Disneyland 1972 Love the old s
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327665

Bình chọn: 8.00/10/766 lượt.

ẳng là cái gì, nhưng mà đối với Đường Hoa thì nhiêu đó đã đủ rồi.

Nam tử phá lưới mà ra, đột nhiên cảm thấy lòng bàn chân nóng lên, lại là một mảng lửa lớn chừng một mẫu ùng ùng bốc lên từ dưới chân mình. Hắn vội vàng làm lại trò cũ, bắn lên bầu trời. Sau khi nuốt vào một viên thuốc, thúc một hơi tinh thần lại truy kích Đường Hoa tiếp.

Sau đó hai người lặp lại câu chuyện vừa nãy, Lôi Bích ra, nam tử phá lưới, tiếp đó là ngọn lửa, nam tử xông lên trời uống thuốc xong lại truy, lại là lưới điện, lại là ngọn lửa…

Đường Hoa thật có khổ chỉ mình biết, tốc độ khôi phục pháp lực của mình theo không nổi việc liên tục bố trí Tam Muội Chân Hỏa, lại nói dù mình đã bố trí, người ta dựa vào phi kiếm hộ thân, cũng vẫn có thể lao ra được.

Nam tử lại càng là đầu bụi mặt lấm, tên này tuy rằng thế lửa không có mạnh mẽ như là lúc trước, nhưng mà thực không phải là mình có thể kiên trì chờ hắn đốt xong được. Với lại đáng ghét nhất là bức tường điện kia, lúc nào cũng có thể ngăn mình lại một chút, khiến tên này có thời gian thi pháp. Càng đáng giận là, người ta luôn vẫn tiến công, vậy mà pháp lực lại lúc nào cũng bảo trì ở mức ngoài một nửa.

“Bạn hữu, chấp nhất như vậy để làm chi?” Đường Hoa ném một cái Lôi Bích, sau đó thở vắn than dài chuẩn bị Tam Muội Chân Hỏa.

“Có gan đừng có phóng hỏa… Đậu má, lại phóng hỏa, ngươi con mụ nó ở hiện thực là tội phạm phóng hoả à!” Nam tử rất suy sụp quát: “Ngươi có phải là đàn ông hay không, có gan đừng có ném hàng rào điện.”

“Có gan thì ngươi đừng có đuổi theo!” Lưới điện của Đường Hoa đã cooldown xong, phất tay về phía sau một cái, sau đó lại dừng lại chuẩn bị Tam Muội Chân Hỏa.

“Ngươi có gan thì đừng có chạy… Ta x… Lại nữa… Có thể đổi cái gì mới mẻ hơn không?”

Chương 24: Quy Tắc

Hai người lại tiến hành một cuộc đối thoại nhạt nhẽo, tiếp tục trò một đuổi một trốn. Chẳng qua là người đuổi thì đầu lấm mặt lem, thi thoảng còn uống viên thuốc, còn người trốn thì lại áo mũ chỉnh tề, thở vắn than dài.

Có thanh âm của tin ngắn, Đường Hoa vội vã lôi ra nhìn sơ, rồi hít vào một luồng hơi lạnh, tin là do Tôn Minh phát: bạn của ta báo cho ta, ba đại công hội toàn bộ xuất động, từ mặt Đông đi tìm ngươi rồi.

Mặt Đông? Đường Hoa suýt chút nữa ói ra bụm máu, mình đây có vẻ là cũng nhắm mặt Đông mà trốn đó, này không thể trách mình được, mình không phải là chạy trốn hướng Hàm Dương sao? Hắn láng máng cảm thấy ở đằng trước kia có một vùng phi kiếm đen nghìn nghịt.

“Ây!” Đường Hoa vừa chạy vừa hỏi: “Ngươi đuổi theo ta căng như vậy để làm chi, ta có đè bà xã của ngươi đâu.”

“Bố đây lần đầu tiên cướp quái không thành, không giết ngươi thì trong trò chơi này ta sẽ không có điềm tốt.”

“Ngươi cảm thấy cơ hội giết được ta có bao lớn?”

“…” Nam tử im lặng, nhưng lập tức hắn lại quát lên: “Ngươi có thể không chạy cho ta giết.”

“Giết một lần bao nhiêu tiền?” Đường Hoa lại đánh ra một cái Lôi Bích.

“Ừm…” Nam tử nghe xong câu hỏi này có hơi ngẩn người, chỉ số thông minh có xu hướng hạ xuống: “Ta không biết giá thị trường, ngươi báo đi.” Đây là ngôn ngữ giao dịch thường dùng nhất quán trong trò chơi.

“…” Đường Hoa cũng rất đau khổ, báo bao nhiêu tiền giờ? Tục ngữ có nói sinh mệnh vô giá…

“Ta còn 20Y.” Nam tử có vẻ đáng thương nói: “Ngươi xem…”

“Không phải chứ, bạn hữu. Ngươi xem coi bản thân ngươi có bản lĩnh cao cùng đạo đức thấp hèn với lại sự thản nhiên khi cướp BOSS, không phải là lần đầu tiên làm việc này phải không. Làm sao lại chỉ có bấy nhiêu chứ… hai kim.”

“Ta x… Không phải là trò chơi này còn chưa khai trương sao? Nếu như khai trương rồi, ta còn cần đuổi theo ngươi năm trăm dặm sao? Ta phải bắt lấy cái điềm tốt.”

“20Y thì thế nào ta cũng không làm… quá là keo đấy. Không ngờ hai mươi gói mì như thế mà đòi mua ta sao?”

“Vậy chúng ta trốn đuổi như vậy tới bao giờ?” Nam tử than khổ một tiếng, xuyên khỏi Tam Muội Chân Hỏa của Đường Hoa.

“Nếu không… Ngươi viết tờ giấy nợ.”

“Tốt!” Nam tử một lời đáp ứng.

“Nói hay, ai mà đánh lén lúc viết biên nhận thì là đồ chó chết.”

“Tốt, ai mà đánh lén lúc viết biên nhận thì là đồ chó chết. Yên tâm, ta cướp quái giết người, nhưng mà tuyệt đối có chữ tín, về sau có kẻ thù thì có thể kêu ta, ta có kiêm chức sát thủ.”

“Viết như vầy.” Đường Hoa bỏ ra một bạc nhận lấy một tờ biên nhận cùng với bút: “Sát Phá Lang vì phải truy sát Đông Phương Gia Tử, cho nên nợ Đông Phương Gia Tử hai kim, trong vòng mười ngày phải hoàn lại, nếu không sẽ tịch thu toàn bộ tài sản… Sao lại không tự nhiên như vậy. Mặt dưới là ngày, ký tên.”

“Sát Phá Lang vì phải truy sát…” Nam tử cũng tức là Sát Phá Lang ký tên xong, đưa biên nhận cho Đường Hoa.

Đường Hoa nhìn nhìn tờ biên nhận đã được hệ thống biểu hiện hữu hiệu, thu vào túi Càn Khôn xong nói: “Bạn hữu, ta xin lỗi ngươi a.”

“Cái gì? A…” Sát Phá Lang chưa nói xong, từ bầu trời có một tia chớp đánh thịch xuống, thật chính xác đánh vào giữa đầu hắn, Sát Phá Lang bởi vì hai người tiếp xúc cự ly gần, đã sớm thu phi kiếm hộ thân lại, mà không ngờ… Hắn phẫn nộ dị thường từ trong ánh trắng chĩa ngón giữa với Đường Hoa: “#%*…”

“Bi