XtGem Forum catalog
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210582

Bình chọn: 9.5.00/10/1058 lượt.


“Tràng thứ hai, Đông Phương Gia Tử đánh với Phá Toái!”

Nghe thế này, Đường Hoa và Phá Toái đồng thời giơ chân: “Kháng nghị! Bọn ta là tuyển thủ hạt giống”

Người chủ trì còn chưa kịp nói gì, thì người xem đã rống giận: “Kháng nghị không có hiệu quả!” Máy bay ném bom siêu cấp đánh với máy bay chiến đấu siêu cấp, đây chính là trận quyết chiến mà bọn họ vẫn chờ mong! Đồng thời đây cũng chính là hai người duy nhất được biết là đã độ kiếp thành công cho đến nay, cho nên sự chờ mong của công chúng càng dâng cao hơn nữa…

Công chúng bất bình là không thể cãi lại, vì thế hai người mặt xám mày đen xuất hiện trên không trung!

“Bắt đầu!” Người chủ trì vừa dứt lời thì bọn người xem “Oa” lên một tiếng, trợn trừng to mắt ra, cao thủ quả nhiên vẫn là cao thủ, vừa bắt đầu là trực tiếp lao thẳng vào nhau ngay. Hai người càng bay càng gần, Phá Toái thì mày kiếm giương lên giận dữ, Đường Hoa thì tay như đang bắt pháp quyết, mắt thấy hai người như sao Hoả và Trái Đất sắp đâm sầm nhau… Họ đột ngột dừng lại cách nhau 50cm, hai ánh mắt thâm tình…

“Búa kéo bao, búa! Búa kéo bao, bao! Búa! Oa ha ha ha!” Đường Hoa nắm chặt tay lại: “Ngươi thua!”

“Ngươi chậm nửa nhịp…” Phá Toái nghiến răng: “Nhãi con, ngay cả chơi oẳn tù tì mà ngươi cũng ăn gian nữa… Coi như ngươi ngon, hồi nữa ta được mở lễ vật trước.”

“Chấp nhận.”

“…” Bầy người xem tập thể xạm mặt lại. Nếu mà không có sự bảo vệ của hệ thống thì có lẽ trong một ngàn người ở đây ít nhất cũng có năm trăm người xông qua phân thây họ rồi. Hai người này đáng căm, không phải bởi vì bọn họ chơi trò oẳn tù tì để quyết định thắng bại, mà là vì họ bắt mọi người phải chờ họ đến một tiếng đồng hồ nữa.

Trong khi bọn người xem đang phẫn nộ la ó, thì một chiếc thùng có cánh xuất hiện ở hướng Đông Nam của hai người, trên đầu nó còn có con số đếm ngược: 15, 14…

Phá Toái mừng rỡ, điều khiến phi kiếm lao thẳng đến, không ngờ cái thùng kia thật là gian xảo, lập tức chạy trốn ngay. Đường Hoa xoay người đuổi theo, tay vung một cái, một màn Lôi Bích xuất hiện. Chiếc rương không có lực công kích, nên đành phải quay đầu lại, nhưng Phá Toái đã xông đến rồi, thế là hắn thoải mái mở thùng báu ra, một viên đan dược toả ánh kim chói loá xuất hiện bên trên chiếc thùng.

Thất Hành thần đan, sau khi dùng thì sẽ vĩnh cửu gia tăng 5 điểm của cả bảy loại thuộc tính. Trong tiếng nuốt nước miếng đánh “Ực” của Đường Hoa, Phá Toái ném viên đan dược vào trong miệng, và… nuốt xuống.

Xong chuyện, hai người lại ngồi trở lại trên phi kiếm của mình nói chuyện phiếm uống rượu. Đề tài chủ yếu là mổ xẻ thông tin về Sát Phá Lang. Đầu tiên, hai người cùng tỏ ra khinh bỉ trình độ đạo đức của Sát Phá Lang, sau đó khinh bỉ tiếp cái xã hội hiện đang người xấu đầy đường này, cuối cùng là phân tích kỹ năng của Sát Phá Lang. Phá Toái rất thẳng thắn thừa nhận rằng mình thua Sát Phá Lang về quá nhiều phương diện, đặc biệt là sau khi Đường Hoa miêu tả lại Lưu Quang Tru Tiên Trảm thì Phá Toái lại càng mất lòng tin hơn. Hai người nhất trí kết luận rằng thanh Ma Kiếm kia của Sát Phá Lang thật là khủng.

Mà lúc này trên chỗ ghế ngồi, Sát Phá Lang lại cho rằng nhiệm vụ hiện nay của hắn mới đúng là hàng khủng thật sự. Trước mắt, nhiệm vụ của hắn chính là phải tìm kiếm Cẩm Tú Giang Sơn, đồng thời địa điểm cũng đã chuyển từ nước Dương sang nước Tề. Hỏi thăm, biết được Cẩm Tú Giang Sơn rất có khả năng đang ở trong Kiếm Trủng, nhưng mà Kiếm Trủng nó ở đâu nè? Hiện giờ không cần thiết phải tìm kiếm tài liệu nữa – tiên kiếm cũng khó cầu, nhưng lại chuyển sang cái khó khác, đó là bản thân nhiệm vụ càng ngày càng thật biến thái.

* * * * * *

Cảnh giới hiện giờ của Phá Toái là “trong người có kiếm, trong kiếm có người”, chính là một kiếm nhân! Mà Đường Hoa thì trong tay không có kiếm, trong lòng lại có kiếm, chính là kiếm trung chi kiếm, cho nên sức miễn dịch của hai người đối với những tiếng la ó, những tiếng huýt sáo phản đối của khán giả đã đạt tới 100% rồi.

Chúng la thì mặc chúng la, ta thì ta cứ việc ta ta làm.

“Thùng!” Phá Toái mắt sắc, chỉ lên trời. Đường Hoa ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là có một cái thùng có cánh thật, nhưng hắn còn chưa có động thân, thì thùng đã từ một hoá hai, từ hai hoá bốn chạy tứ tán.

Phá Toái cười gian: “Ngượng thật, mỗi người hai cái vậy.” Hắn vừa nói dứt lời thì Đường Hoa ở bên cạnh đã “Vù” một tiếng biến mất, Phá Toái tức thì đổ một giọt mồ hôi lạnh, tốc độ này tuyệt đối phải vượt qua 500.

Tốc độ đó không chỉ khiến cho Phá Toái giật bắn lên, mà còn khiết cho Sát Phá Lang trong lòng căng thẳng. Từ khi luyện thành Ma Kiếm ngũ giai, hắn luôn tràn đầy cảm giác tự tin, nhưng bây giờ khi nhìn thấy như vậy… Hắn không kìm được phải nghĩ đến một danh từ chuyên dụng trong võng du: chơi diều!

“Chơi diều” là kỹ xảo của người chơi theo trường phái kỹ thuật, thông thường thường được dùng bởi cung tiễn thủ hoặc pháp sư. Họ sẽ lợi dụng những kỹ năng khống chế để kéo dãn cự ly với phe cận chiến, sau đó hao mòn dần người ta cho đến chết. Mà đổi lại là Đường Hoa thì càng hung ác hơn, hắn chả cần phải chơi kỹ năng khống chế gì c