i đc gì nữa, những giọt nước mắt đã át đi tiếng nói, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào.
Yamada ôm chặt Rika vào lòng và an ủi ….
-Rika, chị đính hôn với em nhé ?!
Trái tim ai đó vỡ tan thành từng mảnh, trái tim thủy tinh … Đã nói là sẽ ko yêu ai nữa mà, trái tim phản chủ, nó đã lỡ yêu anh mất rồi ….
Hàng ngàn mảnh thủy tinh tan vỡ hòa chung cùng nước mắt ….
Cô bé chạy đi, ko muốn nhìn cảnh tượng ấy thêm 1 giây, 1 phút nào nữa ….
Gió thổi lướt qua khuôn mặt, mái tóc ai đó bay nhẹ trong gió ….
Gió thổi làm khô đi những giọt nước mắt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi, trái tim vẫn tan vở và nụ cười đã ko còn ….
Cuộc đời ko chỉ toàn một màu hồng ….
– Amy, em sao vậy ?
Ko có tiếng trả lời đáp lại, chỉ có tiếng khóc và tiếng gió thổi xào xạc ….
– Đừng khóc nữa, anh sẽ lun yêu em và ở bên cạnh em.
Nước mắt vẫn rơi, vòng tay ai đó ôm nó vào lòng, thật chặt, thật ấm áp, ko phải là vòng tay của ai kia, cảm giác ko giống. Nhưgn bây giờ nó chẳng còn thiết gì nữa, nó chỉ cảm thấy đau khổ và nước mắt đang lăn dài trên má ….. vòng tay ai đó vẫn ôm nó vào lòng và dịu dàng an ủi nó ….
Liệu như thế có ổn ko ?
Chap 40 :
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Chiếc xe phóng nhanh trên con đường hoa anh đào quen thuộc …. Những cánh hoa rơi lả tả trong ánh nắng hoàng hôn một buổi chiều ảm đạm ….
Đôi mắt ai kia đẫm lệ và vô hồn. nụ cười bây giờ trở thành 1 thứ gì đó quá xa xỉ ….?!
Chiếc xe chầm chậm dừng lại trước cổng ngôi biệt thự Nadeshiko.
– Em ko mún về nhà !
Chinen quay sang nhìn nó, khẽ nhíu mày trong vài giây rồi lại ra vẻ thấu hiểu, gật gù
– Uh, cũng đc. Chúng ta đi chơi ha ?!
Đáp lại nụ cười hào hứng của hắn là vẻ mặt lạnh lùng đến vô cảm hiếm thấy của nó.
Nụ cười trên môi ai kia chợt tắt ngấm, thay vào đó là cái thở dài và lắc đầu ngán ngẩm ….
– Đi thôy.
– Amy, xuống xe đi nào.
Nó ngẩng mặt lên, đôi mắt mở to tỏ vẻ ngạc nhiên ….
– Chúng ta đi chơi, em xuống xe đi.
Chinen lập lại 1 lần nữa, trên môi nở 1 nụ cười nhẫn nại ….
– Uhm …
Nó bước xuống xe, ngước mặt lên nhìn cái cảnh vật quen thuộc trước mặt.
-Khu vui chơi này …. ?!
-Phải, đây là khu vui chơi mà lần đầu chúng ta gặp nhau.
Chinen cho hai tay vào túi quần, khẽ mỉm cười khi nhớ đến kỉ niệm lần đầu tiên mà hắn và nó gặp nhau ….
Hắn ko hề bik rằng … nơi đây đối với nó ko mang lại 1 hồi ức nào về hắn cả ….
Hồi ức … Kỉ niệm … tất cả đều có hình bong của ai kia ….
Nắm tay nó thật chặt trong 1 ngày lạnh lẽo, cãi nhau với nó, mỉm cười với nó, cõng nó về nhà ….
Tất cả, tất cả đều quá ngọt ngào nhưng sao giờ đây, những hồi ức ấy lại như một con dao cắm rất sâu vào trái tim đang rỉ máu của nó ….
-Rika, chị đính hôn với em nhé ?!
Tại sao ??? Tại sao người anh ấy yêu ko phải là nó ?
Tại sao anh ấy lại đối xử tốt với nó đến như thế khi chỉ xem nó như 1 đứa em gái ?
Tại sao lại quan tâm đến nó như thế ?
Tại sao ? Tại sao lại khiến nó yêu anh ……..???
Ngốc ạ, tình yêu làm sao mà giải thix đc …. Yêu hay ko ? Đó ko phải là quyết định của lý trí mà là câu trả lời của trái tim ….
Tại sao àh ? …. Có ai trả lời đc ko ?
Trái tim đau nhói còn đầu óc thì mệt mỏi đến độ chẳng thể nào suy nghĩ thêm đc nữa ….
Àh, phải rồi, bởi vì từ trước đến giờ trong trái tim ấy, nó đã-đang và sẽ mãi mãi là “em gái” của hắn mà thôy …
Có thật, chỉ là “em gái” thôy ko ?
Nước mắt lăn dài trên má, cố gắng để ko phát ra thành tiếng nhưng …. Khó quá ….
Nước mắt vẫn cứ rơi … Khóc, nó ko muốn khóc đâu nhưng chẳng hiểu vì sao nước mắt cứ rơi mãi …
Ai đó ôm chặt nó vào lòng, khe khẽ hát vu vơ ….
But if you wanna cry ….Cry on my shoulder ….
Nó đã từng mơ ước sẽ có 1 ng’ nào đó yêu nó nhìu như thế, nhưng bây giờ, khi người ấy đã xuất hiện bên cạnh nó với 1 bờ vai để chia sẽ những giọt nước mắt, để an ủi khi nó buồn, …thì tại sao, tại sao nó lại ko thể đáp lại tình yêu đó ….
Trái tim của nó đã chứa đầy hình bong của ai kia rồi, còn chỗ trống nào cho ai khác nữa đâu ….
Ngốc ạ, từ bỏ đi …….Buông tay ra khi người ấy ko còn cần mình nữa, từ bỏ thứ ko thuộc về mình …. Bik thế, nhưng sao … khó quá …
Nó đẩy hắn ra, chùi đi những giọt nước mắt còn đọng lại trong đôi mắt đẫm lệ kia ….
– Em ko sao đâu.
– Uhm, chúng ta đi chơi thôy.
Hắn ko ngốc, hắn bik nó nói dối nhưng hắn vẫn chấp nhận, vì hắn muốn đc ở bên cạnh nó, vì hắn bik nếu hắn hỏi thêm bất cứ điều gì nữa thì cái tình cảm mà hắn đang cố gắng níu giữ sẽ mãi mãi mất đi ….
Hắn ích kỷ. Uhm, con người vốn là một sinh vật ích kỷ và ngốc nghếch …. ?!
Hắn mỉm cười và nắm tay nó kéo đi, nụ cười buồn trong một chiều ảm đạm …
Hơi ấm từ bàn tay ấy … sao mà khác lạ quá, nó ko ấm áp, ko dịu dàng, ko yên bình, ko ngọt ngào, nó chỉ chứa đựng sự cảm thông và sẻ chia ….
Tình yêu của hắn, có thật là chỉ dành cho nó ko ?….
– Amy, lại đây !!!
– Panda, wa đây chơi tàu lượn siêu tốc nè.
– Panda ngốc ….
Nó đi chơi với hắn mà đầu óc thì cứ bay nơi nao, hắn phải nắm tay nó kéo đi và luôn miệng gọi tên nó để nó ko bị lạc ….
Trông Chinen bây giờ khổ sở đến tội nghiệp ….
Ngốc ạ, sao lại phải như thế ? Khi tình cảm đó sẽ ko bao giờ thuộc