mất.
“Được!” Hai người giống như hai con đom đóm giữa trời đêm, cùng tách ra hai hướng, rồi chọn chiêu hung ác nhất mà lao về phía Hỏa Quỷ vương.
“Ha!” Lại một tiếng thét, Tinh Tinh đưa tay che mắt, hai tên xung phong lại bị thổi trở về, hơn nữa lần này Hỏa Quỷ vương lại còn kích phát được bạo kích, ống máu của Đường Hoa bị tụt xuống chỉ còn có hai phần mười thôi.
“Không được rồi!” Huy Hoàng toát mồ hôi hột: “Đòn tấn công phạm vi 360 độ, lại còn kèm theo khả năng đánh lui mạnh nữa.”
“Không có khả năng không có cách nào nữa.” Đường Hoa bắt đầu lục lọi túi Càn Khôn, mục tiêu chủ yếu là các góc của nó. Đột nhiên ánh mắt Đường Hoa sáng lên: “Oa ha ha ha ha! Huy Hoàng lên trước kích phát đợt tấn công tiếp theo, ta hồi máu cộng thoát ly trạng thái chiến đấu.”
Huy Hoàng không hề trì hoãn được gì, vẫn cứ bị thổi đi, còn Đường Hoa thì khí thế đùng đùng xông lên phía trước…
Huy Hoàng: “Tinh Tinh, ngươi đoán xem hắn tìm được cái gì thế?”
Tinh Tinh: “Có lẽ là một thanh tiên kiếm bị bỏ quên.”
Huy Hoàng vỗ đầu: “Đúng nhỉ, ta quên mất là hắn có Cửu Thiên Toán Xích và Hậu Nghệ Xạ Nhật cung.”
Nhưng hai người lại không ngờ rằng chiêu Đường Hoa xuất ra vẫn là thanh mâu lớn như cũ, thanh mâu trôi nổi ở bên cạnh hắn, còn hắn thì từng bước từng bước tiến tới gần Hỏa Quỷ vương.
“Ha!” Hỏa Quỷ vương rất đáng chán phất lá cờ xương trắng lên tiếp, một luồng khí đen bắn về phía Đường Hoa. Nhưng không ngờ Đường Hoa trúng phải luồng khí đen này nhưng không lùi mà lại còn tiến tới nữa. Thanh mâu bằng lửa đen của Đường Hoa chỉ chờ cho đòn tấn công của Hỏa Quỷ vương suy kiệt rồi thì lao tới đâm thẳng vào người của Hỏa Quỷ vương.
Một chiêu thành công, tổ hợp chiêu của Đường Hoa xuất hiện liền, thân hình hắn nhanh chóng lướt qua bên cạnh của Hỏa Quỷ vương rồi oanh tạc. Hỏa Quỷ vương xoay người định đối phó thì Đường Hoa đã lẻn đến phía sau, khi Hỏa Quỷ vương ngẩng đầu thì Đường Hoa đã lướt xuống phía dưới chân hắn. Cho dù phải vận động liên tục, nhưng lực tấn công của Đường Hoa vẫn chẳng hề mảy may suy giảm. Hỏa Quỷ vương vội vàng dùng số máu cuối cùng của mình tích súc lên lá cờ xương trắng, khua một cái đánh cược với Đường Hoa. Nhưng không ngờ Đường Hoa lại không phải là một con thuyền giữa cơn sóng lớn, mà là một tảng đá ngầm giữa cơn sóng dữ, không chút suy suyển nào.
Hỏa Quỷ vương bị hóa thành ánh trắng một cách rất bất cam. Đường Hoa thu chiêu lại, hất mái tóc phiền muộn mà nói: “Âm dương hai cực, có sinh có khắc. Thiên hạ vô địch, ai cùng tranh phong. Cao thủ cô quạnh, không khỏi than oán. Mấy người phong lưu, còn phải xem phong thái của Gia Tử.”
Chương 262: Sự Kiện Đồ Sát Thứ Hai
Tinh Tinh hùng hổ bay đến bên cạnh Đường Hoa, biểu tình nhìn hung ác vô cùng: “Ngươi chán sống rồi à, một mình độc chiếm BOSS?” Đã rời đi xa quá rồi, cho nên Tinh Tinh đã bị đá ra khỏi tiểu đội. Vốn nàng thấy Hỏa Quỷ vương đang bị Đường Hoa ngược đãi thì anh dũng lao lên tiếp sức, nhưng ai ngờ Hỏa Quỷ vương lại “Ha” một tiếng, nàng lại bị thổi trở về chỗ cũ mất tiêu.
“Ngươi nỡ lòng nào giết ta sao?” Đường Hoa lấy ra một cây phướn nho nhỏ mà lệ chảy ròng ròng: “Phướn Oan Hồn, đồ chuyên dụng của thuật sĩ.”
“Oa! Gia Tử, hôm nay ngươi đẹp trai thật đấy!” Tinh Tinh nhận lấy, ngó qua rồi mừng rơn, cây phướn Oan Hồn này có thể hấp thu oan hồn trong trời đất để tụ lực xuất ra một đòn tấn công. Nói đơn giản chút là thời gian chờ 7 giây, lực tấn công tỷ lệ thuận với tu vi của người cầm giữ, kèm theo thương tổn thuộc tính gió và hiệu quả đánh lui. Điều đáng tiếc duy nhất là khi cầm trên tay Tinh Tinh rồi thì sẽ thiếu đi khả năng có thể đánh lui các thủ đoạn tấn công cấp cao như kiếm nộ.
Huy Hoàng hỏi: “Gia Tử, ngươi dùng pháp bảo gì mà dũng mãnh vậy?”
“Viên châu Định Phong!” Đường Hoa lấy ra một hạt châu, nói: “Thực có chút hoài niệm, đây là một câu chuyện xảy ra giữa người và thú, cộng với một vị mỹ nữ hồi độ kiếp thứ nhất đấy.”
“Vậy có lấy được linh châu chưa?”
“Đương nhiên rồi!” Đường Hoa cười ha ha: “Gia Tử đã ra tay, còn có chuyện gì làm không được chớ?”
“Gia Tử chết toi!” Phá Toái – đã được cởi vây – xồng xộc lao đến: “Ngươi không định cứu huynh đệ nhà ngươi đấy hả?”
“Lẽ nào ngươi không nghĩ rằng ta vừa mới cứu ngươi xong đó sao?” Đường Hoa nói với ánh mắt thâm thúy: “Nếu ta mà là ngươi, ta tức khắc bày tiệc rượu khoản đãi ân nhân cứu mạng thật hậu liền.”
“Chết đi! Một mình hốt BOSS mà còn bày bựa kiểu đó nữa.” Phá Toái nói: “Huy Hoàng, lão bà của ngươi đâu?”
“Có lẽ… Tạm thời sẽ không đến đâu.”
Đường Hoa hô to: “Về trần gian, Tinh Tinh mời khách.”
* * * * * *
Trên mặt bàn của tửu lâu không có rượu, mà chỉ có hai đứa trẻ con. Chúng là đôi thai long phượng một nam một nữ, tuổi chừng một tháng, đang ra sức khóc réo lên. Quàng Khăn Đỏ đang đi vơ vét đồ dùng cho trẻ con ở Thành Đô, cho nên trách nhiệm chăm sóc hai đứa nhóc này đã rơi vào đầu của Huy Hoàng. Ai bảo hắn là cha của người ta cơ chứ!
Ba nam nhân cộng một thiếu nữ cùng lẳng lặng nhìn hai sinh vật này.
Đường Hoa một tay cầm thức ăn để nguội, một tay cầm một ly rượu đỏ, nhìn ch