Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Trà Meo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212803

Bình chọn: 7.00/10/1280 lượt.

tay tôi được cả, hôm qua dù cô là người lạ thì vẻ xinh đẹp của cô khiến tôi bị quyến rũ rồi, lúc cô ngất tôi dùng cái thuốc này để bày trò giữ cô lại. Cô phải là của tôi!”

“Nói nhiều quá, muốn ăn đấm sao?”

“Cô đã chấp nhận tham gia thi, cô phải chịu phạt thôi, muốn đấm cũng không được.”

Minh Thiên đưa mắt nhìn mọi người xung quanh, thấy Mạnh Bảo đang nhìn anh với ánh mắt hình viên đạn. Anh cười:

“Định bảo cô làm bạn gái tôi thì tội nghiệp anh chàng kia quá, thôi thì phạt nhẹ thôi…”

“Phạt gì…?” – Cô ngờ ngợ.

Minh Thiên nâng cằm cô lên:

“Hãy hôn tôi một cái!”

Chương 15: “I WANT YOU TO SMILE”

Phương Nhi ngã ra giường, Mạnh Bảo tiến lại khiến cô hoảng sợ, không hiểu anh định làm gì. Ánh mắt Mạnh Bảo nhìn cô rất lạ khiến cái đầu cô tự dưng nảy sinh “nhiều ý nghĩ đen tối”. Anh đi tới giường, cúi người xuống. Cô hoảng thực sự, định hét lên thì…

BỤP! Mạnh Bảo nắm lấy tay cô, kéo cô đứng lên. Cô ngỡ ngàng, chỉ thế thôi sao? Hắn không “làm gì” mình à? Nhưng ánh mắt của Mạnh Bảo vẫn lạ lùng như thế khiến cô rất ngạc nhiên, không hiểu vì sao.

“Ở đây mất điện rồi, về nhanh đi không nóng.” – Anh nói, lạnh lùng và thờ ơ.

“Ừ…” – Cô hú hồn hú vía, khập khà khập khiễng ra cửa.

“Cái kéo đó…”

“Hả?”

“À không, cô về đi!”

Phương Nhi nhăn mặt, thật là khó hiểu! Cô nhanh chóng ra về, không để ý đến Mạnh Bảo nữa. Còn anh vẫn cứ ngồi đó trong căn phòng tối, gương mặt anh đầy trầm uất. Không khí nóng nực vì mất điện. Bỗng có một luồng gió mạnh thổi mát đằng sau anh. Anh quay lại, Vân Trang đang cầm trên tay chiếc quạt giấy quạt cho anh. Bất cứ trong lúc nào, chỉ cần có thể giúp được là cô lại ở bên cạnh anh. Tự dưng anh thấy hối hận vì ban nãy nói có vẻ nặng lời với cô.

“Anh à, có chuyện gì không?”

“Không sao…Em đi đi, không cần quạt cho anh.”

“Anh đừng giấu em! Có chuyện gì vậy, nói em nghe?”

Một khi Vân Trang đã hỏi, Mạnh Bảo không tài nào tránh né được, đành nói:

“Anh vừa đi vào xem em bôi thuốc cho Phương Nhi thế nào, tự dưng mất điện và cô ta không nhìn thấy anh, ném cái kéo đó…”

“Thì sao chứ? Em chỉ thấy hơi nguy hiểm, chứ có thấy làm sao đâu?”

“Có nhớ lần đầu tiên gặp Phương Nhi, anh đã nói với Minh Phú cô ta có điều gì đáng chú ý không?”

Vân Trang há hốc:

“Không lẽ là…tài ném của chị ấy…?” – Cô chợt nhớ ra Phương Nhi đã từng ném đá trúng cái mũ bảo hiểm của Mạnh Bảo – “Chắc là chị ấy có cái tài đó từ lâu thôi, trùng hợp thôi mà. Có phải anh lại nghĩ tới chị Linh không?”

Mạnh Bảo buồn rầu, nhìn lọ thuốc “Only you” trên tay mình.

“Biết là trùng hợp, nhưng sao anh không muốn Phương Nhi có bất cứ điểm nào để anh nhớ về Thanh Linh.”

“Anh, rồi chúng ta sẽ tìm thấy chị ấy mà!”

“Anh cảm thấy mệt mỏi…” – Mạnh Bảo thở dài gục xuống – “Có những lúc anh lại không muốn tìm cô ấy, anh không muốn nhớ về cô ấy nữa, anh bất lực.”

“Anh à…”

“Chỉ vì anh yêu cô ấy quá nhiều.” – Giọng Mạnh Bảo nghẹn lại, và Vân Trang nhìn thấy những giọt nước mắt định trào ra trên khoé mắt anh.

Vân Trang không biết nói gì hơn nữa, cô hiểu anh nghĩ gì, nhưng lại không biết xoa dịu anh thế nào. Là em gái anh, điều gì anh cũng kể cho cô, và cô hiểu tình yêu đối với Thanh Linh của Mạnh Bảo là rất lớn. Hai chữ “Only you” đã nói lên tất cả, anh luôn muốn cô là duy nhất, nhưng cô gái Phương Nhi kia lại có những điểm giống với Thanh Linh khiến anh cảm thấy khó xử. Vân Trang vẫn nhớ, những tháng ngày mà Mạnh Bảo, Thanh Linh yêu nhau sâu đậm, cô đã chứng kiến cảnh anh dạy Thanh Linh cái tài ném chuẩn xác của anh (nhờ nó mà anh đã cứu Thanh Chi khỏi tay kẻ xấu). Thanh Linh học rất nhanh, và ném còn tài hơn cả anh vì cô khá nhanh nhẹn. Và giờ đây, Phương Nhi cũng có cái tài ném đó, với chiếc kéo mà cô cũng suýt thì cắt cho Mạnh Bảo một phát nếu anh không kịp tránh…

Phương Nhi, cô gái ấy rốt cuộc là ai?

Nhờ lọ thuốc Vân Trang bôi, sau một đêm Phương Nhi đã gần như khỏi và có thể đi được. Hôm nay cuối cùng cũng có một ngày Chủ nhật, cô phải đi bộ cho khoẻ người mới được, cả tuần cứ đánh đấm võ vẽ mệt rồi. Cô mặc quần áo, đội mũ lưỡi trai, xỏ giày thể thao, trông nhìn cô lúc nào cũng rất ra dáng vận động viên chứ ít khi điệu đà như ba cô bạn Kim-Lan-Phượng, mặc dù cô xinh đẹp hơn cả ba cộng lại.

Cô vừa bước ra khỏi cửa thì nhìn thấy cô gái trẻ ấy đứng ở gốc cây trước nhà. Là Vân Trang, em gái của Mạnh Bảo.

“Dò mãi mới được nhà chị, chị đi tập thể dục à?”

“À ừ, chị đi bộ tí. Em cũng đi à?”

“Vâng, chị đi cùng em nhé! Chủ nhật ai cũng ngủ nướng, em đi một mình chán lắm.”

Phương Nhi đồng ý đi cùng Vân Trang ngay, cô em gái của Mạnh Bảo dịu dàng, thân thiện khác hẳn ông anh trai, ai mà không quý mến cho được. Cả hai đi bộ ở một công viên, không khí buổi sớm thật trong lành, đi bộ lúc nào cũng rất tốt. Đi mãi thì cũng mệt, Phương Nhi kêu ngồi nghỉ ở một cái ghế đá. Vân Trang nhanh chóng đi đến hàng nước gần đó mua một chai nước khoáng đưa cho Phương Nhi:

“Chị uống đi!”

“Ừ cám ơn em.” – Phương Nhi vừa cầm chai nước uống thì…

“Cái kéo hôm qua…”

“Hả?” – Phương Nhi bỏ chai nước xuống – “Có gây tổn hại gì không? Cú ném đó chị ném hơi bị nguy h


Teya Salat