Polly po-cket
Song Kiếm – Phần 2

Song Kiếm – Phần 2

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221280

Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.

gạt ta hay không đâu chứ?

“Kiên quyết không làm.” Đường Hoa cự tuyệt ngay: “Mấy tên nước ngoài như bọn ngươi làm sao biết được sự uyên bác của Trung Thổ chứ? Xuất ra một người quân tử có dễ dàng đâu, bổn Gia Tử đã ba năm liền được Ốc Vít bầu thành nhân vật trọng hợp đồng giữ tín dụng đấy, là loại rau quả không độc không hại màu xanh bảo vệ môi trường. Ngoài ra còn hai năm liền nhận được bằng khen công dân gương mẫu của chính phủ Liên Bang nữa.”

Mấy tên Thiên Sứ Sa Đọa nhìn lại nhau, sau đó tiểu Lu quay đầu lại nói: “Được, ta tin tưởng ngươi.” Sau đó hắn vứt ngân phiếu ra…

Ngân phiếu thuận gió bay bay. Đường Hoa chờ nó bay đến trước mặt mình thì lấy một đôi đũa ra, kẹp lấy. Đây là cách để tránh việc có tên tiểu nhân nào đó bày trò trên ngân phiếu. Đồ chơi phương Tây ta không rõ lắm, nhưng phương Đông thì thường xuyên xuất hiện chuyện này. Đường Hoa thấy trên tờ ngân phiếu này rõ ràng có con dấu phía chính phủ của Ốc Vít, bèn lập tức yêu cầu hệ thống kiểm tra thật giả ngay. Hệ thống tức khắc trả lời rằng bên sản xuất ra tờ ngân phiếu này là Ốc Vít, đồng thời kim ngạch trên đó vẫn chưa bị xóa hay sửa gì. Lúc này Đường Hoa mới thu ngân phiếu vào trong túi Càn Khôn, rồi phất tay: “Bái bai.”

“Hấp Ma hồ.” Tiểu Lu trở nên khẩn trương.

“Cho ta xin đi, chẳng phải bổn Gia Tử đã nói rồi sao, Trung Quốc xuất ra được mấy tên quân tử có dễ dàng gì? Các ngươi không nghĩ lại xem, trong mấy trăm vạn người chỉ có mấy tên quân tử, vậy số còn lại là gì thế? Lẽ nào các ngươi còn mong sẽ trúng thưởng xổ số đặc biệt à? Ma quỷ không văn hóa, còn đáng sợ hơn là lũ dốt thật.” Đường Hoa vẫy vẫy tay, rồi mất tăm mất tích.

“Đứng lại!” Tiểu Lu thấy Đường Hoa đã biến mất bèn dậm chân tức tối, ha, chỉ số vô sỉ đã hoàn toàn vượt qua ma vương đại nhân rồi đấy.

Ai… Thân là khách từ phương Tây đến Trung Quốc ta, thì trước tiên phải học hỏi đã chứ. ‘Lừa gạt’, thứ này mấy ngàn năm trước đã lưu hành rồi. Chẳng hạn như ‘vây Nguỵ cứu Triệu’ ấy, nói lên rằng lừa gạt là có lý. ‘Bỏ đá xuống’ giếng nói lên rằng gạt tới bến là vô tội. Qua sông rút ván thì tỏ rằng có đê tiện mới sống yên… Đây hoàn toàn là những kế thường dùng trong ba mươi sáu kế cả. Thắng mới là kẻ có lý, đừng có dùng sự vô sỉ của ma vương để vũ nhục trí tuệ của bổn Gia Tử đây. Đường Hoa nhìn lại túi Càn Khôn mà cười trộm: lần sau bán cho ma vương đi, nhưng nếu Thượng Đế đưa ra một cái giá thích hợp thì cũng không phải là không thể thương lượng được.

* * * * * *

Trên đường đến Thành Đô có kẻ xấu, Đường Hoa đành phải trở lại phụ cận núi XX, đến bên một dòng suối nhỏ cạnh một thị trấn nhỏ thả câu thôi. Nhưng còn chưa câu được cá, thì cả bầy bằng hữu đã nhắn tin ân cần thăm hỏi mình, tất cả đều là câu sau: “Gia Tử, ngươi không sao chứ?”

“Chuyện gì thế này?” Đường Hoa lập tức điện hỏi Tôn Minh liền.

“Ngươi không nghe nói gì à?”

“Không có!” Mình nghe rồi còn hỏi hắn làm gì nữa? Thế chẳng phải là đang lãng phí tiền gọi điện hay sao?

“Ma vương đã phái ra sứ giả dán biển treo giải và công bố nhiệm vụ đối với ngươi. Treo giải cho việc giết ngươi là một lần năm trăm kim, còn nhiệm vụ là giết ngươi một lần được năm trăm kim, nếu khiến ngươi rớt được một thứ pháp bảo tên là Hấp Ma hồ, thì có thể đổi lấy năm nghìn kim từ ma vương.”

Đường Hoa mừng rơn, hỏi: “Tỷ lệ rớt là bao nhiêu?” Satan đại ca thật là, ngài sớm ra giá năm nghìn thì ta đã bán đi rồi. Người ta cũng có nói là ‘không bán’ đâu chứ?

“15%.” Tôn Minh dĩ nhiên đã phái người đi nhận nhiệm vụ rồi.

“Móa! 100% thì có phải hơn không!”

“Nói chuyện chính đi, ta định sẽ chuẩn bị riêng cho ngươi một kỳ đặc san, thổi phồng cho ngươi trở thành một anh hùng nhân dân, khiến mọi người có một tấm gương luôn luôn đấu tranh với ma vương đấy. Ta được lợi, ngươi được danh lẫn lợi, thế nào?”

Anh hùng nhân dân à? Vì mình đã gạt Lucifer sao? Dù da mặt Đường Hoa có dày hơn thì cũng thấy ngượng lắm, bèn cự tuyệt ngay: “Không được, ma vương truy nã ta cũng là vì có điều khó nói thôi.”

“Điều khó nói gì?”

“Hắn vừa bảo Bảy Thiên Sứ Sa Đọa đến dùng hai ngàn kim mua Hấp Ma hồ của ta.”

“Kết quả thì sao?”

“Tiền đã tiêu rồi, mà hàng thì không lấy được.”

Hồi lâu sau Tôn Minh mới trả lời: “Chuyện này thật không nên đăng chút nào. Lần sau có chuyện chính nghĩa nào thì báo lại cho ta nhé, ta đăng.”

“Không có vấn đề.” Đường Hoa cúp máy. Coi tên ma vương kia hẹp hòi chưa kìa, chẳng phải chỉ là gạt hắn hai ngàn kim đó sao, cần gì phải ra lệnh truy sát chứ? Ngươi cũng không nghĩ lại xem, hiện giờ kẻ có khả năng chơi lật bổn Gia Tử đây còn có được bao nhiêu chứ? Mà mấy người này lại sẽ không vô cớ đi động thủ với bổn Gia Tử nữa. Nếu ngươi phái một đội nhân mã đi ra tiêu diệt bổn Gia Tử đây, thì 500 kim còn chưa đủ phí xe ngựa nữa là. Hèn chi người ta vẫn nói ma vương ngươi là nhân vật đại biểu đặc thù bên phản diện mà, tiêu tiền cũng keo kiệt như thế, đánh không lại Thượng Đế là đương nhiên thôi. Không biết Thượng Đế có muốn mua thứ này không nhỉ? Làm sao liên hệ với lão nhân gia ngài đây? Thiên Đình chắc là có chút quan hệ ngoại giao với Thượng Đế đấy nhỉ?