Polly po-cket
Sói xám

Sói xám

Tác giả: melodyofdeath19

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322084

Bình chọn: 7.5.00/10/208 lượt.

Ta tưởng Johanne phải cho ngươi biết chứ. Hắn quả là vô dụng nhỉ. Ngươi, Valerie Remirez và thân thể cô đang sống trong chính là Miranda Ker, hai người chính là chị em song sinh. – Chị em song sinh? – Giải thích đây. Chính xác vào ngày nay 16 trước, Trăng máu xuất hiện như người thấy đấy, và hai giọt máu từ mặt trăng rơi xuống tay của hai người đàn bà. Một người chính là mẹ ngươi, Phu nhân của Bá tước Remirez và một người là mẹ của Miranda, bà Ker. Sau mấy năm tìm kím, lão pháp sự tìm ra nơi người chị song sinh của ngươi ở và bắt cô ta và nhốt linh hồn của cô ta vào một chiếc gương và xuất linh hồn của từ thể xác thật chính là là cái đang ngồi trên ngai vàng và ghép nó vào thân thể của Miranda để giấu đi mùi của người sói nhưng của vẻ lão ta đã thất bại trong việc dấu đi con mắt Sói. Tất cả ngững sự xuất hồn nhập xác này chỉ cần một giọt máu từ Miranda và một giọt từ ngươi. Và cho dù ngươi có đăng quang rồi thì ngươi phải nghe theo lời ta còn không ta sẽ giết Miranda và Johanne.- Valerie bị cuốn hút vào vòng xoáy của cá sự việc, cô không thể hiểu đâu cho rõ được đầu đuô câu chuyện, thật là nhức óc.

Vậy lễ hiến tế…? – cô lo sợ, không lẽ sẽ dùng hết toàn bộ máu của cô?

Chỉ cần một giọt máu của ngươi để giải thoát chị song sinh của ngươi thôi. Và một giọt máu của cô ta để ngươi được quay trở về thân xác cũ. – gã trả lời tường tận, mọi lo lắng của cô cũng biến đi mất.

RẦM! RẦM! RẦM!

Valerie, tránh xa tên tâm thần đó ra. – Valerie thấy ở ngưỡng cửa là người yêu của cô. Người đầy máu me và mái tóc bết dính vào mặt. Johanne, anh vẫn còn sống!

Vô dụng thôi, ta sẽ không để mất cô ta lần thứ hai. – gã rú lên điên dại.

Valerie, đi… – anh kêu gọi cô.

Cả hai người câm mồm, Varenza, anh có thể dẫn em đi làm nghi lễ đi nhé. Ta cùng đi nào.- Valerie chìa bàn tay trắng nõn nà ra cho Varenza. Gã vẫn đăm đăm nhìn cô vì đang ngợ ngợ chưa kịp hiểu ra chuyện. Cô cũng không biết nữa, tự nhiên cô lại làm thế. Ngước nhìn ánh trăng, hình như ngài đang chỉ cô cách để gỡ rối mọi chuyện. – Sao anh còn đứng nhìn nữa? Mau đi nào. Anh tốt hơn Johanne, hắn ta thật vô dụng, tốt nhất anh nên nhốt hắn vào cái lồng thì hơn.

Cái gì vậy Valerie?! Em tính tạo phản sao?!…Hự! – Varenza vui vẻ nắm chặt lấy tay cô và phẩy tay nhốt Johanne vào trong một chiếc lồng.

Ta đi nhé! – gã nhẹ nhàng dẫn ta ra sảnh lớn và đi đến một chiếc gương. – Nàng đâm chiếc kim này vào tay và hãy chạm vào chiếc gương, linh hồn của Miranda sẽ được giải thoát, nhưng nàng phải chịu một chút lo lửng trên không trung để chị nàng cho nàng về thân xác đã.

Valerie gật đầu và làm theo, bỗng cô thấy người như lơ lửng rồi tách khỏi cơ thể cô đang ở. Một linh hồn từ trong gương bước ra và nhập vào thể xác đang đứng đó. Valerie không thể nói cũng không thể đi lại bằng chừng chân, cô chỉ có thể lướt trong không trung.

Tôi đang ở đâu đây? – cái thân xác giờ đây chính là Miranda thật đã tỉnh. Varenza nhanh chọc lấy một giọt máu của cô ấy và chạm lên trán của thân xác đang ngồi trên ngai vàng. Cảm thấy như bị hút vào lỗ xoáy, cô nhanh chống bay vào nhập lấy thân xác của người ngồi trên ngai vang. Cô đang sống lại, cô giữ mọi quyền năng. Cô có thể đánh bại bất cứ ai nhưng, nhất quyết không thể để cho gã biết được.

Đi thôi Valerie. – gã lôi cô đi.

Khoan nói chuyện với chị mình. – cô nhanh chóng đi lại và chào Miranda.

Cô là ai? – cô ấy sợ hãi hỏi.

Suỵt, chị bình tĩnh, bây giờ em cần chị làm theo em và… – cô trấn an Miranda, bên ngoài tiếng gọi the thé của gã vẫn kêu lên thật khó chịu. Nhìn cô giá giống mình trước mạt, dù vẫn sợ, Miranda nghe lời cô ta. Xong việc để nói, cô kéo Miranda đứng dậy và nói thẳng mặt gã. – Đồ ngu ngốc, ngươi bị ta lừa mà không biết sao, làm sao ta có thể dễ dàng theo ngươi được.

Ả khốn, ngươi và chị ngươi phải chết. – gã tái xanh mặt mày lao thẳng. Cô và chị ngước nhìn ánh trăng và cầu nguyện, họ cảm thấy trong cơ thể mình đang dần mạnh lên. Phải, mặt trăng đang tiếp thêm sức cho họ. Hai viên Tourmaline Đen tỏa sáng và tia chớp chói lòa bắn thẳng về phía gã, một bóng đen vọt thẳng ra và tan biến trong không trung với một tiếng thét chói tai.

Valerie, em… – phép thuật tan biến ngay khi chiếc bóng đen biến mất, Johanne chạy nhanh xuống sảnh lớn và ngỡ ngàng khi thấy tới hai…Valerie.

Anh bình tĩnh đi nào, chị ấy là Miranda, chị song sinh của em đấy. – cô cười trước khuôn mặt ngây ngô của Johanne, mọi chuyện đã xong rồi. Không còn gì vướng bận nữa. Bọn ma cà rồng mất tướng thì cũng không còn nước đi, buộc phải chạy trốn ở nơi tận cùng của thế giới.

Valerie cẩn thận, Varenza vẫn còn sống. – Johanne bỗng hét thất thanh.

Khoan, anh ấy chỉ còn là con người thôi. Một linh hồn quỷ đã ám anh ta, anh ấy sẽ ổn thôi. – cô trấn an Johanne. Anh cũng bớt lo sợ nhưng vẫn cẩn thận. Valerie quay sang chị gái mình.

Chị hãy chăm sóc Varenza nhé. Chồng tương lai em chấm cho chị đó. – chị ấy ngắm nhìn khuôn mặt điển trai của Varenza, cậu ấy sẽ sống cùng với cô thôi, không có gì phải lo nữa. Cô mỉm cười đứng kế Johanne ngắm nhìn hình ảnh Miranda dịu dàng dẫn dắt Varen