m lá cây.
“Anh đáng nhẽ phải ghen chứ!”Cô lại bĩu môi,nhìn anh.
“Tại sao?”
“Bởi vì em muốn hẹn hò với người khác!”
Anh cười.
“Cười cái gì!Không được cười,nghiêm túc chút đi!”Cô tiếp tục trừng mắt nhìn anh.”Chỉ cần anh làm cho em không vui,em sẽ…..sẽ…..” cô cầm cốc thạch đã ăn hết một nửa lên,đanh đá uy hiếp anh,”một miếng thạch em cũng sẽ không cho anh
CHƯƠNG 5 – 7 (17)
ăn!”
Anh xoa xoa mũi,cười khổ:”Ừ.”Anh cũng rất thích ăn thạch trái cây,mặc dù con trai thích ăn thạch trái cây có đôi chút kỳ là.
“Nói đi!”
“Bởi vì em sẽ không như vậy,cho nên anh không cần phải ghen.”
“Kỳ lạ,tại sao em sẽ không như vậy?”
Anh cười nhạt:”Bởi vì,anh yêu em.”
“…..”
“Bởi vì,em cũng yêu anh.”
“…….”Ngón tay cầm cốc thạch trái cây của cô đột nhiên trở nên mềm nhũn.
“Trên thế giới này,người yêu em nhất là anh,người yêu anh nhất là anh.”Anh ôm chặt cô,đặt nhẹ khuôn mặt lên đỉnh đầu cô,thở nhẹ,”Anh biết rằng em yêu anh,cũng giống như em biết rằng anh yêu em.”
Gió ngoài cửa sổ thổi vào.
Anh nhẹ nhàng mềm mại ôm chặt cô.
Giây phút đó,chỉ có thể hạnh phúc nhắm mắt lại,để nụ cười hạnh phúc leo lên môi nhỉ!!!!!!!
Nhưng mà——
“Nếu như em chết đi?”Cô mở to mắt,”Em chết đi anh có còn yêu em nữa không?”
Anh thở nhẹ.
Cô lo lắng nắm chặt cánh tay anh,ngước mắt lên:
“Em chết đi anh có đi yêu người khác không?Trước đây đọc một bài thơ của một thi sỹ,nói là sau khi vợ ông ta chết,vì để cho vợ ông ta yên tâm,ông ta muốn mỗi ngày còn hạnh phúc hơn cả lúc vợ còn sống,ngày hôm sau hạnh phúc hơn ngày hôm trước!Tức chết đi được!Còn nữa,trong tiểu thuyết và phim truyện cũng thường xuyên có chuyện như vậy,nói là trước đây người yêu hay vợ chết đi,sau đó nhân vật nam chính lại tìm một người khác,sau đó đôi nam nữ chết tiệt đó lại nói cái gì…..,nếu như cô ấy dưới cửu tuyền có biết,nhất định sẽ rất vui vẻ thấy anh lại tìm thấy hạnh phúc,sẽ chúc phúc cho chúng ta…..Chết tiệt!Chết tiệt!”
Cô trừng mắt nhìn anh:
“Bùi Dực,em cho anh biết—–Em!Sẽ!Không!Vui!”
“Ừ,được.”Anh chẳng biết nên khóc hay cười.
“Kể cả em chết đi,anh cũng không thể đi yêu người con gái khác,nghe thấy không!”Cô nghiến răng nói:”Vừa rồi anh nói,anh yêu em nhất,như thế vẫn chưa đủ!”
“……”
“Anh phải nói là ‘chỉ’ yêu em!Không được đi yêu người con gái khác!”
“Thế còn mẹ anh?”
“Vớ vẩn!”Cô đấm vào ngực anh,”Đừng có nói tránh!Em chết đi anh cũng không được đi yêu người con gái khác,nghe thấy không,nếu không em sẽ từ dưới đất chui lên,nửa đêm biến thành ma dọa anh!Hơn nữa sẽ tuyệt đối không chúc phúc cho anh!”
“Em.”Anh buồn cười vuốt mái tóc ngắn của cô,tỉ mỉ lấy cảm giác,cô nhe nanh giơ vuốt lên giống như một con nhím dễ thương.
“Hứa với em!”
“Được.”Anh nhìn cô,”Anh mãi mãi chỉ yêu một mình em.”
Cô cười hài lòng:”Em cũng vậy.”
“Không được,nếu như anh chết trước em,nhớ là phải tìm một chàng trai tốt yêu em.”Ngón tay anh đặt lên môi cô,”Không được buồn,khong được khóc,không được chỉ yêu một mình ảnh,phải vui vẻ như bậy giờ,bởi vì Tiểu Mễ của anh cười rất đẹp.Phải nhớ rằng,anh sẽ chúc phúc cho hai người….chỉ cần,thỉnh thoảng có thể nhớ đến anh là được……”
“Ơ!Sao anh không nói là hoàn toàn quên anh đi?Như vậy anh sẽ càng vĩ đại hơn?”Cô bĩu môi,”Toàn như vậy,làm em cảm thấy mình như là một kẻ xấu,anh chính là người hoàn hảo như vậy,đáng ghét!”
Cô cười:”Anh không nỡ để em hoàn toàn quên anh đi.Nếu như em hoàn toàn quên anh đi,anh sẽ rất đau lòng.Em hãy đặt anh vào một góc trong trái tim em,một góc nhỏ bé nhất,anh đã rất hạnh phúc rồi.”
“Không đời nào!”Cô đắc ý tiếp tục ngồi ăn thạch trái cây.
“……?”
“Làm gì có chuyện anh sẽ chết,anh chắc chắn sẽ chết sau em,”Cô do dự nhìn cái cốc không còn nhiều thạch,đấu tranh tư tưởng không biết có nên chia cho anh một ít không,”bởi vì anh sẽ không nỡ
CHƯƠNG 5 – 7 (18)
bỏ mặc em,ai chăm sóc em anh cũng sẽ không yên tâm…..Thôi,cho anh ăn thạch,chỉ được ăn một chút thôi đấy nhé…..”
Gió ngoài cửa sổ thổi mạnh làm cho rem cửa tung bay.
Cô cẩn thận đút thạch lên miệng anh:
“Một chút thôi đấy…..”
…..
……..
Trà sữa từ trên mặt Trịnh Hạo Dương chảy xuống,anh không lấy khăn lau,ánh mắt nhìn Tiểu Mễ,buồn buồn.
“Cậu ấy rõ ràng đã chết rồi.”
Một cảm giác lạnh lẽo xuyên qua cơ thể cô.Cô hít thở,mở túi xách tìm ví,rồi lấy ra tiền của một cốc trà sữa đặt lên bàn.
oOo
Cô không muốn nói chuyện với anh nữa.
“Thằng đó không phải là Dực!Nếu như nó biết được là em tiếp cận nó vì trái tim của nó,nếu như nó biết được nụ cười của em,sự quan tâm của em là vì người khác,thì sẽ như thế nào?!”Trịnh Hạo Dương đớn.
“Anh đang uy hiếp em?”
Tiếng nói của Tiểu Mễ rất nhẹ,nhẹ như một lời thì thầm bên tai.
Không biết vì cái gì,tiếng nói nhẹ như vậy của cô nhưng lại làm cho anh đột nhiên làm cho anh thất thần.Anh nhớ lại hồi nhỏ,cô luôn luôn cười đùa với Dực,còn khi nhìn thấy anh,cô lại luôn trừng mắt.
Cô đứng dậy,nói với anh:
“Em biết anh ấy không phải là Dực,nhưng mà,Dực và anh ấy là một.”
Nói xong,cô rời khỏi cửa hàng kem.
Ánh nắng chiều muộn chiếu qua cửa kính vào trong,Trịnh Hạo Dương