong đó có một đoạn đường tương đối hẹp, không có đèn, hai bên đều là những cây cổ thụ to, tán lá trườm rà che khuất ánh trăng, phía sau thấp thoáng những dãy nhà thấp tè, đổ nát, tối om đang chờ xây lại.Họ đi đường tắt, mặt đường hẹp, lồi lõm. Hồi học năm thứ nhất, Lương Thần đạp xe qua đây, đường gồ ghề, chỉ cần đi nhanh một chút là xóc nảy người lên. May mà bây giờ có người đi cùng.Đi được một đoạn, đột nhiên Lăng Diệc Phong nói: “Mình nghĩ tới một chuyện rất thú vị”.“Chuyện gì?”


Polly po-cket